Á Nô

Lượt đọc: 6226 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 137
bản tính khó dời..

❊ ❊ ❊

Hồng Liên híp mắt nhìn dáng vẻ kinh hoảng thất thố của Tống Thanh, nhấc lan hoa chỉ* che miệng cười yêu kiều.

*lan hoa chỉ: Ngón tay xếp thành hình hoa lan

"Tống đại gia, cái ngài đang cầm là tiết khố của ta...hahaha" Hồng Liên hết sức vui mừng nói, "Nếu đại gia thích, tặng cho ngài cũng không sao."

Lúc này Tống Thanh mới phát hiện mình lấy nhầm xiêm y, đang dùng tiết khố hồng nhạt của Hồng Liên che phủ địa phương phía dưới của mình, mặt lập tức bị hâm nóng đến mức sắp bốc khói, vết máu và trọc dịch trên tiết khố khiến hai tay đông cứng của Tống Thanh vội vã ném đi, lúng ta lúng túng trùm quần áo và vật dụng hàng ngày của mình lên, bình thường Tống Thanh hành sự nhanh chóng mạnh mẽ như sấm rền gió cuốn, giờ đây lại hoảng loạn đến mức y phục mặc nửa ngày vẫn chưa chỉnh tề.

Hồng Liên bị chọc cười đến tỉnh cả ngủ, nồng nhiệt thân mật nhìn hắn.

"Tống đại gia hoảng cái gì? Dù sao nam nhân cũng phải phát sinh lần đầu tiên, bằng không về sau ngài động phòng tân hôn, giương mắt nhìn cô vợ trẻ của ngài sao? Chẳng lẽ ta hầu hạ ngài không vừa lòng? Nếu vậy làm ta đau lòng rồi..."

Tống Thanh nghẹn họng nhìn trân trối, tuy nói lúc ấy hắn say rượu mê tình, không kiềm chế được thú tính, nhưng hắn vẫn nhớ rõ, khi hai người triền miên, loại sảng khoái kia dâng lên, hương thơm từ thân thể cho đến bờ mông, Tống Thanh cảm thấy một đêm này phiêu diêu bồng bềnh như ở trên mây, hiện tại bước chân vẫn còn nhẹ bẫng.

Tống Thanh giật mình một cái, từ trong ý nghĩ còn chưa thỏa mãn tỉnh táo trở lại.

"Ngươi... tối hôm qua ngươi không uống say! Vì sao phải, phải thừa dịp người khác gặp nguy?!"

"Hì... ha ha ha"

Hồng Liên bị câu "thừa dịp người khác gặp nguy" này của hắn làm cho bật cười, cười đến nghiêng ngả, lăn qua lăn lại trên giường.

Mặt Tống Thanh đen lại, hắn mơ hồ có chút ấn tượng, khi hắn bắt đầu say rượu toàn thân nóng lên, ý thức mê loạn, là Hồng Liên chủ động đẩy hắn ngã xuống giường, sau đó lột y phục của hắn, dùng tay miệng vỗ về dục vọng trào dâng của hắn, lúc đó Tống Thanh giống như hồ nước sắp bị vỡ đê, cuối cùng tìm được nơi thoát nước, hoạt động theo bản năng nam nhân, kéo Hồng Liên tới, đè dưới thân...

Vết bầm trên người Hồng Liên, đủ để chứng minh hôm qua hắn tận hứng đến mức nào.

Tống Thanh bị hắn cười đến sỉ nhục, cả giận nói: "Ngươi nói đi! Rõ ràng ngươi không say..."

"Mua bán đưa tới tận cửa còn không làm? Ta cũng không ngốc." Hồng Liên cắt ngang hắn, thuận miệng nói, "Tống đại gia cũng không phải không biết, ta không có chỗ làm ăn, có thể không "thừa dịp ngươi khác gặp nguy" chủ động làm một cái giao dịch sao."

Mặt Tống Thanh càng đen hơn, nổi nóng một trận.

"Ngươi coi ta giống như kiểu người trước kia mà ngươi mua bán?" Giọng Tống Thanh ồm ồm gầm nhẹ.

Nét tươi cười của Hồng Liên tạm ngưng một chút, sau đó khoát tay ung dung nói: "Nếu không thì sao? Chẳng lẽ còn muốn ta bám lấy Tống đại gia kêu gào khóc lóc muốn ngài dùng thân báo đáp, muốn ngài chịu trách nhiệm với nửa đời sau của ta hay sao? Hay là Tống đại gia không ngờ mình phải bỏ tiền ra để thưởng rượu khi đã chơi đùa xong?"

Mặt Tống Thanh cứng đờ, trong lòng bốc lên lửa giận vô danh, thái độ hời hợt không sao này của Hồng Liên khiến hắn phát cáu, đối với hắn mà nói, hai người sao có thể vì tiền tài mà làm ra loại việc này! Chẳng lẽ hắn giống như những ân khách mà trước đây Hồng Liên đã hầu hạ?!

"Được! Được!" Tống Thanh tức giận nửa ngày không nói ra lời, "Ngươi muốn bao nhiêu ngân lượng?!"

Tay Hồng Liên chống đỡ thân thể nói: "Giảm cho ngươi còn 6 phần, ba trăm lượng là được, mặc dù ngươi lỗ mãng làm loạn, không có chút kỹ năng đáng giá nào, nhưng vốn liếng khá lớn, thể lực kinh người, so với những quan lão gia, thổ chủ giàu có mà ta hầu hạ trước đây thì dũng mãnh hơn nhiều, thân thể ta đều mềm nhũn cả rồi...Tống đại gia, nếu như đêm nay lại tới, ta còn có thể giảm giá nữa nha~"

Tống Thanh nghe hắn càng nói càng không hợp thói thường, lấy bản thân mình ra so sánh với những người kia, càng tức giận không thể bỏ qua, tùy tiện lấy ra ngân phiếu ba trăm lượng từ trong y phục, hung dữ ném lên trên giường, sau đó nổi giận đùng đùng muốn ra khỏi phòng.

"Ai! Đợi đã!" Hồng Liên kêu hắn lại, "Tống đại gia, ngươi đi đâu vậy?"

Tống Thanh nghiêng đầu nói: "Không cần ngươi phải quản!"

"Ta cần gì phải quản, bất quá..." Hồng Liên chỉ vào y phục rơi trên đất, "Xiêm y của ta đều bị ngươi xé nát rồi, chung quy ngươi cũng không muốn ta khỏa thân như này từ phòng ngươi đi ra chứ? Bị những hạ nhân kia nhìn thấy, có thể sẽ làm ô nhục danh tiết của Tống đại gia."

Lúc Tống Thanh cầm y phục sạch sẽ tới cho Hồng Liên, hắn đã ngâm mình trong thùng tắm, yêu thích không buông, lấy ngân phiếu đưa đến chỗ sáng để ngắm.

Tống Thanh đặt y phục xuống liền muốn rời đi.

Hồng Liên bám bên mép thùng tắm, cười hì hì hỏi: "Tống đại gia còn chưa tắm rửa nhỉ? Không bằng cùng ta tắm uyên ương?"

"Không biết xấu hổ!"

Tống Thanh giận sôi máu, thiếu chút nữa thì cánh cửa bị hắn kéo xuống, vang bịch một tiếng, Hồng Liên nhìn thấy trong ánh mắt hắn, rõ ràng có một tia chán ghét mình.

Hồng Liên cảm thấy hơi chói mắt, nhưng lại khoát tay không sao cả.

"Vốn dĩ ta dùng da thịt để kiếm sống, nếu như không mặt dày hơn một chút, cơm cũng không có mà ăn."

"Ngươi!...."

Không phải ngươi nói sẽ không quay lại Tần Hoài lâu làm nghề này nữa sao?

Lời đến bên miệng nhưng Tống Thanh lại không hỏi được, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, xuất thân của hắn là nơi trăng hoa, nên không đổi được bản tính phóng đãng, bản thân không có tự trọng, hắn hà tất vì chuyện này mà giận dữ xung thiên?

Những ngày này Hồng Liên không đi trêu ong ghẹo bướm, làm hắn cảm thấy người này còn có thể cứu chữa, có thể khuyên nhủ hoàn lương.

...

Lời tác giả - Khương Đường

Trước khi hoàn truyện muốn đào một cái hố Thanh Liên, tình tiết phía sau xin mời xem tiếp...Dự báo trước là chủ ngọt, hơi ngược, không tra~.

...

Tiểu Vũ: couple phụ lên sàn~

Vĩnh Nhi: lên lâu rồi cô ạ! À mà còn ai chờ truyện không nhỉ? T phải beta mới up được á, cố chờ nha~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường