Á Nô

Lượt đọc: 5868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 125
làm thế nào vãn hồi tâm một người?..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu đạp một cước vỡ cửa điện tẩm cung, dọa một đám tỳ nữ quỳ ngay ngắn ở trên mặt đất, các nàng thật sự được chứng kiến tận mắt bộ dáng đại khai sát giới của Trấn Bắc Vương, quả đúng như trong truyền thuyết hung tàn bạo liệt.

Một cung nữ trang điểm xinh đẹp quỳ gối cách Quân Huyền Kiêu gần nhất, lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ giận dữ của Quân Huyền Kiêu, đắn đo chốc lát, hạ quyết tâm, cầu phú quý trong nguy hiểm, lúc này không phải cơ hội tốt nhất của mình hay sao?

"Vương gia, đây là canh thanh tâm do chính tay nô tỳ nấu ở ngự thiện phòng, Vương gia bớt giận..." Giọng nói mềm mại kiều mị, cũng được tính là khéo léo dịu dàng.

Quân Huyền Kiêu khó có thể dập tắt lửa giận trong lòng, đương nhiên cũng không có tâm tình đi uống canh chó má gì đó, cho tới bây giờ hắn chưa từng có loại thói quen này.

"Đều cút hết đi". Quân Huyền Kiêu phiền muộn phất tay đuổi người.

Những tỳ nữ khác giống như được đại xá lập tức lui khỏi tẩm điện, rất sợ bị cơn thịnh nộ của Quân Huyền Kiêu ảnh hưởng, chỉ có cung nữ này trì hoãn nửa ngày, cũng cho rằng không thể thành công khiến cho Quân Huyền Kiêu chú ý đến mình, chỉ đành bất đắc dĩ buông bỏ, để lại chén canh chuẩn bị lui xuống.

"Ngươi, đợi đã."

Quân Huyền Kiêu đột nhiên kêu lên bảo nàng ở lại.

Cung nữ dừng bước, mặt lộ vẻ vui mừng khôn xiết, liên tục bước tới, nàng cố ý e lệ ngước mắt nhìn Quân Huyền Kiêu, quả nhiên Quân Huyền Kiêu dừng lại trên mặt nàng một chút, cũng chỉ là liếc một cái mà thôi.

Quả thực có chút xinh đẹp, đáng tiếc so với người ở trong suy nghĩ của hắn lúc này, lại không bằng được.

Cung nữ này chính là Thẩm Nhược Phi.

Ngày ấy Diệp Đế bại trận chạy trốn, mang theo thân quyến rời khỏi kinh thành, lại không mang một Tiệp dư thân phận thấp kém là nàng theo. Thẩm Nhược Phi chỉ có thể gói lại đồ nữ trang của mình chuẩn bị thoát thân, nhưng từ xa trông thấy Trấn Bắc Vương đã đánh đến Hoàng cung.

Khuôn mặt Trấn Bắc Vương anh tuấn uy vũ, dáng người to lớn, giống như thần tiên hạ phàm, trong mắt Thẩm Nhược Phi hoàn toàn đều là nam nhân này, Trấn Bắc Vương trưởng thành giống Diêm Vương, giết người không ghê tay trong lời đồn, hóa ra lại tuấn lãng phi phàm như vậy.

Huống hồ hắn có danh tiếng, quyền thế vô lượng, đến cả Hoàng đế cũng bị hắn lật đổ, trên đời còn có nam tử nào xuất sắc hơn hắn sao?

Thẩm Nhược Phi hối hận đến xanh ruột, vốn dĩ ban đầu nên là nàng gả cho Trấn Bắc Vương! Lúc ấy trời xui đất khiến làm sao, nàng không cam lòng gả cho một tên xấu xí bất kham, lại cực kỳ tàn bạo, gây chuyện không tốt sẽ phải chết ở Vương phủ, cho nên để cho ách nô làm quỷ chết thay, ai nghĩ tới Trấn Bắc Vương so với lời đồn lại khác biệt lớn như vậy?

Nàng sinh ra đố kỵ với ách nô kia, rõ ràng là đã nhường cho tên bạch kiểm* tiện nghi lớn như này! Mà nàng chân chính là "Thẩm Ngọc nguyên bản" muốn làm Quý phi của Hoàng đế, lại vì sai lầm đánh mất lương duyên!

*bạch kiểm: người đàn ông trắng trẻo xinh đẹp

Thẩm Nhược Phi nhen nhóm lại hy vọng, nàng không cam tâm cứ sa sút như vậy trở về Bắc Vực, đánh bạo ra một quyết định, nàng muốn ở lại!

Dựa vào bụng dạ tâm cơ của Thẩm Nhược Phi, tự nhiên sẽ có mưu kế tiến đến chức vị thiếp thân hầu hạ Quân Huyền Kiêu.

"Vương gia có gì phân phó sao?"

Lúc này Thẩm Nhược Phi mừng rỡ như điên, nhìn thấy Trấn Bắc Vương anh tuấn uy vũ, tim đập nhanh đến mức sắp nhảy ra ngoài.

"Bổn vương hỏi ngươi." Quân Huyền Kiêu làm mặt nghiêm túc hỏi: "Nếu như Bổn vương làm tổn thương trái tim một người, liệu có khả năng vãn hồi người ấy hay không?"

Đương nhiên không phải là Quân Huyền Kiêu tìm cung nữ này bộc lộ tâm sự, thật ra do hắn không hiểu tình cảm nam nữ, đối với Thẩm Ngọc bướng bỉnh*, nửa điểm biện pháp cũng không có, tâm tư nữ tử tinh tế tỉ mỉ, có lẽ so với hắn hiểu hơn.

*bản gốc là du diêm bất tiến. Mình tra trên baidu ra thành ngữ là bất tiến du diêm có nghĩa là bướng bỉnh.

Thẩm Nhược Phi ngạc nhiên, bất quá những ngày này nàng ở tại hoàng cung, gần như đều là nhìn chằm chằm Quân Huyền Kiêu đang làm gì, lại tinh tế nghe ngóng, đối với hành tung của Quân Huyền Kiêu hiểu rất rõ, tâm tư nàng kín đáo, lập tức liên tưởng đến.

"Giữa nam và nữ, nếu như hiểu lầm bình thường dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là có thể hóa giải, còn nếu là thâm thù đại hận, chỉ sợ không có khả năng hòa giải nữa." Thẩm Nhược Phi tận lực khiến bản thân tỏ ra thái độ đúng mực, "Nô tỳ hồ tấu, xin Vương gia không trách tội."

Quả nhiên lông mày Quân Huyền Kiêu nhăn thành chữ Xuyên (川).

"Vậy nếu như ban đầu y rất yêu Bổn vương, nhưng hiện tại lại rất lạnh nhạt, còn có biện pháp không?"

Thẩm Nhược Phi nhạy bén khẽ di chuyển, thẳng thắn nói: "Vậy thì khó rồi, ừm... Ngược lại nô tỳ nhớ tới, mẹ của nô tỳ đã từng hờ hững lạnh nhạt với cha, về sau cha nghĩ ra được một chiêu không đứng đắn, tuyên bố muốn nạp thiếp thất, kết quả mẹ chạy tới mắng cha một trận, thành ra hờn giận được hóa giải, sau này phu thê ân ái."

Quân Huyền Kiêu quay đầu yên lặng nhìn nàng một cái, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Thẩm Nhược Phi bị hắn quan sát, giống như sợ những tâm tư kia sẽ bị hắn nhìn thấu, lập tức quỳ phục lên mặt đất.

"Nô tỳ là Tiệp dư Diệp Đế vừa mới nạp, nhưng khoảng thời gian kia Hoàng thượng luôn ở cùng một vị công tử gọi là Thẩm Ngọc ở Kỳ Lân Các, phi tần hậu cung đều không để mắt tới, vậy nên nô tỳ chưa từng bị sủng hạnh, trái tim đã chết, nô tỳ chỉ muốn lưu lại Hoàng cung làm cung nữ, hầu hạ Vương gia cho đến hết đời."

Hai người bọn họ, ngày đêm không rời sao?

Quân Huyền Kiêu trong lòng nghĩ vậy, cũng không truy cứu tâm tư nhỏ kia của Thẩm Nhược Phi.

"Hầu hạ Bổn vương tắm rửa."

Thẩm Nhược Phi càng thêm mừng rỡ đến quên hết tất cả, tận tâm tận lực hầu hạ Trấn Bắc Vương tắm rửa, xoa lưng nắn vai cho hắn, nhìn thấy vóc dáng tráng kiện của Trấn Bắc Vương như ẩn như hiện ở trong nước, hai gò má Thẩm Nhược Phi đỏ ửng lên.

"Ngày mai Bổn Vương sẽ sắc phong ngươi làm Trắc Phi." Quân Huyền Kiêu nhắm mắt nói.

♣ ♣ ♣

Yêu vào rồi người ta sẽ mất khôn đi hả các cô, thế này thì đến chịu rồi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường