Á Nô

Lượt đọc: 6263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 132
mùi vị bị ruồng bỏ..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc cầm theo một hộp phỉ thúy bước vào tẩm điện Trấn Bắc Vương, ngửi thấy được một mùi máu tanh nhàn nhạt.

Quân Huyền Kiêu ngồi ở trên ghế đệm, chỉ mặc một kiện y sam (áo lót) mỏng, dán sát vào đường cong mỹ kiện trên thân thể, bụng quấn vải băng thật dày, loang lổ vết máu thấm ra.

Trên bàn thấp để một ly chất lỏng màu xanh đậm, cùng cổ vương trùng độc Thẩm Ngọc đã từng uống không có gì khác biệt lắm.

Khóe miệng Thẩm Ngọc hiện lên ý cười như có như không, ngồi xổm xuống đối diện với Quân Huyền Kiêu.

"Ngọc Nhi, hôm nay ta đã đi ngoại thành phía Tây."

Quân Huyền Kiêu đột nhiên nói, âm thanh trước sau như một đôn hậu trầm thấp, rất có khí phách nam tử.

"Gặp một đám thích khách, ta bị thương nhẹ, bất quá bọn họ đều bị ta giết sạch rồi..... May là ngươi không đến điểm hẹn, nếu không ngươi đụng phải bọn họ, ta cũng không biết sẽ phát sinh ra cái gì..."

Quân Huyền Kiêu tự nhiên nói, ánh mắt tựa như nhìn Thẩm Ngọc, lại giống như xuyên qua y nhìn về phía xa xôi hơn.

Thẩm Ngọc bình tĩnh giơ tay lên, dùng thủ ngữ nói: "Vương gia không cần thăm dò nữa, là ta dẫn dụ Vương gia ra khỏi thành, bản thân đương nhiên sẽ không đến điểm hẹn.".

Thần thái trong đôi mắt thâm thúy của Quân Huyền Kiêu ngưng tụ, dừng ở trên mặt Thẩm Ngọc, hơi kinh ngạc, sau đó là tràn đầy không thể tin nổi.

"Ta chạy tới ngoại thành phía Tây, phát hiện ngươi không ở đó, còn tưởng ngươi xảy ra chuyện bất trắc gì, bọn họ nói ngươi lừa gạt ta đến điểm hẹn, khiến ta phân tâm, ta cũng không tin, Ngọc Nhi...." Quân Huyền Kiêu không lưu loát nói, "Tại sao ngươi không lừa gạt ta? Dù chỉ thuận miệng nói một câu không phải ngươi làm, ta đều tin ngươi, ngay cả lừa gạt ta mà ngươi cũng không chịu sao?!".

"Ta không muốn lừa mình dối người nữa." Thẩm Ngọc hờ hững dùng thủ ngữ nói, "Lúc Vương gia nhận được thư, lẽ nào chưa từng hoài nghi sao?".

Quân Huyền Kiêu rốt cuộc lộ ra vẻ mặt khổ sở.

"Tại sao? Tại sao phải giúp bọn họ, giúp Diệp Đế?" Quân Huyền Kiêu thống khổ chất vấn, "Tại sao muốn phản bội ta! Đúng, ta nghi ngờ ngươi có động cơ mời ta đi ngoại thành phía Tây, nhưng ta vẫn đi! Bởi vì ta tin ngươi sẽ không phản bội ta, sẽ không hại ta!".

Thẩm Ngọc ánh mắt tối lại, thủ ngữ nói: "Có lẽ là bởi vì hận đi."

Mày kiếm Quân Huyền Kiêu khẽ nhíu lại một chỗ, hắn dùng sức cắn răng, mới để cho cảm xúc bạo ngược của mình ẩn nhẫn lại.

"Từ khi nào thì bắt đầu?".

Thẩm Ngọc ánh mắt xa xăm, ra dấu nói: "Từ lúc vào vương phủ lần đầu tiên bị Vương gia lâm hạnh, bẻ gãy xương tay thì bắt đầu, từ lúc bị Vương gia phạt roi không cách nào xuống giường thì bắt đầu, từ lúc Vương gia cho là Thẩm Ngọc dơ bẩn thì bắt đầu..... Vương gia có từng nghĩ, Thẩm Ngọc là người, sẽ đau, sẽ thương tâm! Về phần Vương gia nghiền nát lả lướt xúc xắc, vứt bỏ ta đến bên người Diệp Đế, vốn là hận, bất quá cũng không hận nữa, dù sao đây cũng chỉ là Vương gia diễn một vở kịch, ta cũng không biết từ khi nào mà nổi lên thù hận. Vương gia chưa từng nghĩ, ta ở hoàng cung hàng đêm khó ngủ, như thế nào đếm sao gắng vượt qua, Vương gia trơ mắt nhìn mẹ ta bị Diệp Đế sát hại, khiến ta ăn ngủ không yên, Vương gia vốn có thể ngăn cản tất cả những thứ này, thế nhưng, ngươi chưa từng."

Từng chữ của Thẩm Ngọc đâm thẳng vào tim gan, Quân Huyền Kiêu nói không ra lời, hóa ra Thẩm Ngọc hận mình, sớm đã ăn sâu bén rễ, quan trọng là tất cả những thứ này, đều do một tay hắn an bài cố tình hành động.

"Ngươi đã hận ta như vậy, hận đến..... muốn đẩy ta vào chỗ chết?!"

Thẩm Ngọc cổ họng nghẹn ngào một chút, mệt mỏi dùng thủ ngữ nói: "Vương gia nếu dám đi đến điểm hẹn, kỳ thực ta liền biết những tên thích khách kia không giết nổi ngươi."

"Vậy vì sao ngươi còn làm chuyện vô ích này?!" Quân Huyền Kiêu càng không thể tin hỏi.

"Dĩ nhiên là để Vương gia nếm thử mùi vị bị người khác ruồng bỏ." Thẩm Ngọc kéo lên khóe miệng, dùng thủ ngữ nói, "Vương gia đau khổ, ta có thể thoải mái một ít."

Nhìn Thẩm Ngọc dáng vẻ cuồng loạn, tâm Quân Huyền Kiêu như bị đặt ở trên lò lửa, một tấc một tấc chôn vùi hắn.

Quân Huyền Kiêu nhắm mắt lại, hồi lâu không nói.

"Cho nên ngươi lén lút liên lạc với vây cánh của Diệp Đế, phản bội Bổn vương?" Quân Huyền Kiêu âm thanh bất ổn nói, "Nếu hôm nay Bổn vương..... Hôm nay thật sự không về được thì sao? Có phải ngươi là càng thống khoái hơn đúng không? Hay là, sẽ vì Bổn vương mà thương tâm mấy ngày?"

Thẩm Ngọc vốn tâm đã chết lặng đau đớn một chút, dùng thủ ngữ nói: "Vậy ta sẽ cùng ngươi đi xuống hoàng tuyền, cùng nhau đi vào âm tào địa phủ, dù sao ta cũng không còn nhiều thời gian nữa."

".... Ha ha ha!"

Quân Huyền Kiêu cười to đứng dậy, tiếng cười tùy ý điên cuồng. "Đáng tiếc Bổn vương sống sót trở về, không thể cùng ngươi đi chịu chết." Quân Huyền Kiêu ánh mắt rét lạnh, không mang theo một tia tình cảm, "Ngọc Nhi, trước kia là ta có lỗi với ngươi, ta có thể khoan dung ngươi, để ngươi tùy hứng hận ta, xa lánh ta, nhưng..... Ta không thể tha thứ ngươi phản bội ta!"

Thẩm Ngọc thản nhiên gật gật đầu, trước khi làm những chuyện này, y đã sớm nghĩ xong hậu quả.

"Cửa vào Sở vương mộ, rốt cuộc là ở đâu!? Nếu như ngươi nói cho Bổn vương biết, Bổn vương có thể tha cho ngươi một con đường sống, bằng không..."

Thẩm Ngọc cúi đầu nhìn ly thuốc độc đặt ở trên bàn, dùng thủ ngữ hỏi: "Bằng không, ly thuốc độc này chính là ban cho ta?".

Không chờ Quân Huyền Kiêu trả lời, Thẩm Ngọc nhanh chóng cầm lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch.

...

Triệt để thất vọng, tra nam, tra nam, tra nam....Sở vương mộ, sở vương mộ, mở mồm là sở vương mộ, Ngọc Nhi chết rồi, xem hắn phải làm sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường