Á Nô

Lượt đọc: 5546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 193
ảo giác..

❊ ❊ ❊

Ngay đêm đó Sở Linh đã sai người bố trí xong linh đường, hắn giải quyết công việc bình tĩnh trật tự rõ ràng, đã có phong thái của một người tộc trưởng rồi.

Thẩm Ngọc quỳ gối trên đệm hương bồ túc trực bên linh cữu, khắp nơi đều là vải trắng, ánh sáng của ngọn nến ở trong mắt đen nhánh của y như đang khẽ lay động.

Đã quỳ lâu một tư thế, Thẩm Ngọc hơi động, chân bị tê đến đau nhói, y muốn đứng dậy nhưng lại bị ngã ngồi xuống.

Thẩm Ngọc ngã dựa vào trong một vòng tay.

"Ngọc Nhi, đệ mệt sao?" Sở Linh lo lắng hỏi.

Thẩm Ngọc nhịn đau, cách Sở Linh xa ra một chút.

"Đệ không mệt, hậu sự của tổ gia gia vẫn luôn do huynh lo liệu, Sở Linh đại ca, huynh không nói mệt, ta ở một bên giương mắt nhìn sao có thể nói mệt được?" Thẩm Ngọc cười khẽ.

"Nhưng ta thấy sắc mặt của đệ không được tốt cho lắm, không bằng đệ trở về quỳnh hồ tiểu trúc nghỉ ngơi đi, tối nay đệ cũng không phải canh trừng nữa, đã có chúng ta lo rồi."

Thẩm Ngọc suy nghĩ một lát, mới gật đầu nói: "Được, dù sao cái gì đệ cũng không biết, ở đây cũng không giúp được gì, Sở Linh đại ca huynh cũng đừng để quá mệt mỏi. Đúng rồi, chìa khóa của gia tộc, hay là huynh cầm lấy đi."

Thẩm Ngọc nhét chùm chìa khóa vào trong tay Sở Linh.

"Ngọc Nhi, nếu tổ gia gia đã tin tưởng đệ, đệ cũng không được khước từ, chôn cất tổ gia gia xong, ta còn phải trở về Cao Ly, trong tộc không có người chủ trì đại sự, nói đến đều phải dựa vào đệ đó."

Thẩm Ngọc khó xử nói: "Trong tộc còn có các trưởng bối, đệ....đệ vẫn tiếp tục làm con cháu thế gia thì hơn."

"Thế nhưng hậu bối trong tộc, trừ đệ ra không còn người nào có thể nhận trọng trách này nữa, đệ đừng cảm thấy áp lực, có các thúc bá hỗ trợ, đệ sẽ học được nhanh thôi."

"..... "

Thẩm Ngọc trầm mặc một lát, cuối cùng nói, "Vậy trước đó huynh cứ cầm lấy chùm chìa khóa này đi, mấy ngày tiếp theo khẳng định sẽ phải dùng tới rất nhiều.".

Sở Linh lúc này mới cười nói: "Được, ta đưa đệ trở về trước."

"Không cần đâu, đệ biết đường trong phủ rồi."

Thẩm Ngọc vỗ vỗ vạt áo, một mình trở về, Sở phủ đã treo đèn lồng trắng, bốn bề vắng lặng, Thẩm Ngọc có chút sợ hãi, y theo thói quen ngoảnh đầu lại tìm Ách Vệ, thế nhưng Ách Vệ người cùng y gắn bó như hình với bóng, chăm sóc y tỉ mỉ chu đáo, dạo gần đây đều rất ít khi lộ diện.

"Hazaa..."

Trên phiến đá xanh chỉ có tiếng bước chân của Thẩm Ngọc, y nắm lấy vạt áo, tim đột nhiên đập nhanh, y cảm thấy lòng mình trống rỗng, tựa như quên mất thứ gì đó, nhưng y chưa từng bị mất trí nhớ, sao có thể như vậy được chứ?

Thẩm Ngọc càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, một bóng người anh tuấn uy vũ chợt lóe lên trong đầu, tim Thẩm Ngọc bỗng nhiên quặn đau, trước mắt xuất hiện một ảo ảnh, hắn đứng ở chỗ lan can, khôi ngô cường tráng, vai rộng eo thon, bóng lưng mà Thẩm Ngọc vô cùng quen thuộc.

Trong tiềm thức Thẩm Ngọc cảm thấy được, người này rất quan trọng đối với y.

"Là Ám vệ đại ca sao? Ám vệ đại ca....."

Thẩm Ngọc ngơ ngác đi tới, gọi liên tiếp mấy tiếng, bóng lưng mới chậm rãi xoay người lại, thế nhưng không phải là mặt nạ ác quỷ, mà là....

Quân Huyền Kiêu!

"Aaaaaaaaaaaaaa!" Thẩm Ngọc hoảng sợ hét lên, "Ngươi ngươi..... Là ngươi?!"

Thẩm Ngọc sợ đến nỗi liên tiếp lui về phía sau, không cẩn thận vấp phải bậc thềm, ngã nhào ra sau, tay cùng mông đồng loạt chạm đất.

"A...."

Thẩm Ngọc đau đến hít vào một ngụm khí lạnh, ảo ảnh trước mặt vẫn từng bước từng bước đi tới, gương mặt của hắn vẫn giống như trong ấn tượng của y, lãnh ngạo, lạnh lẽo vô tình.

"Mất mặt xấu hổ!"

Ảo ảnh quát, thân thể Thẩm Ngọc run lên, một cơn sợ hãi từ đáy lòng xông lên.

"Loại đồ chơi dành cho tiểu nữ nhi này, Bổn vương không thích, sau này không cho phép ngươi làm tiếp."

Mắt Thẩm Ngọc hiện lên tia đỏ, đỏ đậm đến như máu tươi.

"Đương nhiên Bổn vương từng thích ngươi, nếu không thích ngươi sao Bổn vương có thể phong ngươi làm Trắc phi?" Ảo ảnh nói bằng giọng lãnh lẽo như băng, "Còn yêu.....Chưa bao giờ."

Thẩm Ngọc há lớn miệng, lông mi run rẩy, tựa như thấy thứ mà mình sợ hãi nhất đời này.

"Giả giả, đều là giả...."

Thẩm Ngọc chớp chớp mắt, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại, ảo ánh trước mắt giống như gợn sóng biến hóa khôn lường, Thẩm Ngọc vừa mở mắt, hắn đã đổi thành một vẻ mặt khác, tràn đầy ôn nhu quan tâm.

"Ngọc Nhi, ngươi bị té có đau không?"

Ảo ảnh đưa tay ra, mặt đầy lo lắng.

"Ta không cần ngươi quan tâm!"

Thẩm Ngọc hoảng loạn bò dậy, chạy như bay về hướng phòng của mình, y sốt sắng quay đầu nhìn lại, hành lang trống rỗng, nào có Quân Huyền Kiêu.

"Quái lạ...."

Thẩm Ngọc rùng mình một cái, nhanh chóng trở về quỳnh hồ tiểu trúc, uống vài ngụm nước trà đã lạnh, trong phòng không có ai, Thẩm Ngọc đốt mấy ngọn nến lên mới xua đi được sự ớn lạnh trong lòng.

Thẩm Ngọc ngẩn người ngồi ở trên ghế đệm, rõ là gặp quỷ sống, sao y lại xuất hiện ảo giác về kẻ ác kia? Chắc là do chịu đả kích tổ gia gia qua đời.

Nha hoàn mới tới cũng đi hỗ trợ, vừa mới trở về, Thẩm Ngọc nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện của bọn nha hoàn, liền kề sát vào cánh cửa sổ.

"May là chúng ta đến hầu hạ Ngọc công tử, nếu không mấy ngày này phải bận bịu rồi.".

"Đúng vậy, Ngọc công tử ở có một mình, ngày thường dễ hầu hạ, có chuyện bé xíu cũng bị tên thị vệ kia giành làm, chúng ta được nhàn hạ."

"Ngươi xem tay của ta trắng lên không ít rồi nè!"

"Ngươi nói xem, thị vệ của Ngọc công tử đúng là một người kỳ lạ, suốt ngày đeo mặt nạ, không nói không rằng, ta tìm hắn hỏi chuyện hắn cũng không phản ứng, buổi tối đụng phải vô cùng dọa người, hắn còn thường xuyên lén lút nhìn Ngọc công tử, các ngươi có nhìn thấy không? Hôm đó, Ngọc công tử nghỉ trưa một canh giờ, hắn ở trong phòng nhìn đúng một canh giờ....".

"Quản nhiều chuyện như vậy để làm gì? Dù sao chuyện gì hắn cũng làm, chúng ta có thể lười biếng, ta còn chưa từng thấy một đại nam nhân nào làm việc kĩ càng lại tỉ mỉ hơn cả chúng ta như hắn."

Bọn nha hoàn tiến vào trong thiên phòng* của mình, Thẩm Ngọc chậm rãi ngồi chồm hổm xuống, cuộn tròn người lại, thời điểm hai giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, y gục đầu xuống đầu gối của mình.

*Thiên phòng: nhà kề trong khu nhà "tứ hợp viện"

Hôm nay có 2c thôi nhé!

Chúc các cô ngủ ngon❤

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang