Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 116
cướp thê

❊ ❊ ❊

“ Không đâu, sẽ không….” Chỉ cần nắm trọn trái tim của Mạc Phong Tức thì nàng ta sẽ không cần lo lắng gì cả, đúng vậy. Thời Tịnh Kỳ khó khăn lắm mới trấn an được mình, thì tiếng nô tỳ vọng tới khiến nàng ta run rẩy.

“ Thái tử Điện hạ vạn an!”

“ Thái tử…” Thời Tịnh Kỳ quay mặt lại Mạc Phong Tức đứng ngay sau lưng nàng ta, Thời Tịnh Kỳ sợ hãi lùi lại mấy bước, sao Mạc Phong Tức lại ở đây. Mạc Phong Tức có nghe thấy những gì vừa nãy nàng ta nói không? “ Điện hạ vạn phúc kim an!”

Mạc Phong Tức lại gần nàng ta, hắn vẫn giữ nụ cười đó, nắm lấy một nhánh tóc của Thời Tịnh Kỳ: “ Sợ?”

“ Thần thiếp không có!”

Không có vậy mà lại không giám nhìn thẳng, Mạc Phong Tức cười lạnh. “ Kỳ nhi nàng có biết muốn trở thành Thái tử phi, điều đâu tiên nàng cần học là dù trong bất kỳ chuyện gì cũng không được thay đổi sắc mặt không? Phải bình tĩnh trước tất cả mọi chuyện, ta cứ nghĩ nàng đã có được điều đó từ lâu rồi chứ?”

Vậy là Mạc Phong Tức biết hết toàn bộ, Thời Quân Dao gài bẫy mình! Thời Tịnh Kỳ cố gắng giải thích: “ Điện hạ nhưng nàng ta không tôn trọng thiếp, dù sao thiếp cũng từng là đại tỷ của nàng ta, vậy mà nàng ta….”

Mạc Phong Tức không cười nữa, hắn đối với những giọt nước mắt này của Thời Tịnh Kỳ một chút cũng không lay động. “ Tiên Hoàng hậu ngay cả giây phút bị phế truất cũng chưa từng thay đổi sắc mặt, đó là lý do nàng ta là Hoàng hậu còn những nữ nhân khác chỉ có thể làm phi, làm thiếp. Và đến bây giờ người quản lý lục cung là Đức phi chứ không phải ai khác, ta để nàng tới theo học Đức phi mà, tại sao một chút cũng không học được thế!”

“ Thiếp….”

Muốn trở thành Hoàng hậu mà không chịu nổi một chút đả kích thì chỉ có thể làm thiếp, chỉ có thiếp mới làm cái trò một khóc hai nháo ba thắt cổ thôi. Thời Tịnh Kỳ trước đó hiểu được bao nhiêu? Và bây giờ hiểu bao nhiêu đã rất rõ ràng.

“ Nàng không thể tới trễ đâu, đi thôi!”

Sau ngày hôm đó Mạc Phong Tức nói Thời Tịnh Kỳ theo Đức phi học tập, bao giờ hắn thấy tốt thì sẽ làm lễ phong phi cho nàng ta. Thái hậu vì chuyện ra đi của Cửu hoàng tử nên cũng chẳng để tâm tới chuyện này, Thời Tịnh Kỳ khổ không có chỗ kêu, Lương quý phi ghét nàng ta vậy nên cũng sẽ chẳng vì nàng ta mà mở lời đâu.

Đã ba ngày trôi qua, Hứa Quân Dao vẫn không thấy Xuân Đào trở về. Sau một hồi tra hỏi, Lạc Cơ mới sợ hãi nói ra: “ Ngày hôm đó Vương phi tới Diêu Hoa cung, Xuân Đào tỷ tỷ mật báo cho người, sau khi trở về đã bị Thái tử đưa đi rồi.” Lạc Cơ rơi nước mắt, không biết Xuân Đào có sao không nữa.

Đông Ca nghe có tiếng động liền ra ngoài, sau khi trở vào khuôn mặt liền nghiêm trọng: “ Vương phi, Thái tử cho mời người, Thái tử nói vị Vương phi kia của hắn muốn gặp người.”

“ Xem ra nếu như ta không gặp hắn, thì hắn sẽ không để yên rồi!” Mạc Phong Tức này thật khiến người ta khó hiểu, tại sao nhất định muốn gặp riêng nàng? Hay là hắn muốn tổn hại danh dự của nàng sao? “ Đông Ca, chúng ta đi thôi!”

……….

Đông Cung.

Mạc Phong Tức đối với sự xuất hiện của nàng có chút bất ngờ, tuy hắn mời nàng nhưng không chắc nàng sẽ tới, vì nàng từ khi trở thành Thần Vương phi thì chẳng cho ai mặt mũi cả, ngay cả Tiên Hoàng hậu, chỉ cần nàng không thích thì sẽ chẳng lộ diện. Xem ra so với hắn thì tiểu nha đầu bị hắn bắt ba ngày trước còn quan trọng hơn nhiều rồi.

“ Tiểu hoàng thẩm, ta còn nghĩ người sẽ không tới.”

“ Nói thật Bản phi cũng không muốn tới! Tiểu nha đầu Xuân Đào của Hiên Vịnh Cung, Thái tử cũng mượn đủ lâu rồi có phải nên trả người rồi không?” Mạc Phong Tức rót trà, nhưng hiển nhiên Hứa Quân Dao không có tâm trạng uống trà cùng hắn.

Động tác rót trả của Mạc Phong Tức có hơi chững lại, quả nhiên nàng tới là vì tiểu nha đầu kia. Hắn cười, giọng cười của hắn làm Hứa Quân Dao khó chịu cùng cực, như thể hắn đang cười nhạo nàng vậy. “ Tiểu hoàng thẩm nha đầu đó của người quy củ không tốt, vậy nên ta sẽ đổi người khác cho Hiên Vịnh Cung.”

“ Thái tử có thể nói cho Bản phi biết, Xuân Đào đã đắc tội ngươi điều gì không?”

“ Thân làm cung nữ lại xen vào chuyện của chủ tử, tiểu hoàng thẩm nói xem tội này đủ chưa?” Mạc Phong Tức uống trà nhàn nhã tựa lưng vào ghế thưởng thức biểu cảm trên khuôn mặt của nàng, tại sao trước đó hắn lại không phát hiện nàng đẹp như vậy nhỉ. Kể cả khi nàng ăn mặc giản dị để tang cho Cửu hoàng tử, nàng vẫn đẹp theo cách riêng của nàng.

Hứa Quân Dao bị hắn nhìn tới khó chịu, nàng nghiêm mặt: “ Thái tử, Xuân Đào là người của Hiên Vịnh Cung muốn xử lý cũng phải do Bản phi xử lý, nếu là nàng phạm sai lầm thì do chủ tử là Bản phi dạy dỗ không nghiêm, Bản phi sẽ tới chỗ Đức phi nhận lỗi sau.” Người ta nhất định phải mang đi, ngươi là nam nhân xem vào việc hậu viện không thấy xấu hổ sao, Hứa Quân Dao còn nhắc hắn đây vẫn là hậu cung của Hoàng đế, hắn mới chỉ là Thái tử thôi.

Quả nhiên là thông tuệ, nàng càng như vậy Mạc Phong Tức càng không muốn bỏ qua cho nàng. “ Thôi được rồi, ta sẽ trả lại nha đầu đó, tiểu hoàng thẩm không cần nhận lỗi ta chịu không nổi. Giữa chúng ta không cần nói chuyện người ngoài như này mãi đâu…”

“ Thái tử nói là Vương phi của ngươi mời Bản phi, nhưng tới cũng lâu rồi mà sao ủng chưa thấy cháu dâu vậy?” Hứa Quân Dao không muốn nghe hắn nói, nàng đã đạt được mục đích vậy nên chẳng muốn tiếp tục ở đây giằng co với hắn nữa. Nhìn bản mặt của Mạc Phong Tức, khiến nàng cảm thấy, thật không hiểu tại sao hắn lại là người có chung dòng máu với Mạc Ảnh Quân cơ chứ, đúng là nghe thôi cũng thấy xỉ nhục Mạc Ảnh Quân mà.

Mạc Phong Tức lại gần nàng, hơi thở thanh lãnh cùng mùi hương trên người nàng khiến Mạc Phong Tức tham luyến, càng muốn lại gần nàng hơn. Nhưng Hứa Quân Dao không cho hắn cơ hội, Hứa Quân Dao lùi lại trừng mắt nhìn hắn, trong mắt hắn là si mê, trong mắt nàng là cảnh giác.

“ Tiểu hoàng thẩm đừng lo lắng như vậy, dẫu sao trước đó ta và nàng từng có chuyện tình xưa, tiểu hoàng thẩm như vậy thật khiến ta đau lòng đấy.”

Hứa Quân Dao trợn mắt, trong lòng nàng xuất hiện một ý nghĩ khiến nàng sợ hãi, nhìn vào ánh mắt chứa dục vọng chiếm đoạt bẩn thỉu, xấu xí của hắn càng làm suy nghĩ đó của nàng chắc chắn hơn. Mục tiêu của Mạc Phong Tức là nàng, mà hắn hình như không thèm che giấu trước mặt nàng. Hứa Quân Dao giận dữ đến người phát run: “ Thái tử ngươi nhớ cho kỹ, ngoại trừ Mạc Ảnh Quân phu quân của ta ra thì ta không có chuyện tình với bất kỳ ai hết.”

Mạc Phong Tức nghe thấy tên của Mạc Ảnh Quân, nghe thấy nàng gọi phu quân sự ghen tị xấu xí trong người khiến hắn nổi giận, Mạc Phong Tức nắm lấy cánh tay nàng. “ Mạc Ảnh Quân, Mạc Ảnh Quân… nếu không có sự cố đó thì phu quân của nàng là ta, Mạc Phong Tức ta chứ không phải Mạc Ảnh Quân kẻ đi cướp thê tử của người khác như hắn!” Lực đạo của Mạc Phong Tức không nhẹ, gần như muốn giam cầm cánh tay nàng, hắn giận dữ, hắn đã nghĩ trước mặt hắn chỉ cần nàng ngoan ngoãn một chút, chỉ cần nàng không nhắc tới Mạc Ảnh Quân, không gọi Mạc Ảnh Quân là phu quân, thì nàng muốn chơi như thế nào hắn( Mạc Phong Tức) vẫn sẽ dung túng nàng hết mực.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »