Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9707 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 177
kết cục của giang thi hàm (1)

❊ ❊ ❊

Kiếm đã xuất vỏ, Bắc Nguyệt lưu vong, từ đây đã không còn nơi nào gọi là Bắc Nguyệt. Thời Vân Triệt trong mắt người đời cũng là một hình dáng hoàn toàn khác. Lúc đầu còn cho rằng trong đội ngũ xuất quân lần này Thời Vân Triệt là dễ nói chuyện, đàm phán nhất nhưng mọi người quên rằng ai đàm phán với hắn đều có thể thành nhưng A Lan Nhược Mẫn thì không.

Mạc Ảnh Quân khi nghe tin của Thời Vân Triệt đã cười. Thời Vân Triệt trưởng thành rồi, đã có thể tự mình gánh vách một phương. “Cũng nên có một cái kết thúc rồi” Chuỗi ngày dài mệt mỏi này cũng nên dừng lại. (3)

Mạc Ảnh Quân hạ lệnh công thành, thêm sự giúp sức của các bộ lạc nhỏ xung quanh việc tiêu diệt Hung Nô dễ như trở bàn tay. Mạc Ảnh Quân đứng trên thành cao, nhìn Giang Sơn mà hắn giành về. Từ nay trở đi Giang Sơn quy một. Mạc Khanh Khanh đi đến bên cạnh hắn, một người một sói khung cảnh cũng không quá cô đơn.

“Nương tử, ta đã trả thù cho nàng xong rồi. Mạc Khanh Khanh ở bên cạnh hắn hú lên một tiếng, như thể cũng cùng một suy nghĩ với hắn.

“Vương gia, người đã được đưa đến!”

Giang Thi Hàm cố gắng phớt lờ sự có mặt của con thú to lớn, nhìn nam tử mà nàng ta ngày nhớ đêm mong, yêu mà không có được đau đớn tới tận xương tủy. Giang Thi Hàm không thấy hắn phản ứng gì, nàng ta nói: “Ta đã nghe nói về kết quả của Giang gia, Vương gia thật ra trong lòng ngươi vẫn còn...

Mạc Ảnh Quân không quay đầu, giọng lạnh lùng nói: “Giang Thi Hàm kết quả đó của Giang gia là Giang Thư Viễn liều mạng mà giành lấy, với tội lỗi của ngươi có băm vằm trăm mạng người Giang gia cũng không đủ.”

Giang Thi Hàm cười tự giễu, nàng ta tính toán kỹ càng như thế cuối cùng vẫn thua. Bốn tiểu quốc cộng lại vẫn không đánh thắng được một Mạc Ảnh Quân.

Giang Thi Hàm cũng không phải kẻ ngốc, nàng ta vẫn giữ lại một chiêu, chỉ cần Mạc Ảnh Quân cầu xin, nàng ta có thể bất cứ lúc nào chỉ cho hắn cách chiến thắng bọn họ. Thời gian mấy tiểu quốc này rời đi, Giang Thi Hàm đã lén lút liên hệ với một số người liên kết lại, thế nên dù có thắng được Mạc Hi thì gốc rễ của họ cũng đã bị lung lay, thêm quân của Mạc Ảnh Quân quay đầu liền có thể dành lại. Nhưng Giang Thi Hàm quên mất Mạc Ảnh Quân không cần người khác, hắn vẫn có thể ngang nhiên thắng một cách triệt để.

Tất cả những điều Giang Thi Hàm làm chỉ để đổi lấy một cái quay đầu của Mạc Ảnh Quân, mà hắn thì lại không bao giờ cúi đầu trước địch. Giang Thi Hàm tới giờ vẫn không chịu hiểu, cho dù Mạc Ảnh Quân có chết thì cũng sẽ không bắt tay với kẻ lựa chọn đối đầu với hắn.

“Ta tới bây giờ vẫn không hiểu tại sao năm đó chàng không chấp nhận ta? Luận dung mạo ta không thua kém bất kỳ ai, luận tài nghệ ai giám đứng trước ta khua tay múa chân! Ta vì chàng mà trở nên điên loạn, còn chàng vì nữ nhân sống dở chết dở kia mà làm chuyện điên rồ. Chàng và ta vốn là một kiểu người giống nhau, máu lạnh và vô tình!”

.” Đối diện với sự gào thét của Giang Thi Hàm, Mạc Ảnh Quân im lặng.

Giang Thi Hàm hét lên: “Ta rốt cuộc thua nữ nhân đó ở điểm nào! Thời Quân Dao đó có gì tốt đẹp, nàng ta trước đó một cô nương chưa gả nhưng không biết xấu hổ câu dẫn nam nhân, một nữ nhân không sạch sẽ...ưm!”

Cổ Giang Thi Hàm bị bóp chặt, không khí bị nghẹt lại khiến nàng ta hô hấp khó khăn. Mạc Ảnh Quân gắn từng chữ: “Ai cho ngươi nhắc tới nàng ấy! Bản vương không giết cho ngươi thở lâu thêm một lúc, ngươi liền cho rằng ngươi còn có thể sống tiếp?” Ta chỉ đang nghĩ xem để ngươi chết bằng cách nào đau đớn nhất.

Đối diện với ánh mắt lạnh như băng của hắn, Giang Thi Hàm chẳng những không sợ, nàng ta cố dùng gương mặt đang méo mó vì đau đớn nhếch môi cười. So với một Nhàn phi xinh đẹp cao ngạo thì bây giờ một gương mặt méo mó với một nụ cười ngoan độc, nhìn nàng ta không khác gì một kẻ điên loạn. Tay Mạc Ảnh Quân xiết chặt hơn, khiến nụ cười đó méo mó tới cực điểm,

Giang Thi Hàm khó khăn mở miệng: “Thời..Qu...Quân...n....D..a....Dao...đã......à... một...người....ch....ết!”

Ngươi có dẫm nát cả thiên hạ này thì cũng sẽ không thay đổi được.

Những lời sau đó Giang Thi Hàm không có cơ hội nói ra, không khí trong phổi ít dần cảm giác đau đớn từ lồng ngực bị chèn ép truyền tới, còn đau hơn cảm giác ở cổ bị hắn trực tiếp bố chặt. Giang Thi Hàm nhắm mắt đón nhận cái chết, trong phút giây đó không ai biết nàng ta nghĩ gì, Mạc Ảnh Quân không biết có phải ảo giác hay không, hắn nhìn thấy ở nàng ta có một tia thỏa mãn.

Thỏa mãn vì hắn tự tay giết nàng sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »