Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9973 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 108
sát thủ

❊ ❊ ❊

Mạc Phong Tức nhận được yêu cầu của nàng, trên môi nở nụ cười quỷ dị. Trần thống lĩnh bị bộ dạng này của hắn dọa sợ, không khống chế được mồ hôi lạnh đầy lưng. Hôm trước vị Thái tử mới nhậm chức không lâu này tới tìm hắn, với một yêu cầu đi đón quý tộc người hắn nhất định phải mang được vào cung là Thần vương phi. Nếu không đón được nàng thì vị trí thống lĩnh này đừng mong giữ được, còn ngược lại hắn sẽ có cơ hội thăng chức.

“ Nàng nói như vậy sao?”

“ Hồi Thái tử, Thần Vương phi rất cứng rắn! Nếu Vương phi( Thời Tịnh Kỳ) không đón nàng sẽ không vào cung!”

“ Quả nhiên, nàng luôn có cách khiến Cô bất ngờ!” Nữ nhân là Mạc Phong Tức hắn nhìn trúng, quả nhiên không tầm thường. Nàng rất thông minh, nàng hiểu rằng hắn không giám động tay với Thời Khiêm. Nàng vào cung chỉ là sợ cha nàng trong này chịu khổ thôi. “ Vương phi không phải vẫn đang chờ Cô sao? Cho nàng vào đi!”

Trần thống lĩnh lui ra ngoài, Thời Tịnh Kỳ vào trong. Nàng ta đã nhận được tin tức Mạc Phong Tức muốn đón Hứa Quân Dao vào cung từ lâu, nhưng từ khi nhập Đông cung Mạc Phong Tức vẫn luôn không gặp nàng ta. Càng ngày càng có nhiều người dị nghị về việc nàng ta chưa được phong Thái tử phi, Thời Tịnh Kỳ cũng rất sót ruột. Hôm nay nàng ta đã nghe nói việc hắn giữ Thời Khiêm ở Dưỡng Tâm Điện đã vài ngày, Thời Tịnh Kỳ không thể ngồi yên nữa, nhất định phải chờ được hắn, người khác có thể cho rằng Mạc Phong Tức nhắm vào Hứa Quân Dao là vì Mạc Ảnh Quân nhưng Thời Tịnh Kỳ nàng ta thì biết hắn(Mạc Phong Tức) còn vì tâm tư riêng trong lòng.

“ Thần thiếp tham khiến Thái tử điện hạ, điện hạ vạn phúc kim an!” Thời Tịnh Kỳ len lén nhìn thái độ của hắn, nàng ta bất ngờ hắn từ trên đi xuống từng bước từng bước lại gần nàng.

Mạc Phong Tức khuôn mặt dịu dàng đỡ nàng dậy: “ Giữa phu thê ta nàng không cần hành đại lễ như vậy! Nào theo ta lên đây.” Hắn kéo theo Thời Tịnh Kỳ thẹn thùng lên ngồi cạnh hắn.

Mạc Phong Tức chưa để cho nàng nói hắn mở lời trước: “ Gần đây Cô bận rộn, không có thời gian đã vắng vẻ nàng, Kỳ nhi không trách Cô chứ?” Mạc Phong Tức nắm tay nàng đầy thâm tình.

Thời Tịnh Kỳ đương nhiên nào giám trách hắn, nàng ta nói không giám. Thời Tịnh Kỳ còn chưa kịp hỏi tới việc của Hứa Quân Dao, Mạc Phong Tức đã nói tới việc sẽ gặp Thái Hậu để người chuẩn tấu phong nàng làm Thái tử phi.

Thời Tịnh Kỳ chưa kịp vui vẻ lâu thì câu sau của hắn khiến nàng như rơi vào hầm băng.

“ Nhưng trước tiên Cô muốn nàng giúp một việc, chắc nàng đã nghe về việc Cô muốn đón Tiểu Hoàng thẩm vào cung để bảo vệ, cũng như tiện bề chăm sóc lúc Hoàng thúc đang chiến đấu để bảo vệ Mạc Hi. Tiểu Hoàng thẩm tính tình mềm mỏng, có chút khó xử vậy nên nếu nàng đến Ngọ môn quan đón Người, thì Người có lẽ sẽ bớt ngại ngùng hơn! Dù sao hai người cũng là tỷ muội!” Thời Tịnh Kỳ muốn lên tiếng từ chối nhưng khi nhìn vào đôi mắt hắn, nàng không biết mở lời thế nào. Mạc Phong Tức nói thêm: “ Tiểu hoàng thẩm vào cung cũng có thể giúp nàng trong lễ phong phi! Không phải rất tốt sao?”

Thời Tịnh Kỳ mở to mắt, hắn uy hiếp nàng ta, nếu không làm theo thì đừng mơ có thể làm Thái tử phi của hắn.

Mạc Phong Tức không nói nữa, hắn ta biết Thời Tịnh Kỳ là người thông minh. Hắn chờ nàng đưa ra quyết định…

“ Thần thiếp rất vui nếu như có thể cùng Điện hạ phân ưu!” Hứa Quân Dao vào cung thì sao chứ, vị trí Thái tử phi không phải vẫn là nàng ta ngồi sao? Hơn nữa Thời Tịnh Kỳ nàng rất hiểu Mạc Phong Tức, hắn ta sẽ không bất chấp luân thường đạo lý, cùng lắm Thời Quân Dao sẽ chỉ là thiếp không lên được mặt bàn thôi, mà Mạc Ảnh Quân cũng sẽ không để chuyện đấy xảy ra….

Nhưng Mạc Ảnh Quân đang ở đâu….

………

Mạc Ảnh Quân người đang ở trên đầu sóng ngọn gió, được bao người nhớ thương. Hắn đang trên đường trở về Kinh nhưng đường hắn đi lại là đường vòng, còn tới mười hai ngày đường nữa mới có thể về tới kinh thành, một đường này Mạc Ảnh Quân gặp không ít nguy hiểm. Điều kỳ lạ là nguy hiểm hắn gặp không phải địch quốc mà toàn là tử sĩ và sát thủ. Mà Mạc Ảnh Quân mơ hồ nhận ra điều khác lạ, họ chỉ muốn chặn đường chứ không hề nhất định phải giết hắn. Đường chính để chở về không biết cớ làm sao điều xảy ra sự cố không thể đi qua, chỉ còn con đường xa nhất này là có thể chứa một đoàn quân lớn như họ đi qua.

Mạc Ảnh Quân nhận ra đây không phải trùng hợp, tin tức hắn nhận được là địch quốc điều đã lui về biên giới. Mạc Ảnh Quân cho người đi xác nhận tin tức nhưng điều là có đi mà không có về, ngay cả Mạc Đông về Kinh xem xét tình hình Vương phủ cũng chưa thấy trở lại.

“ Vương gia huynh đệ điều đã mệt mỏi, xin người ban lệnh cho mọi người nghỉ ngơi!” Gần đây Vương gia lệnh hành quân không ngừng nghỉ, trừ thời gian ngắn ngủi dừng lại ăn uống thì họ đã bao ngày chưa được nghỉ ngơi tử tế, Mạc Thất thấy tình thần đoàn quân đã tan rã nếu cứ thế này, có địch đánh tới thì sẽ rất nguy hiểm.

Mạc Ảnh Quân nhìn về phía sau, tốc độ ngựa cũng đã giảm xuống, hắn nhìn về phía xa. “ Được rồi tới bãi đất trống phía trước dựng lều nghỉ ngơi một ngày!”

Mạc gia quân là đội quân tinh nhuệ nhất Mạc Ảnh Quân có, chính tay hắn gầy dựng và luyện tập cho họ trở nên mạnh mẽ như bây giờ. Mạc gia quân chưa từng nghĩ ngờ bất kỳ mệnh lệnh nào Mạc Ảnh Quân đưa ra, vậy nên dù mệt nhưng hắn không lệnh ngừng họ vẫn sẽ không ngừng. Cờ hiệu của Mạc gia quân là danh dự của họ, Mạc Hi là nhà của họ, mà Mạc Ảnh Quân là tín ngưỡng cả đời của binh sĩ Mạc gia quân.

Binh lính tụ tập phía dưới ăn uống, thay nhau canh gác nghỉ ngơi, chỉ có Mạc Ảnh Quân hắn ngồi một mình trên đồi xa ánh mắt chăm chăm hướng về Kinh thành. Hắn muốn nhanh chóng trở về, muốn nhanh chóng gặp nàng, còn cả đứa bé của hai người, không biết đã trào đời hay chưa, hắn còn nhớ nàng nói chờ hắn về cùng đặt tên cho con. Mạc Thất cùng huynh đệ ăn uống bên dưới nhìn lên bóng dáng cô độc của hắn, áo bào bay trong gió đêm, nhìn hắn trầm tư đến lạ lùng, không phải lần đầu Mạc Thất nhìn thấy hắn như vậy, nhưng lại như là lần đầu mới thấy Mạc Ảnh Quân nôn về kinh thành như vậy. Có lẽ bởi nơi đó có thê tử của hắn, có nữ chủ nhân của Mạc gia quân.

Mạc Thất mang theo thịt dê nướng tới gần Mạc Ảnh Quân: “ Vương gia người ăn một chút, rồi nghỉ ngơi ngày mai chúng ta lên đường sớm, không lâu sẽ về tới Vương phủ, nếu người ngã bệnh không phải Vương phi sẽ càng lo lắng sao?”

Mạc Ảnh Quân nhìn Mạc Thất, rồi lại nhìn thịt dê cười nhạt đưa tay với lấy. Cũng khó cho thuộc hạ của Mạc Ảnh Quân, vì để hắn ăn uống đầy đủ mà Hứa Quân Dao cũng đem ra nói rồi nhưng quả thật cách này có kết quả tốt. Hắn chịu ăn và nghỉ ngơi rồi, nhưng giấc ngủ này của Mạc Ảnh Quân lại bị phá vỡ ngay giữa đêm….

Bởi vì Mạc Đông đã tới nhưng Mạc Đông một thân đầy thương tích lê lết mà tới, không cần nói cũng biết để tới được đây hắn đã trải qua huyết chiến sinh tử cỡ nào.

Mạc Đông gắng chút sức lực nói được vài câu: “ Kinh thành….lâ…lâm…nguy…..”

“ Mạc Đông!!! Quân y, đem quân y tới đây!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »