Á Nô

Lượt đọc: 5841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 117
cảm giác bị người khác hiểu lầm..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu muốn an ủi Thẩm Ngọc, để cho y bình tĩnh lại, nhưng Thẩm Ngọc không cho hắn tới gần, còn cắn một cái lên cánh tay hắn.

Trong mắt Thẩm Ngọc hoàn toàn đều là cảnh giác và oán hận đối với hắn.

Quân Huyền Kiêu rất không thích, y từng thâm tình sùng bái nhìn mình như thế, vì sao lại trở nên như vậy? Từ trước tới giờ kiêu ngạo của Quân Huyền Kiêu luôn cho phép hắn cảm thấy bản thân mình chưa từng làm sai, nhưng trong lòng lại có một âm thanh nói rằng, hắn sai rồi, là hắn đã gây ra toàn bộ chuyện này.

"Ngọc Nhi, thực xin lỗi, ta đã tới chậm một bước..."

Quân Huyền Kiêu kiên trì nhận lỗi.

"Thi thể của mẹ ngươi...Bổn vương sẽ giúp ngươi an táng thật tốt."

Quân Huyền Kiêu vừa tới gần một chút, Thẩm Ngọc liền kịch liệt biểu hiện ra thái độ thù địch, hắn đành phải lùi ra sau, Thẩm Ngọc mới an tĩnh lại.

"Mẹ, con mang người đi...Chúng ta đi Bắc đô cũng được, trở lại Vân Mộng cũng được, sau này cũng không còn kẻ nào ức hiếp chúng ta nữa."

Quân Huyền Kiêu nhìn y cố sức cõng mẹ lên, vốn dĩ cơ thể y đã tiêu hao đến trống rỗng, ốm yếu đến mức một cơn gió cũng có thể thổi bay, cho nên mỗi bước đi đều hết sức gian nan, nếu như không phải Thẩm mẹ cũng gầy vô cùng, nhất định y đã sớm ngã rồi.

Thẩm Ngọc không cho Quân Huyền Kiêu tới gần, hắn chỉ có thể đi theo Thẩm Ngọc, không xa không gần bám theo, hắn sợ Thẩm Ngọc lại xảy ra chuyện khác.

Nhìn Thẩm Ngọc ra khỏi Đại Lý Tự, lưng cõng thi thể mẹ tìm kiếm trên đường lớn, thật lâu sau mới tìm được một cửa tiệm bán quan tài.

Thẩm Ngọc không thể nói chuyện, cũng không đặt mẹ xuống, ông chủ tiệm quan tài liếc mắt liền nhìn ra y muốn làm gì.

"Đi đi, đi đi, quan tài trong tiệm đều bán hết sạch rồi, thói đời gì thế này, đến cả nghĩa trang cũng chật kín."

Mặc dù Trấn Bắc Quân không giết người tứ phía, nhưng chiến trường chém giết đến, khắp chốn kinh thành đều là thi thể, có người thân thì sẽ được mua quan tài khóc lóc an táng, không có người thân thì bị người khác dùng chiếu quấn một cái rồi ném đến bãi tha ma.

Một tay Thẩm Ngọc bận bịu lấy ra quan bạc, ra hiệu: ta có bạc.

Đôi mắt chủ tiệm sáng ngời, thò tay nhận lấy, sau đó quay người vào phòng.

Thẩm Ngọc khẩn trương, nhưng y không cách nào hô lên, đành phải để thi thể của mẹ xuống, rất nhanh níu lấy y phục chủ tiệm.

"Hóa ra ngươi là người câm..." Sự thay đổi của chủ tiệm càng trở nên không kiêng nể gì cả, "Tiểu tử ngươi làm gì đây? Đã nói rồi tiệm quan tài này của ta, là chỗ làm ăn buôn bán, không phải chùa miếu bố thí làm việc thiện, không có bạc thì đừng đến..."

Thẩm Ngọc hoảng loạn khoa tay múa chân: "Ngươi đã cầm bạc của ta rồi!"

Mặc dù chủ tiệm nhìn hiểu được, nhưng cũng không thừa nhận.

"Ngươi đừng kéo ta nữa, hiện tại kinh thành đang rất loạn, giá quan tài đều tăng gấp 10 lần rồi, ngươi còn muốn ta tặng không cho ngươi chắc? Ngươi thôi nằm mơ đi..." Chủ tiệm lại túm vạt áo Thẩm Ngọc. "Tên câm này, ta khuyên ngươi nên biết tốt xấu, bây giờ mấy vị quan nào đó của kinh thành cũng đều chạy trốn rồi, coi chừng ta gọi người đánh gãy chân ngươi đấy!"

Giọng nói hung ác vừa dứt, chủ tiệm này "a" lên một tiếng liền bị ngã bay ra ngoài, xương sườn lồng ngực bị gãy vài cái, so với bị ngựa đá còn thảm hơn.

Hắn chỉ cảm thấy một luồng gió lớn quét qua mặt, lồng ngực đã bị giẫm vào, một người như hung thần ác sát từ trên cao nhìn xuống hắn, người này mặc áo giáp chiến bào, nhìn liền đoán được là vị Diêm Vương sống Trấn Bắc Vương kia.

"Quân gia tha mạng! Không biết tiểu nhân đã đắc tội chỗ nào với quân gia..."

Dưới chân Quân Huyền Kiêu hơi dùng sức, chủ tiệm đau đến mức gào khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Đem bạc trả lại cho y." Quân Huyền Kiêu uy nghiêm nói.

"Vâng vâng vâng, tiểu nhân mê muội hồ đồ...."

Chủ tiệm tiếc mạng, lập tức đem bạc dâng lên.

Dựa theo tính khí của Quân Huyền Kiêu, hắn nhất định sẽ giết chết kẻ này, nhưng hắn không muốn để cho Thẩm Ngọc nhìn thấy máu nữa, nếu không chỉ càng khiến cho hiểu lầm của y đối với hắn sâu hơn.

Quân Huyền Kiêu buông tên gian thương này ra, quay đầu nhưng lại chứng kiến Thẩm Ngọc đã ngã trên mặt đất.

"Ngọc Nhi!"

Quân Huyền Kiêu ôm y lên, cũng may chỉ là thương tâm quá độ nên thể lực tiêu hao, hôn mê bất tỉnh.

Thẩm Ngọc bị kích động, lại cõng thi thể mẹ đi xa như vậy, tinh lực đã sớm hao tổn hết sạch, có thể đi đến chỗ này hoàn toàn dựa vào một mực chống đỡ.

Quân Huyền Kiêu cúi đầu nhìn Thẩm Ngọc nhắm nghiền mắt, lông mày còn hơi hơi nhíu lại, bám vào ngực hắn, mặc dù Thẩm mẹ không phải do hắn giết, nhưng truy tìm căn nguyên, kẻ chủ mưu cầm đầu gây mọi chuyện lại là hắn.

Nếu như lúc ấy không phải hắn thiết kế tất cả, chuyện tiếp theo cũng sẽ không phát sinh.

Giờ đây Ngọc Nhi hận hắn thấu xương sao?

Ở Kim Loan Điện Thẩm Ngọc đã nghe được hắn và Diệp Đế nói chuyện, Thẩm Ngọc nhất định căm hận hắn.

Quân Huyền Kiêu nhớ đến lúc nãy ở trong nhà giam, ánh mắt oán hận căm thù kia của Thẩm Ngọc, nhất định cho rằng là hắn đã giết chết mẹ y.

Quân Huyền Kiêu siết chặt nắm tay, hắn chưa từng sợ người khác hiểu lầm, người khác đồn đại hắn là đại ma đầu giết người không chớp mắt, hắn chỉ coi như đây là lời khen ngợi, thế nhưng một cái liếc mắt của của Thẩm Ngọc, lại đâm xuyên qua kiêu ngạo của Quân Huyền Kiêu, hắn cảm thấy rất không thoải mái, loại cảm giác bị người khác hiểu lầm này, quả thực khiến hắn ngột ngạt bức bối đến muốn giết người.

"Lẽ nào là ta sai rồi sao?"

Quân Huyền Kiêu siết nắm đấm không có chỗ phát tiết, đánh một quyền lên mặt đất, bàn đá xanh nứt thành từng khúc.

"Nhất định Ngọc Nhi sẽ nghe ta giải thích, y sẽ tin tưởng ta..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường