Á Nô

Lượt đọc: 6283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 134
dốc hết tất cả..

❊ ❊ ❊

"Ngọc, Ngọc Nhi..."

Quân Huyền Kiêu thấy máu Thẩm Ngọc nhiễm đỏ cả vạt áo, triệt để luống cuống, hắn cảm giác có thứ gì đó đang thoát khỏi sự khống chế của mình.

Sắc môi Thẩm Ngọc chuyển sang xanh đen, đây rõ ràng không phải dấu hiệu của cổ trùng độc, là kịch độc đòi mạng thì đúng hơn.

Trước khi đến đây, Thẩm Ngọc đã uống kịch độc Kiến Huyết phong Hầu*.

*Kiến Huyết phong Hầu: một trong tám đại độc dược nổi tiếng Trung Hoa ( bao gồm: Đoạn trường thảo, Hạc đỉnh hồng, Câu vẫn, Trấm tửu, Thiên nhiên thạch tín, Tình hoa.)

"Ngọc Nhi! Ngươi đã làm cái gì? Nói cho Bổn vương..."

Quân Huyền Kiêu hoảng loạn mà kiểm tra, từ trước tới nay lý trí của hắn luôn vững vàng, bỗng nhiên cảm thấy tay chân luống cuống, lồng ngực hắn cuộn trào khí huyết, khuấy trộn lục phủ ngũ tạng đau đến sắp nứt ra.

Trong miệng Thẩm Ngọc ứa ra bọt máu, thần sắc y đờ đẫn, tay phải dùng sức thu về, Quân Huyền Kiêu mới chú ý đến hộp phỉ thúy y đang cầm, Thẩm Ngọc đem thứ đó nhét vào trong tay Quân Huyền Kiêu.

"Bổn Vương không cần! Bổn Vương chỉ cần ngươi còn sống!". Quân Huyền Kiêu không tiếp nhận, lại bị Thẩm Ngọc dùng một ít khí lực sau cùng nắm thật chặt.

Ý thức Thẩm Ngọc mông lung, đây là món đồ ngươi thiết tha ao ước, ngươi lại chưa hề mở ra xem, làm sao biết được có cần hay không?

Vì cái này, ở Hoàng cung ta đã hao tổn hết tâm tư.

Khí tức Thẩm Ngọc yếu ớt, lại chấp niệm nắm lấy hộp phỉ thúy, khi bàn tay cứng ngắc của Quân Huyền Kiêu chạm đến, mở hộp phỉ thúy ra, máu toàn thân hắn dâng lên đỉnh đầu, ý thức nổ tung vỡ nát.

Bên trong, vậy mà lại là một đốt ngón tay út, máu còn chưa khô!

Chìa khóa của Sở Vương mộ, rốt cuộc là xương ngón tay chỉ hậu nhân Sở thị mới có!

"Ngọc...Ngọc Nhi"

Quân Huyền Kiêu bỗng nhiên nảy sinh sợ hãi trước nay chưa từng có! Giọng nói hắn phát run, toàn thân nhịn không được run rẩy, đột nhiên hắn cầm chặt tay trái Thẩm Ngọc, không dám gỡ băng vải quấn tay trái y xuống, bởi vì hắn không dám nhìn! Cũng không dám nghĩ!

"Vì sao? Vì sao phải đối với ta như vậy..."

Hốc mắt Quân Huyền Kiêu đỏ thẫm, lòng hắn vì nhìn thấy cảnh tượng thiên đao vạn quả mà giật mình, giọng hắn khản đặc đáng sợ.

Vì sao?

Mắt Thẩm Ngọc khẽ động một cái, bởi vì ta yêu ngươi, Vương gia hành hạ ta, vứt bỏ ta, lợi dụng ta...Ta cũng yêu ngươi, thế nhưng từ đầu đến cuối Vương gia đều không tin, không tin có người chịu đem sinh tử giao cho ngươi, Vương gia bày mưu tính kế tường tận, nhưng lại chưa từng mở miệng, kỳ thực chỉ cần ngươi nói một câu, ta sẽ vì ngươi dốc hết tất cả, chỉ cần ngươi muốn, chỉ cần ta có.

Thẩm Ngọc rất muốn dùng thủ ngữ chế nhạo Quân Huyền Kiêu, chúc giang sơn của hắn vĩnh viễn kiên cố, dùng tính mạng của một ách nô đổi lấy món đồ mấy ngày liền cầu mà không được, quá đáng giá rồi, đáng tiếc y đèn đã cạn dầu.

Vậy cũng chỉ có thể như này, trước khi chết có thể chứng kiến gương mặt vặn vẹo của Quân Huyền Kiêu, hắn cuối cùng cũng lộ ra vẻ hối hận vô biên, y thấy cũng đáng rồi.

Thứ cho Ngọc Nhi không thể sinh cùng khâm chết cùng huyệt với Vương gia, ta hận ngươi, nhưng lại không quên được ngươi, cho nên chỉ nguyện cách biệt âm dương cùng ngài, không gặp lại nhau nữa.

Vốn dĩ đồng tử Thẩm Ngọc sáng rỡ như sao giờ đây bị che lấp, phủ lên một tầng xám tro, không còn sức sống nữa.

"Ngọc Nhi, ngươi không thể... Ta cái gì cũng không muốn, ngươi không được chết..."

Sợi dây lý trí cuối cùng của Quân Huyền Kiêu đã đứt đoạn, hắn nói năng lộn xộn, khuôn mặt dán sát vào Thẩm Ngọc, hắn rất sợ một khi buông tay, Thẩm Ngọc sẽ rời khỏi hắn.

"Ách a-------"

Quân Huyền Kiêu há miệng lại không thể kêu lên, nước mắt lăn xuống trên gương mặt cương nghị, hắn đem Thẩm Ngọc khảm vào ngực mình, nhưng vô lực ngăn cản sinh mệnh Thẩm Ngọc trôi đi.

Lồng ngực sắp nổ tung, gân xanh trên trán Quân Huyền Kiêu nổi lên, cái gì mà tôn nghiêm cương quyết, địa vị quyền thế gì đó, ở mất đi trước mặt, nghiền ép thành bột mịn.

Cuối cùng hắn cũng biết được cái gì gọi là tâm như tro tàn, hóa ra hết thảy mọi việc trên đời không phải đều bị hắn kiểm soát, thì ra mỗi người đều biết khóc, cho dù có phải là người câm hay không, đều khó nghe, đều khắc cốt ghi tâm như nhau.

...

Sở Thái Tổ tiền triều là kỳ tài trời giáng xuống, một thân văn thao võ lược, nam chinh bắc thảo, đã gây dựng nên lãnh thổ rộng bao la, gấp ba lần Đại Tĩnh hiện giờ.

Mỗi một đời Hoàng tộc Sở thị xuất hiện lớp lớp anh tài, trừ dị hưng bang*, kiến lập thời đại hưng thịnh trước nay chưa từng có, tộc nhân dòng chính Sở thị đều có thiên phú dị bẩm, tư chất thông minh, bất luận là sách lược hành quân, hay pháp thuyết nho học, thậm chí cầm kỳ, khúc nghệ, cơ quát, thiên công*, y dược các loại lĩnh vực, từng tộc trong Sở thị đều có nhân tài, Sở triều cực thịnh một thời, thành tựu vang xa.

*trừ dị hưng bang: loại trừ những thứ kỳ lạ giúp đất nước hưng thịnh

*cơ quát: lĩnh vực cơ khí máy móc

*thiên công: công trình trên không.

Có thể cực thịnh tất cực suy, tộc nhân Sở thị cậy tài khinh người, khoe khoang bản thân là thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), nghiêm cấm kết hôn với người ngoại tộc, một loại bệnh đáng sợ lan ra trong tộc nhân Sở thị, người trong dòng dõi Sở thị nhiều nhất sống không quá 35 tuổi, mà lại càng ngày càng nghiêm trọng, mặc dù trong tộc nhân có người tinh thông y thuật, cũng bó tay. Kết hôn cận huyết thống chứ sao nữa

Thế nhân đều loan truyền trời cao đố kỵ anh tài, Hoàng tộc Sở thị quá cường thịnh, mạo phạm thiên uy, đây là trời phạt, trời diệt Đại Sở!

Nhân tài Dòng chính Hoàng tộc rất nhanh suy vong lụi tàn, không có cách nào chống đỡ Hoàng triều to lớn, rốt cuộc bị quần khởi thảo phạt mà hủy diệt.

Tộc nhân Sở thị không cam lòng đem tâm huyết dâng cho kẻ khác, mang theo tất cả điển tịch binh pháp y thuật các loại..., tiêu hủy toàn bộ, còn lại chôn vùi che giấu trong Quân Sơn Lăng, dùng đồng đúc một kiến trúc kín không kẽ hở, đồng thời an bài một chi dòng chính thủ lăng.

Hoàng triều thay đổi, ngày xưa tuân theo không kết hôn với ngoại tộc đã thành quy tắc của Sở thị, đã chôn vùi theo bụi trần lịch sử, Đại Tĩnh tiếp nhận giang sơn, các triều đại Hoàng đế đều ham muốn đoạt được văn tịch châu báu của Quân Sơn Lăng, vì tìm tung tích của Quân Sơn Lăng, đến cả dòng chính Sở thị còn lại không đến mấy người cũng bị đuổi tận giết tuyệt, chỉ vì tra hỏi tung tích Quân Sơn Lăng đột nhiên biến mất, ai có thể nghĩ đến đầm Vân Mộng đổi dòng, Quân Sơn Lăng chìm vào đáy hồ.

Dã tâm Quân Huyền Kiêu hừng hực, từ khi mới bắt đầu liền vọng tưởng kiến lập Hoàng triều thịnh thế giống như Sở thị.

Nhưng đến khi hắn đạt được "chìa khóa" trong hộp phỉ thúy, lại mất đi thứ quan trọng nhất, trong tim chỉ có trống rỗng vô tận, hắn hồn bay phách lạc mà ngã ngồi trên bậc tam cấp, thất thần để thái y tùy ý ra ra vào vào.

Cho đến giờ phút này hắn mới biết được, có những thứ, dù cho vũ lực cao, quyền thế lớn, mưu kế sâu hơn nữa, cũng chẳng thể giành lại được.

HOÀN CHÍNH VĂN.

.....

Tui đùa đó. Tại đau lòng quá mờ. Edit chương này mệt xỉu. Đau tim dã man. Tui phải dừng lại mấy lần để ổn định cảm xúc mới edit tiếp được. Hic Thẩm Ngọc đáng thương, Quân Huyền Kiêu tuy đáng trách nhưng cũng đáng thương. Chỉ có mẻ tác giả ác tay đày đọa trái tim độc giả thui. Mọi người chuẩn bị cho màn ngược công sau này nhé. Lucky! - Tiểu Vũ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường