Á Nô

Lượt đọc: 6293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 181
thân thiết..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc không có người nào có thể thổ lộ tâm sự cùng, ách vệ này lại khiến y cảm thấy quen thuộc, luôn luôn bảo hộ bên cạnh y, y liền có cảm giác an toàn, ôm eo của hắn khóc đến lê hoa đái vũ (hoa lê trong mưa).

Hiển nhiên Quân Huyền Kiêu không có khả năng rời đi, có thể thân mật với Thẩm Ngọc một chút, hắn mừng rỡ như điên, quả thực không dễ dàng gì mới đến được bước này, cho nên hắn trực tiếp vuốt lưng Thẩm Ngọc, để cho y dựa vào lồng ngực mình khóc một trận thoải mái.

Trong lúc khóc, Thẩm Ngọc ngửi được một mùi vị nam tử như có như không trên người ách vệ, y kề sát chỗ cổ áo ách vệ, hít hít ngửi ngửi, theo lý mà nói y phải rất quen thuộc với mùi này, nhưng nhất thời lại không dám kết luận.

Dù sao y không biết có phải nam nhân khắp thiên hạ đều có mùi gần giống nhau hay không, tuy không hôi, nhưng cũng không phải mùi phấn son nồng đậm như nữ tử, thanh đạm lúc có lúc không.

Hơn nữa, Thẩm Ngọc ôm vòng eo của ách vệ, càng có một loại thân thiết giống như đã từng quen, tựa vào trong lồng ngực của hắn, khiến cho Thẩm Ngọc thực sự an tâm.

"Khụ..."

Thẩm Ngọc xấu hổ mà hắng giọng một cái, rời khỏi ôm ấp của ách vệ, vệt nước mắt đã khô lại, phát hiện xiêm y ở ngực ách vệ đã ướt một mảng lớn, y cảm thấy ngại ngùng, nín khóc mỉm cười.

Tùy ý ôm một người nam nhân khóc một trận, có phải rất tùy tiện không? Tròng mắt Thẩm Ngọc ngước lên nhìn chăm chú, may thay ách vệ là kiểu người lạnh lùng, nên sẽ không nghĩ nhiều.

"Thực xin lỗi...ám vệ đại ca, ngươi...ngươi cởi ra đi, ta giặt cho ngươi."

Quân Huyền Kiêu im lặng.

Đối với loại yêu cầu bảo hắn cởi y phục này của Thẩm Ngọc, nhất định hắn không có cách nào cự tuyệt.

Nhưng tình cảnh này, hắn còn suy nghĩ miên man thì có hơi quá mức cầm thú.

Quân Huyền Kiêu cố lấy dũng khí, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt vương trên gò má Thẩm Ngọc, hắn vừa vui mừng Thẩm Ngọc có thể thân thiết với hắn như thế, vừa đau lòng Thẩm Ngọc chất chứa quá nhiều tâm sự, thiên ngôn vạn ngữ lại không dám nói lời nào.

"Haizz...."

Thẩm Ngọc ngồi thẳng, buồn rầu than một tiếng.

Quân Huyền Kiêu xoa xoa đầu y.

Thẩm Ngọc ngẩng đầu nói: "Ám vệ đại ca, ngươi nói xem ta và Sở Linh đại ca có thành thân được không?"

Thẩm Ngọc chưa quen cuộc sống nơi đây, ách vệ lại cho y cảm giác thân thiết, liền đem tâm sự thổ lộ, Thẩm Ngọc không biết có phải chính mình nhìn lầm rồi hay không, ách vệ nghe được những lời y nói, đồng tử đột nhiên co lại một chút, sau đó giống như là bị điểm huyệt, đứng im không nhúc nhích.

"Ám vệ đại ca?"

Thẩm Ngọc thử gọi hắn, không được đáp lại, đưa tay chọc chọc cánh tay hắn, rắn chắc giống như hòn đá.

"Vì sao?"

Thân thể cứng ngắc của Quân Huyền Kiêu thả lỏng một chút, làm một cái thủ ngữ.

Đương nhiên Thẩm Ngọc không thể nào biết được, hắn hao phí hết bao nhiêu khí lực mới khiến cho huyết dịch sôi trào của bản thân dịu lại, giờ khắc này, hắn có kích động muốn phá hủy tất cả.

Chẳng lẽ Sở Linh nói, Ngọc Nhi sẽ thay lòng đổi dạ, nhanh như vậy đã thành sự thật rồi?

Quân Huyền Kiêu im lặng một hồi lâu, mới cảm thấy không có khả năng, nếu Thẩm Ngọc thực sự thích Sở Linh, hiển nhiên là vui mừng hớn hở nói cho hắn biết tin tức này, làm sao có thể vừa trở về liền rầu rĩ không vui, còn khóc lớn một trận?

Quân Huyền Kiêu nghĩ thông suốt điểm này, mới bình tĩnh trở lại, nếu không hắn không đảm bảo chính mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.

"Ừm....Có vẻ thành thân với Sở Linh đại ca cũng không có gì không tốt, huynh ấy có tài năng và học vấn, trưởng thành cũng tuấn lãng lỗi lạc, nếu như là công tử ca ở Kinh thành, chủ động đề nghị kết thân hẳn là người khác đều sẽ giẫm bậc thềm phá cửa ra ngoài mất..."

Thẩm Ngọc nâng cằm lên, thử thuyết phục chính mình.

Tay phải Quân Huyền Kiêu siết thành quyền, nắm đến mức vang lên rắc rắc: tốt cái mông!

"Thế nhưng mà vì sao ta đối với huynh ấy một tí tẹo cảm giác cũng không có vậy?"

Nắm đấm siết chặt của Quân Huyền Kiêu buông lỏng: như này mới đúng chứ, trong lòng ngươi chỉ nên có một mình ta.

Thẩm Ngọc thở dài nói: "Quả nhiên, tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu được, có vài người rõ ràng là quân tử khiêm tốn, rồng trong loài người, không yêu chính là không yêu, nhưng có vài người ngang ngược bá đạo, không dịu dàng không tuấn tú, tính tình lạnh lùng kiêu ngạo, thô to như trâu rừng, vậy mà cũng có người mù quáng yêu thích, cuối cùng gửi gắm sai người cũng chỉ có thể trách chính mình hiểu biết hạn hẹp... Khụ, ám vệ đại ca, ta không nói ngươi thô to, ngươi đừng hiểu lầm."

Trong lòng Quân Huyền Kiêu vui như nở hoa, tuy Thẩm Ngọc đang mắng hắn, nhưng tốt xấu gì đây cũng là lần đầu Thẩm Ngọc nhắc đến hắn trong những ngày gần đây, nghe hình dáng trong miệng Thẩm Ngọc, hắn không có một chút tốt đẹp?

"Nhưng mà đều là quá khứ rồi." Ánh mắt Thẩm Ngọc xa xăm nói, "Tổ gia gia nói, gần như Sở thị đã cùng đường rồi, ta cũng nên vì gia tộc hi sinh một chút, ít nhất kéo dài vài đời hương hỏa cũng được...."

Trái tim Quân Huyền Kiêu lại bị nắm chặt một lần nữa, cuối cùng cũng hiểu rõ, thì ra là những thân thích kia ép y, trong con mắt hắn phóng ra ánh sáng sắc bén lạnh lẽo, có điều phải tạm thời thu bớt lãnh ý, không để cho Thẩm Ngọc phát giác.

"Ám vệ đại ca, ngươi cảm thấy thế nào?"

Lần này thủ ngữ của Quân Huyền Kiêu vô cùng trôi chảy kiên định: "Không được!"

"Hả? Vì sao....A!"

Thẩm Ngọc còn chưa hỏi xong, trong bụng y chợt co rút đau đớn một trận, đau đến nỗi y kêu to một tiếng, ôm bụng cong lưng.

Quân Huyền Kiêu khẩn trương, mới vừa rồi còn tốt đẹp, Thẩm Ngọc đột nhiên kêu đau, tay chân hắn vụng về mà ôm lấy Thẩm Ngọc, nhưng lại không biết nên làm cái gì, thiếu chút nữa đã nhịn không được mà lên tiếng hỏi thăm.

"Đau quá..."

Thẩm Ngọc hít vào một ngụm khí lạnh, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, trong bụng quặn đau khiến y trực tiếp đổ đầy mồ hôi lạnh.

Quân Huyền Kiêu ôm Thẩm Ngọc đến trên giường, dùng đệm chăn phủ lên phần bụng cho y, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, chỉ chốc lát sau đã gọi đại phu trong phủ đến, lão đại phu này đã 60 tuổi, gần như là bị Quân Huyền Kiêu kéo chạy như bay đến đây, thiếu chút nữa đã mất nửa cái mạng.

Lão đại phu chưa kịp thở gấp mấy hơi, đã bị Quân Huyền Kiêu kéo đến bên cạnh giường, xem mạch cho Thẩm Ngọc, sau khi chẩn bệnh* một phen, ông nhướn hai hàng lông mày dài lên.

"Ngọc công tử không có bệnh...."

*nguyên văn là vọng, văn, vấn, thiết: bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y; nhìn, nghe, hỏi, sờ. gọi là "tứ chẩn"

....

Hôm nay chỉ có 2 chap thôi nhé các cô!❤

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường