Á Nô

Lượt đọc: 6242 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 150
muốn..

❊ ❊ ❊

Bên ngoài sơn trang đã treo đèn lồng, trong phòng Thẩm Ngọc truyền ra ánh nến lờ mờ, Quân Huyền Kiêu xuống xe ngựa, trong lúc nhìn từ phía xa, không biết sao lại hoảng hốt một chút, dã tâm nóng nảy giống như bụi trần rơi xuống vậy, bỗng nhiên có nơi thuộc về.

Cho dù là ở Vương phủ Bắc Đô, Quân Huyền Kiêu cũng chưa từng có loại cảm giác này, hắn vốn không phải một người có bản tính an phận, quanh năm chinh chiến, hầu như đều là Trấn Bắc Vương chém giết ở chỗ nào, nơi đó liền trở thành mảnh chiến trường.

Cha mẹ của hắn mất sớm, từ lâu đã dưỡng thành thói quen coi bốn bể là nhà, về sau được Hoàng đế tứ hôn, thành thân cùng công chúa Đại Nhu, cũng chưa bao giờ chân chính trải qua cảm giác phu thê ân ái tương trợ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn, hắn phong lưu thành tính, trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ coi nữ thiếp nam sủng như xiêm y, nhưng hết lần này đến lần khác Thẩm Ngọc xông vào đáy lòng của hắn, từ đó buồng tim Quân Huyền Kiêu chỉ chứa đầy một người.

Quân Huyền Kiêu nhìn ngọn đuốc ở sơn trang, khóe miệng lơ đãng nâng lên nụ cười.

Đây là căn nhà nhỏ của Quân Huyền Kiêu và Thẩm Ngọc, không cần phải vàng son lộng lẫy giống như Hoàng cung, có một người chờ hắn trở về là đủ rồi.

Quân Huyền Kiêu nhón chân nhẹ nhàng đi vào trong phòng, nhìn thấy bóng lưng thanh lệ trang nhã, trong lòng ấm áp, Thẩm Ngọc đang cúi đầu chuyên tâm ghi ghi vẽ vẽ, không hề phát giác Quân Huyền Kiêu đã đứng ở phía sau lưng y.

"Ngọc Nhi, ngươi đang viết gì thế."

Âm thanh dịu dàng, nhưng vẫn khiến Thẩm Ngọc bị dọa đến mức thân thể cứng ngắc.

Hù hù dọa dọa, có lẽ là đã quen với sự tồn tại của hắn, không còn sợ hắn nữa sao? Quân Huyền Kiêu nghĩ muốn đùa dai, nhưng cuối cùng không dám hù dọa Thẩm Ngọc thật, ngộ nhỡ chữa tốt thành xấu, hắn có khóc cũng không trở lại như cũ được.

Quân Huyền Kiêu ngồi đối diện Thẩm Ngọc, liếc mắt nhìn tờ giấy trên bàn.

"Kinh nghĩa?" Quân Huyền Kiêu thấy khó hiểu hỏi, "Ngọc Nhi, ngươi muốn tham dự khoa khảo*?"

*kinh nghĩa là một loại thể thức văn bản quan trọng trong kỳ thi khoa cử của Trung Quốc cổ đại. Khoa khảo: một bài thi sơ khảo trước vòng thi Hương (một khoa thi liên tỉnh-3 năm tổ chức 1 lần)-baidu.

Thẩm Ngọc không muốn làm phản ứng gì với tên ác bá này, cầm lấy kinh nghĩa xoay người sang chỗ khác, để lại cho Quân Huyền Kiêu một cái ót.

Thẩm Ngọc đã hạ quyết tâm, nếu muốn triệt để thoát khỏi trói buộc của ác bá, y nhất định phải có bản lĩnh, cho dù vai không thể chống đỡ tay không thể đối kháng, nhưng trí nhớ của y rất tốt, đọc sách lâu như vậy, cuối cùng đã có chỗ dụng võ, khoa cử năm nay sắp tới, y đã bảo hạ nhân báo danh cho mình rồi.

Quân Huyền Kiêu bị Thẩm Ngọc lạnh nhạt quen rồi, trong lòng si ngốc nghĩ: Ngọc Nhi nhà ta đến cả cái ót cũng đẹp!

"Ngọc Nhi, ngươi thật sự không đếm xỉa đến Bổn Vương?" Quân Huyền Kiêu lắc đầu than thở nói, "Vốn dĩ ta còn có tin tốt nói cho ngươi, ngươi có người thân trong tộc đến Kinh thành tìm, Ngọc Nhi, trên đời này, ngươi còn có người thân đấy."

Quân Huyền Kiêu không giấu diếm, để Thẩm Ngọc cô đơn lẻ loi như này, hắn thật sự không đành lòng.

Quả nhiên, lúc này lỗ tai của Thẩm Ngọc mới hơi động, thoáng nghiêng mặt qua.

Không được, ác bá quỷ kế đa đoan, không thể lại bị mắc lừa nữa, Thẩm Ngọc rất bối rối.

"Lời Bổn Vương nói là thật! Hiện tại không lừa ngươi. Hắn tự xưng là họ hàng của ngươi, bất quá nếu ngươi không muốn gặp, ngày mai ta sẽ đuổi hắn đi."

Quân Huyền Kiêu nhìn động tác nhỏ của y, không khỏi bật cười.

Thẩm Ngọc siết nắm tay, cuối cùng xoay nửa người sang, hoài nghi liếc nhìn Quân Huyền Kiêu, nếu ác bá ngươi dám lừa ta một lần nữa, ta và ngươi không đội trời chung!

"Ngươi muốn gặp hắn sao? Ngươi nói với Bổn Vương, một câu nửa câu cũng được, có thể một chữ thôi, được không?"

Quân Huyền Kiêu thừa cơ dụ dỗ, giống như cầm một miếng thịt thăm dò một con thú nhỏ. Thẩm Ngọc và Hồng Liên, Biển Thập Tứ hai người có thể trò chuyện tự do, nhưng lại nhất định không chịu một lần mở miệng với hắn.

Tâm lý đề phòng của Thẩm Ngọc chưa tiêu tan, cúi đầu nhếch miệng không lên tiếng.

"Ai..." Quân Huyền Kiêu đứng dậy thở dài nói, "Xem ra ngươi không muốn gặp hắn, vậy ngày mai Bổn Vương sẽ nói với hắn, bảo hắn trở về, Ngọc Nhi chỉ muốn ở lại Kinh thành, ở lại bên cạnh Bổn Vương, Ngọc Nhi thích ở cùng một chỗ với Bổn Vương, sau này song túc song tê..."

Nói láo!

Thẩm Ngọc nôn nóng, nắm chặt tay áo Quân Huyền Kiêu, môi mỏng hé mở: "Muốn..."

Giọng nói không lớn, hơi khàn khàn, hơn nữa phát âm không rõ ràng, thiếu chút nữa Quân Huyền Kiêu nghe thành "Ờ"*, nhưng đối với Quân Huyền Kiêu mà nói, như là âm thanh của thần tiên, Quân Huyền Kiêu vui mừng khôn xiết, tình cảm bộc lộ trong lời nói, nhìn chăm chăm vào đôi mắt đen của Thẩm Ngọc, kích động không nói ra lời.

*chữ muốn (要)- yāo và chữ ờ (噢)- ō

Cho dù phương thức có chút hèn hạ, nhưng Thẩm Ngọc không tình nguyện vẫn chịu nói với hắn một chữ, Quân Huyền Kiêu đã vui mừng đến quên hết tất cả.

Nhưng nghĩ tới, Ngọc Nhi là vì để lộ chân tướng thân thích kia, mới nói câu đầu tiên với hắn, Quân Huyền Kiêu vừa đố kị vừa tức giận bất bình.

...

Tác giả có lời - Khương Đường

Số lượng từ chương này không nhiều, lâu lâu não bị đau...Ngày mai có lẽ sẽ tăng thêm?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường