Á Nô

Lượt đọc: 6217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 163
hoàng hậu cảnh quốc?..

❊ ❊ ❊

Mưa to không ngừng, những cái hố gồ ghề ở trên đường lớn tích đầy nước, bọt nước bắn tung tóe khi bị bánh xe ngựa lăn qua.

Người phu xe khoác áo tơi nón rộng vành, đôi mắt bị làn mưa che phủ, trong đêm tối nửa bước khó đi. Chân ngựa bước từng bước chậm rãi lảo đảo không ngừng, người phu xe hao hết khí lực mới đứng vững được.

*Áo tơi nón rộng vành

"Đại nhân, đi không được rồi, mưa quá lớn!" Người phu xe lớn tiếng kêu.

Sở Linh cau mày, mặc dù đã đóng cửa sổ xe, nhưng gió thổi mưa bắn tung tóe vào trong buồng xe.

"Cách trạm dịch bao xa rồi?" Sở Linh cao giọng hỏi.

Người phu xe đáp lại: "Đại khái mười mấy dặm, cách trạm dịch phía trước chỉ còn một nửa, sườn núi phía trước nhiều đường quanh co…”

"Được, dừng xe lại đợi tạnh mưa.”

“Hí-------”

Tiếng ngựa hí vừa dứt, một mũi tên bắn lén phá mành vào, đâm vào vách buồng xe. Thân mình Sở Linh khẽ động, kéo lấy Thẩm Ngọc, cúi thấp xuống ẩn náu, Thẩm Ngọc bị Sở Linh đặt ở dưới thân, tư thế bảo hộ.

Mặt Thẩm Ngọc dính sát vào cằm Sở Linh, da dẻ ấm áp, khiến thân thể Thẩm Ngọc bị mưa bắn ướt ấm lên một chút, Sở Linh thay đổi, so với lúc thường nho nhã hờ hững, vẻ mặt lanh lợi, hiện tại lại có một kiểu khí chất lạnh lùng.

Bất quá Thẩm Ngọc không có tâm tư đâu mà bận tâm đến những thứ này, chỉ chỉ mũi tên.

"Thích khách?".

"Ngọc Nhi, đừng sợ."

Sở Linh đưa tay từ trong góc buồng xe rút ra một thanh kiếm, Thẩm Ngọc cũng không chú ý đến hắn cất giấu ở đó từ lúc nào.

Bên ngoài không có động tĩnh nào khác, chỉ có vài tiếng lộc cộc của tiếng vó ngựa hòa lẫn với tiếng mưa rơi.

Sở Linh một kiếm chặt đứt mũi tên, cầm lên xem, là đuôi tên ưng vũ.

“Người Hung Nô.…”

Không chờ Sở Linh suy nghĩ sâu xa, bên ngoài phu xe thanh âm run rẩy kêu to.

"Đại, đại nhân..... Sơn tặc..…”

"Ha ha ha!" Một giọng khác cười to một tiếng, "Mộc Sơ tiên sinh, sao cả mặt cũng không lộ diện vậy?"

"Ngọc Nhi, đệ đợi ở đây, đừng nhúc nhích, đừng lên tiếng."

Ánh mắt Sở Linh khẽ chuyển, từ trên người Thẩm Ngọc đứng lên, đẩy màn xe ra.

Thẩm Ngọc theo khe hở, nhìn ra bên ngoài có mấy tên nam tử cưỡi ngựa chặn ở trước xe ngựa, phía sau xe ngựa chắc hẳn cũng đã bị vây lại.

"Ô Lương Vũ?"

Sở Linh nhận ra đối phương, lúc hắn nhận sứ mệnh đi sứ thuyết phục Thiền Vu (tên hiệu của vua Hung Nô) Hung Nô, đã từng gặp Ô Lương Vũ, hắn là thân tín của Thiền Vu Hung Nô.

"Ngươi lại dám lẻn vào Cảnh quốc." Sở Linh bình tĩnh như thường.

Ô Lương Vũ bật cười, giọng nói thô lỗ: "Chúng ta đều là người ngang tàn bạo ngược, không mưu tính sâu xa được như Mộc Sơ tiên sinh, cho nên chỉ có thể làm ra loại chuyện bí quá hóa liều này.”

Ngón tay thon dài của Sở Linh cầm lấy mũi tên, tiện tay ném tới trước xe ngựa hỏi: "Ô Lương Vũ, ngươi đây là có ý gì?"

“Không có ý gì khác, thỉnh cầu Mộc Sơ tiên sinh mời người trên xe ra đây đi?"

Ánh mắt Ô Lương Vũ sắc bén, mặc dù trên mặt đang cười, lại tỏa ra địch ý nồng đậm, mặt đầy râu bị nước mưa làm ướt nhẹp, mắt trái đeo một cái bịt mắt da sói, nhìn càng thêm đáng sợ.

"Con mắt nào của ngài nhìn thấy trên xe tại hạ có người?".

Sở Linh cố ý vén rèm lên, đúng lúc Thẩm Ngọc trốn ở nơi Ô Lương Vũ không thể nhìn thấy được, lúc này là ban đêm trời lại đang mưa lớn, Ô Lương Vũ chỉ có một con mắt cái gì cũng không nhìn thấy.

"Ngươi bớt giở trò trước mặt lão tử!".

Ô Lương Vũ không thích đấu trí cùng Sở Linh, hắn luôn có một bụng âm mưu quỷ kế, người Hung Nô không am hiểu những thứ này.

“Hoàng hậu Cảnh quốc đúng không? Mộc Sơ tiên sinh, hoặc là ngươi đem người giao cho ta, hoặc là ta sẽ dùng tới biện pháp vừa rồi." Ô Lương Vũ quơ quơ tay phải đang cầm đao tỏ ra hào phóng.

Sở Linh quát lên: "Ô Lương Vũ! Đừng quên hiện tại Hung Nô với Cao Ly là liên minh! Ngươi dám giết ta, nước Cao Ly lập tức quay đầu tìm đến Cảnh quốc, dám hỏi ngươi Hung Nô hành quân lương thảo lấy từ nơi nào đây? Thiền Vu truy cứu đến ngươi gánh vác được không?".

"Ha ha ha ----" Ô Lương Vũ lớn tiếng cười rộ lên, “Mộc Sơ tiên sinh, tuy rằng ta không biết ngươi lén lén lút lút tìm đến Cảnh quốc là vì chuyện gì, mà ngươi cho rằng Thiền Vu sẽ tin tưởng người Cao Ly các ngươi sao? Một Hoàng hậu Cảnh quốc, so với lương thảo Cao Ly các ngươi cung cấp quan trọng hơn nhiều, chỉ cần mang y trở về Hung Nô, Thiền Vu chắc chắn sẽ trọng thưởng! Ta khuyên ngươi đừng làm chuyện vô ích nữa, dù sao nơi như thế này, giết người cũng không ai biết được, đến ngay cả máu cũng bị nước mưa xối đi sạch sẽ, lại đem nỗi oan ức này đổ lên đầu Huyền Đế, khiến Cao Ly cùng Cảnh quốc cắn xé lẫn nhau, ha ha…”

Lông mày Sở Linh nhíu lại cùng một chỗ, người Hung Nô giống như chó sói trên thảo nguyên, luận về nham hiểm xảo quyệt, bọn họ không thua kém bất kì ai.

"À, ta biết rồi." Giọng nói Sở Linh trấn tĩnh lại, "Các ngươi tưởng y là Hoàng hậu Cảnh quốc, cho nên muốn bắt lại làm con tin uy hiếp Huyền Đế? Ha, nếu y ở trong lòng Huyền Đế thật sự quan trọng đến như vậy, làm sao lại bị đuổi khỏi Hoàng cung, còn bị ta đưa đi?"

Ô Lương Vũ sửng sốt một chút, sau đó âm trầm nói: "May mà sớm có người nói cho lão tử, không thật sự sẽ bị ngươi lừa.".

Quân Huyền Kiêu sủng ái Thẩm Ngọc như thế nào, còn đặc biệt ở ngoài cung tìm cho y một nơi yên tĩnh để điều dưỡng, nơi đó ở đâu, cũng bị Ô Lương Vũ dụ Thẩm Nhược Phi nói ra, Ô Lương Vũ án binh bất động đã được một khoảng thời gian dài, không dám manh động, mới chờ đến cơ hội ngàn năm có một ngày hôm nay.

Sở Linh cân nhắc trong chốc lát, liếc mắt nhìn người phu xe sợ đến co rúm cả người, bỗng nhiên cầm thanh kiếm đập lên lưng ngựa.

"Đi!".

...

Hôm nay có 6 chap nhé các cô! Lâu rồi không up truyện

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang