Á Nô

Lượt đọc: 6229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 168
vậy để ta dạy cho ngươi là được rồi..

❊ ❊ ❊

"Có phải ngươi cũng không nói được?"

Ám vệ tựa như suy nghĩ trong chốc lát, mới chậm rãi gật đầu thừa nhận.

Không nói được thì không nói được, có gì phải suy nghĩ nữa chứ? Thẩm Ngọc khó hiểu.

Thẩm Ngọc nghiêm túc nói với hắn: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không cười nhạo ngươi đâu, bởi vì trước đây, ta cũng là một người câm, về sau uống nhầm thuốc, sau đó nôn ra một ngụm máu liền khỏi rồi."

Bởi vì trước kia Thẩm Ngọc cũng không nói được, cho nên y đồng cảm với nỗi khổ của ám vệ, không những không thể giao lưu với người khác, còn bị người khác chế giễu khinh bỉ.

Thẩm Ngọc cảm thấy nên khích lệ hắn, nhìn dáng vẻ của hắn, còn hướng nội hơn so với mình trước kia, chỉ ngây ngốc mà đứng ở nơi đó, hỏi gì cũng không đáp lại.

"Vậy mà ngươi có thể luyện được một thân võ công, thận sự rất giỏi đó."

Á vệ vẫn như cũ không đáp lại lời tán thưởng của y, Thẩm Ngọc lúng túng ngượng ngùng mà gãi gãi cái mũi.

"Ta hiểu rồi, ngươi không biết dùng thủ ngữ?"

Đối mặt với ánh mắt quan tâm của Thẩm Ngọc, á vệ gật đầu.

"Vậy tốt thôi, ta dạy cho ngươi là được rồi."

Thẩm Ngọc vẫy tay, ra hiệu cho hắn đi qua, nhưng á vệ vẫn không động đậy.

Thẩm Ngọc đành phải leo xuống giường đi giày đến đó, kéo cổ tay của á vệ lên, á vệ này dáng người cao lớn, lúc thân thể chống lại việc Thẩm Ngọc kéo không khác với kéo đầu trâu là mấy, trái lại thân thể Thẩm Ngọc suy yếu, dồn sức dùng lực, bắt đầu váng đầu hoa mắt, bước chân loạng choạng.

Hông bị một cánh tay đỡ lấy, đương nhiên là á vệ nhanh tay nhanh mắt dìu y, Thẩm Ngọc chậm chạp, ngước mắt lên nhìn thấy cằm á vệ, râu cằm cắt tỉa gọn gàng, hầu kết gồ ra, như một hạt quả hạnh.

Mặt nạ che kín mặt hắn, Thẩm Ngọc chỉ có thể nhìn được hai tròng mắt tối đen như mực, thâm thúy mà lại lãnh khốc.

Nói thật, nhìn gần mặt nạ ác quỷ màu xám bằng sắt này, Thẩm Ngọc còn cảm thấy khủng bố hơn, nhất là đồng tử tối đen này, cực kỳ giống ác bá nào đó khiến Thẩm Ngọc kinh hãi khiếp sợ.

Thẩm Ngọc lui về phía sau rời khỏi khuỷu tay của hắn.

"Ta...ta dạy thủ ngữ cho ngươi, sau này ngươi ở bên cạnh ta cũng thuận tiện làm việc một chút."

Thẩm Ngọc giải thích một câu, âm thanh hô hấp có chút bất ổn.

Biết thể lực Thẩm Ngọc không đủ, lần này á vệ không cứng nhắc thân thể kháng cự nữa, mà tùy ý để Thẩm Ngọc kéo cổ tay, chủ động cùng đi qua.

"Từ cái đơn giản nhất, động tác này là "ta"."

Thẩm Ngọc chỉ vào chính mình, sau đó nhịn không được bật cười, chỉ vào bản thân chẳng lẽ không phải là "ta" sao, hắn cái này lơ mơ thủ ngữ bản thân cũng cảm thấy không có ý nghĩa.

"Đây là "chúng ta"."

Thẩm Ngọc đổi sang một động tác phức tạp hơn một chút, nhưng á vệ chỉ bình tĩnh nhìn y, không có hành động gì.

Thẩm Ngọc cho là hắn xấu hổ.

"Rất đơn giản mà, ngươi cứ làm theo bộ dáng của ta, ngươi xem..."

Thẩm Ngọc còn chưa nói xong, á vệ chợt quay người, bước vài bước ra khỏi phòng, Thẩm Ngọc nhìn theo bóng lưng đĩnh bạt của á vệ, gãi gãi đầu, không hiểu cái gì cả.

"Thật đúng là người kỳ quái..."

Thẩm Ngọc nhún nhún vai, chỉ có thể coi như không có gì, đánh giá tính cách á vệ này tẻ nhạt, không thích tiếp xúc với người khác.

Á vệ ra khỏi phòng không xa, tựa vào trên lan can hành lang, thở dài nhẹ nhõm, sau đó tháo mặt nạ xuống, ánh mắt phức tạp nhìn về chỗ của Thẩm Ngọc.

Quân Huyền Kiêu quyết định đi theo Thẩm Ngọc, nên phải ngụy trang thành ám vệ Sở thị, Sở Linh cũng đã đáp ứng sẽ không tiết lộ.

Quân Huyển Kiêu thầm nghĩ phải bầu bạn thật tốt với y, che chở y, dùng một thân phận mới để hiểu rõ Thẩm Ngọc một lần nữa.

Chỉ có cách đeo mặt nạ lên, Quân Huyền Kiêu mới dám đối diện với Thẩm Ngọc.

Cho đến hôm nay, Quân Huyền Kiêu mới biết được, muốn duy trì im lặng, làm một người hoàn toàn bị câm khó đến mức nào.

Người câm không có cách nào biểu đạt, người ngoài hiểu lầm, chửi rủa cũng không thể giải thích một chữ, vui buồn tức giận của hắn, cũng không ai chia sẻ, giống như bị cả thế giới vứt bỏ, loại cô đơn này, trước kia Thẩm Ngọc làm thế nào để vượt qua vậy?

Quân Huyền Kiêu nhớ tới lúc ở Vương phủ, rõ ràng biết được toàn bộ tâm ý của Thẩm Ngọc, y nỗ lực như vậy muốn nói cho mình tình yêu của y, nhưng Quân Huyền Kiêu vì "đại kế", nhắm mắt làm ngơ với tấm lòng của Thẩm Ngọc, thậm chí cố ý hiểu lầm y, nếu như nói Tiêu Đại Nhu là kẻ chủ mưu hãm hại vu oan Thẩm Ngọc, vậy hắn chính là đồng lõa.

Lúc nãy Thẩm Ngọc nói chuyện với hắn, dắt tay hắn, là lần đầu tiên Thẩm Ngọc gần gũi với hắn như vậy trong thời gian qua, Quân Huyền Kiêu mừng rỡ tim đập nhanh đến mức sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng chỉ có thể đè nén vui sướng, bảo trì lạnh lùng.

Hắn sợ chính mình nhịn không được lên tiếng, liền bị Thẩm Ngọc phát hiện.

Lúc Thẩm Ngọc nghe được tin tức mình rút quân, phản ứng là cuối cùng nhẹ nhõm rồi, lòng Quân Huyền Kiêu so với bị người khác đâm một kiếm còn đau hơn.

Lúc Thẩm Ngọc hiểu nhầm coi Sở Linh thành người cứu y, khi Sở Linh vô tình cố ý ám chỉ tâm ý của hắn, Quân Huyền Kiêu phẫn nộ suýt nữa muốn rút đao khiêu chiến, hắn có chút hoảng loạn, rất sợ Thẩm Ngọc sẽ bởi vì cảm kích yêu mến của Sở Linh, hơn nữa cũng không phải là Sở Linh không có ý tứ này, Quân Huyền Kiêu nghe ra được, hắn đối với Thẩm Ngọc, không chỉ là tình huynh trưởng.

Lúc này mới qua nửa ngày, Quân Huyền Kiêu có rất nhiều xúc động muốn phát ra thành tiếng, nhưng hắn chỉ có thể áp chế nó xuống.

Chưa bao giờ Quân Huyền Kiêu trải qua loại cảm giác cực khổ khó nói này, nửa ngày cũng khó nhịn được, vậy mà Thẩm Ngọc, là như thế này trải qua mười tám năm.

Quân Huyền Kiêu đeo mặt nạ lên một lần nữa, lúc trở lại trong phòng, Thẩm Ngọc đã dựa vào gối ngủ rồi, y chịu kinh hãi không nhỏ, đêm qua vẫn luôn gặp ác mộng không ngừng, trong lúc ngủ mơ mồ hôi lạnh túa ra như mưa, hiện tại sắc mặt khi ngủ điềm tĩnh, hô hấp ổn định.

Quân Huyền Kiêu nhớ tới bộ dạng Thẩm Ngọc cầm tay hắn dạy thủ ngữ trong ánh mắt toát ra vẻ trìu mến.

Tâm tư Thẩm Ngọc thuần lương, đối xử với người xa lạ đều dùng thiện tâm đối đãi, Quân Huyền Kiêu sinh lòng ghen tuông, lại buồn cười tự mình ăn dấm chua của bản thân.

"Ngọc Nhi ngốc."

Quân Huyền Kiêu chạm nhẹ lên chóp mũi cao thẳng của Thẩm Ngọc, lại không dám làm động tác quá lớn, xếp lại góc chăn ngay ngắn cho y, rồi trông coi bên cạnh giường.

...

Hà Nội, ngày 14/5/2020

Vĩnh Nhi

Lại một ngày nữa trôi qua, nghe một bài hát và ngủ thật ngon nhé các cô!❤

https://www.youtube.com/watch?v=8kHJ8Ebtbgw

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường