Á Nô

Lượt đọc: 6238 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 157
bạch nguyệt quang, chu sa chí..

❊ ❊ ❊

Hồng Liên chậc chậc hai tiếng, bước xuống giường, thân thể không che đậy đi qua trước mặt Tống Thanh, mặc dù dáng người gầy, nhưng thịt mông vừa tròn đầy vừa vểnh lên, Tống Thanh lại khô miệng đắng lưỡi một trận, vội vã ngoảnh đầu qua chỗ khác.

"Trong lòng Tống đại gia cứ nhất định tự đặt ra cho bản thân quá nhiều quy củ, nếu như ngươi chịu bỏ xuống một ít, giống như ta vậy không quy không củ, nói không chừng sẽ sung sướng hơn rất nhiều....."

Nghe thấy Hồng Liên loạt soạt mặc y phục chỉnh tề xong, Tống Thanh mới quay người lại, vừa vặn nhìn thấy Hồng Liên đang khoác thêm áo tơ lụa, lại thấy một vết dấu ấn màu đỏ tươi nhàn nhạt trên bả vai của hắn.

Tống Thanh như cảnh tỉnh, ánh mắt trợn tròn, ba bước gộp làm hai đi qua, bắt lấy Hồng Liên, kéo xiêm y của hắn xuống.

"Ai da, Tống đại gia nói đến là đến, ta vừa mới mặc xiêm y đấy, vội vã muốn hầu hạ?".

Hồng Liên chớp chớp mắt nhìn Tống Thanh, Tống Thanh lại không nhìn hắn, chỉ nhìn chăm chú vào dấu ấn màu đỏ ở trên bả vai hắn, có năm cánh, cực kỳ giống một đóa hoa đào nở rộ đến yêu diễm.

"Làm sao có thể... Làm sao có thể...!? Không thể nào..."

Tống Thanh lẩm bẩm trong miệng, giống như là ngây dại vậy.

Nụ cười Hồng Liên cứng lại, thật nhanh kéo y phục của mình lên, mặc lại chỉnh tề.

"Tống đại gia chắc chưa nhìn quen, hình xăm này của ta có phải là rất đẹp hay không? Tiểu quan và kỹ nữ trong Tần Hoài Lâu, đều có một hình xăm như vậy." Hồng Liên thuận miệng nói, "Hoa văn của ta chính là một đóa hoa đào, ân khách bọn họ đều thích gọi ta là đào Hoa tướng công* ~".

*tướng công "相公": cách gọi nam kỹ của triều Thanh.

Tống Thanh đang trong khiếp sợ, không có chú ý đến giọng nói của Hồng Liên so với lúc thường tùy tính phóng đãng, có chút hơi gượng gạo.

"Ngươi cho ta nhìn một chút." Tống Thanh bẻ bả vai hắn qua.

Vai Hồng Liên mềm nhũn, giống như cá trạch trượt đi mất.

"Không cho." Hai gò má Hồng Liên đỏ ửng nói, "Vừa nãy còn muốn đuổi ta đi, bây giờ lại muốn nhìn thân thể của ta, Tống đại gia, ngươi thật đúng là nói một đằng làm một nẻo, ngộ nhỡ ta lại bị ngươi trêu đùa đến không cách nào tự kiềm chế, có phải là lại muốn trách ta không biết tự trọng không?".

Tống Thanh bị hắn mỉa mai đến lặng cả người, đấu võ mồm hắn luôn luôn nói không lại được Hồng Liên.

"Ta chỉ muốn nhìn một chút xem đây là vết bớt hay là hình xăm giống như ngươi nói."

Hồng Liên khoát khoát tay, nói sang chuyện khác: "Tống đại gia quản thật nhiều, trước đây lúc trông nom tiểu Ngọc Nhi, có phải cũng muốn nhìn thân thể của y, xem trên đó là có bớt hay không có bớt?".

"Ngươi càn quấy!"

Lòng Tống Thanh phẫn nộ, tại sao mỗi lần hắn đang nói chuyện tốt đẹp, đều có thể bị Hồng Liên rẽ lệch vào ngõ hẹp? Dễ như trở bàn tay mà chọc giận hắn.

"Là Tống đại gia lưu tình khắp nơi mới đúng." Hồng Liên khinh bỉ nói, "Đêm qua ta có thể nghe được lúc ngươi không cầm nổi lòng, đã gọi tên của một người khác."

"Cái gì?".

Tống Thanh ngẩn ra, lúc hắn đang đắm chìm trong hoan ái kịch liệt, sẽ lơ đãng gọi tên sao?

"Không nói cho ngươi." Hồng Liên cố ý nói.

"Tại sao? Ngươi nói cho ta, đêm qua ta.... thật sự gọi tên? Ta....." Tống Thanh không thể tin nổi.

"Ngươi đáp ứng không đuổi ta đi, ta sẽ nói cho ngươi biết."

Tống Thanh cắn răng một cái: "Được, ta đáp ứng ngươi, ngươi nói mau, ta thật sự nói mê?".

"Dĩ nhiên, Bảo Nhi, Liên Nhi gì đấy loạn hết cả lên....Tống đại gia là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng cho tới bây giờ ngươi chỉ gọi ta Hồng Liên, còn cái gì mà Liên Nhi, Liên Nhi, quỷ mới biết ngươi từng có tình cảm với hồ ly tinh nào ~".

Lúc đó Hồng Liên phân biệt được thực sự Tống Thanh không gọi hắn, lúc hắn gọi mình, luôn là một bộ dáng vừa chán ghét vừa muốn ngừng mà không được, chỉ có lúc đỉnh điểm Tống Thanh mới gọi "Liên Nhi", tất cả đều là thâm tình quyến luyến.

Tống Thanh sửng sốt một hồi lâu.

Cuối cùng bước nhanh ra khỏi cửa giống như là chạy trốn.

"Không hiểu ra sao cả."

Hồng Liên nhìn theo bóng lưng hắn, lắc đầu, hướng về phía gương đồng rửa mặt chải đầu trang điểm.

Đã đến giờ dùng bữa trưa, sau khi Hồng Liên một mình ăn xong, vẫn không thấy Tống Thanh đi ra, mới lắc mông đi đến phòng Tống Thanh tìm hắn.

Quả nhiên, Tống Thanh đang ngơ ngác ngồi ở trước án thư, cầm trong tay một bức họa, ánh mắt lưu luyến bi thương, tràn ngập nhớ nhung tưởng niệm.

Hồng Liên vươn cổ đến gần nhìn, trên tranh là hai đứa trẻ, kỹ năng vẽ ngược lại giống y như thật, người cao cao kia lớn lên giống Tống Thanh, dĩ nhiên, nhiều hơn mấy phần non nớt ngây thơ, không giống như hiện tại, tính tình này nói dễ nghe là trầm ổn, nói khó nghe là nhạt nhẽo.

Dáng người thấp kia cầm trong tay một quyển sách, tao nhã thanh tú, một thân phong độ của người trí thức ngược lại có mấy phần giống với Thẩm Ngọc.

Còn không đợi Hồng Liên thấy rõ, Tống Thanh phát hiện hắn ở sau lưng nhìn lén, nhanh chóng thu bức tranh lại.

"Ngươi làm cái gì?"

"Ha Ha Ha...." Hồng Liên như là phát hiện chuyện bát quái lớn, nói, "Tống đại gia ngươi thật đúng là cầm thú, khiến ngươi hồn khiên mộng nhiễu lại là một tiểu hài nhi, ngay cả hài tử cũng không buông tha..."

Tống Thanh liếc mắt trừng hắn, mở miệng là nói bậy nói bạ, giống như lọt xuống từ cái sàng, lời nào từ miệng Hồng Liên nói ra cũng đều trở nên khó nghe như vậy.

"Trừng ta làm gì? Trừng ta cũng vô dụng....." Hồng Liên ngồi xuống nói, "Ta nói nam nhân đều là thay đổi thất thường mà, trong lòng Tống đại gia vậy mà lại cất giấu một đóa bạch nguyệt quang, còn giấu một viên chu sa chí*, còn nói mình không hoa tâm, chân đứng hai thuyền, không đúng, còn có ta chiếc bè tre này...."

*Bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng) và chu sa chí (nốt ruồi son) là hình ảnh so sánh thường được nhắc tới, nội dung đại khái là:

Trong cuộc đời một người đàn ông thường có hai loại hoa: một đóa hoa hồng trắng cùng một đóa hoa hồng đỏ.

Nếu anh ta chọn hoa hồng trắng, nhiều năm sau hoa hồng trắng biến thành hạt cơm dính bên mép, hoa hồng đỏ trở thành nốt ruồi son (chu sa chí) trên ngực.

Còn nếu anh ta chọn hoa hồng đỏ, sau này hoa hồng trắng liền thành ánh trăng sáng (bạch nguyệt quang) đầu giường, còn hoa hồng đỏ chính là vết máu muỗi.

Xuất phát từ tiểu thuyết《Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng》của Trương Ái Linh.

>>> Ở đây ý Hồng Liên muốn nói là Tống Thanh có cả ánh trăng sáng và nốt ruồi son, là một người hoa tâm (mê gái)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường