Á Nô

Lượt đọc: 5727 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 107
nhục nhã?..

❊ ❊ ❊

Hai người thở dốc trải qua hồi lâu không giảm.

Thẩm Ngọc đầu óc trống rỗng, một lúc lâu không thể động đậy, thân thể mệt mỏi vô cùng, cứ như vậy ngồi ở trên người Quân Huyền Kiêu nghỉ ngơi khôi phục thể lực, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Quân Huyền Kiêu, khẽ nhếch miệng cười giảo hoạt tà mị.

Thẩm Ngọc duỗi ra ngón tay thon dài, ở trên lồng ngực Quân Huyền Kiêu quệt một ít trọc dịch màu trắng sữa, thật nhanh bôi lên môi Quân Huyền Kiêu.

"Ngươi!!... Phi ----"

Quân Huyền Kiêu đang hưởng thụ dư âm của cuộc ái tình vừa rồi, không nghĩ tới Thẩm Ngọc sẽ dùng đến chiêu này, nổi cơn giận dữ ngồi bật dậy, lau lau môi, ở trên là chất nhờn, hắn trợn to hai mắt cơ hồ muốn giết người!

Lúc hắn nhổ ra trọc dịch, nếm được một mùi vị tanh nồng, hắn cảm thấy nhục nhã hơn bất kỳ sự mạo phạm nào!

Làm sao Thẩm Ngọc dám làm như vậy!

Thẩm Ngọc chỉ cười lạnh một tiếng, rời khỏi thân thể Quân Huyền Kiêu, sau đó cố nén đau đớn, rõ ràng chân vẫn còn vô lực run rẩy, còn có một vệt máu chậm rãi từ bắp đùi chảy xuống, lại làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mặc vào y phục của mình.

Động tác lưu loát sinh động, cùng công tử phong lưu có thói quen ra vào thanh lâu giống nhau, sau đó lại nhặt y phục của Quân Huyền Kiêu lên, ném tới thân thể trần trụi của hắn, cực kỳ giống với thái độ trước đây Trấn Bắc Vương đối sử với y sau khi xong chuyện.

Ở lúc Quân Huyền Kiêu vẫn còn đang tức giận, Thẩm Ngọc đã làm xong động tác, sau đó nhanh nhẹn lấy giày ở dưới chiếu rơm đi vào.

Quân Huyền Kiêu giận đến nghiến răng nghiến lợi, như hổ vồ tới, đem Thẩm Ngọc kéo trở về, ấn ở dưới thân.

"Ngươi là có ý gì? Lấy Bổn vương.....ở trên người Bổn vương tìm niềm vui sao?".

Quân Huyền Kiêu thở dốc như trâu, vẻ mặt hung thần ác sát.

Thẩm Ngọc mang theo vẻ mặt không được bình thường ửng hồng, y sẽ không bị quyền uy của Trấn Bắc Vương dọa cho sợ nữa, cố tỏ ra ung dung dùng thủ ngữ nói.

"Có gì không thể sao? Ngươi hiện tại không phải là Vương gia cao quý, mà là một tù nhân trong thiên lao, làm tính nô một lần cũng không tính là bôi nhọ ngươi, ta rất hài lòng, bất quá ta quên mang theo ngân lượng."

Nhìn khóe miệng mang theo châm chọc của Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu lửa giận công tâm, bóp lấy cổ họng của y, ngón tay giống như ưng trảo, khảm sâu vào trong da thịt Thẩm Ngọc.

Trong nháy mắt Thẩm Ngọc bị ngộp đến mặt đỏ bừng, bất quá nụ cười trên mặt trước sau quật cường, không chịu thay đổi.

Quân Huyền Kiêu cuối cùng vẫn buông lỏng ra, hung ác nói: "Ngươi đừng tưởng rằng chỉ như vậy là có thể chọc giận cùng làm nhục ta, người ở dưới thân hầu hạ Bổn vương là ngươi, bị làm một lần, liền vĩnh viễn không thể trở mình lên được, hừ."

Thẩm Ngọc chờ huyết sắc trên mặt tiêu giảm đi mới bình tĩnh trở lại dùng thủ ngữ nói: "Đa tạ ơn tha chết, ta không có ngân lượng, vậy liền thưởng ngươi một món đồ đi."

Thẩm Ngọc từ trong tay áo ném ra một vật, sau đó cũng không quay đầu lại đi ra khỏi lao ngục, nhìn như tiêu sái, trên thực tế mỗi bước đi đều khập khà khập khễnh.

Quân Huyền Kiêu nhận lấy nhìn qua một cái, là một chiếc chìa khóa, nhìn hình dáng rõ ràng là chìa khóa mở còng tay chân cho hắn, Quân Huyền Kiêu đồng tử co rút lại.

"Ngọc Nhi!".

Thẩm Ngọc đã không còn sức để dây dưa cùng Quân Huyền Kiêu nữa, y đã đưa ra quyết định, chỉ mong đời này không còn gặp lại nhau nữa.

Thời điểm Thẩm Ngọc đi ra khỏi phòng giam Trấn Bắc Vương, bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ ngây người.

Chẳng biết từ lúc nào, tất cả lính canh ngục trong Thiên Lao đã ngã xuống, mấy người mặc y phục giống như lính cai ngục, cầm đao kiếm, từng người từng người đi qua, ở trên cổ người hôn mê cắt một cái, máu bắn ra tung tóe, ở không có tri giác một mạng người biến mất.

Đây là.... xảy ra chuyện gì?!

Thẩm Ngọc nhìn từng cỗ thi thể, thân thể cứng ngắc, mấy tên cầm đao kiếm trong tay kia nhìn thấy y không có chút phản ứng nào, như cũ làm việc của mình.

"Ngọc Nhi."

Một bàn tay vỗ lên bả vai của y, Thẩm Ngọc sợ hết hồn, quay đầu lại, thế mà lại là Quân Huyền Kiêu đã thoát khỏi vây khốn.

Là Quân Huyền Kiêu mua chuộc lính canh ngục? Đây là...đã sớm có kế hoạch cướp tù?

"Bọn họ vốn là người của Bổn vương." Quân Huyền Kiêu một lời nói thẳng ra, giải đáp nghi ngờ của Thẩm Ngọc, "Bằng không Bổn vương làm sao dám đi thiên lao một lần?".

Thẩm Ngọc há miệng, thật lâu không có cách nào bình tĩnh lại, Trấn Bắc Vương so với tưởng tượng của y, còn muốn lòng dạ thâm sâu hơn, tầm nhìn lâu dài.

Hóa ra..... ngay cả bị bắt cũng nằm trong kế hoạch của hắn? Hắn tại sao phải làm như vậy?

Thẩm Ngọc môi trắng bệch, vô lực dùng thủ ngữ nói: "Xem ra ta phí hết tâm tư trộm chìa khóa từ Diệp Đế, chỉ là làm việc uổng công vô ích, ngươi căn bản không cần ta cứu."

Thẩm Ngọc có loại cảm giác thất bại, vốn là mượn cơ hội này làm nhục Trấn Bắc Vương một phen, ở trước mặt hắn lại là ấu trĩ buồn cười, vẽ rắn thêm chân*.

"Không quản ngươi vừa rồi thế nào nỗ lực làm nhục Bổn vương, một phần tâm ý này của ngươi, Bổn vương ghi tạc ở trong lòng, cũng không so đo tính toán với ngươi nữa."

Quân Huyền Kiêu trầm ngâm chốc lát, giống như hạ xuống một quyết định, hai tay khoác lên bả vai của Thẩm Ngọc.

"Ngọc Nhi, cùng Bổn vương đi chứ?".

Thẩm Ngọc nhìn ánh mắt sâu như u cốc kia của hắn, làm thế nào cũng không suy đoán được tâm tư cùng hỉ nộ trong đó. Thẩm Ngọc sau đó liền hiểu, Quân Huyền Kiêu hỏi y câu này, là hắn cảm thấy có chút lương tâm, cũng là bởi vì mình trộm được chìa khóa, ít nhiều cũng đánh động được tâm địa sắt đá của hắn.

Đáng tiếc lúc đó y đã lắc đầu cự tuyệt.

...

*Vẽ rắn thêm chân: làm những chuyện vô ích

Do tích người nước Sở đi thi vẽ rắn, đã vẽ xong trước tiên. Nhưng trong khi chờ lãnh thưởng, lại ngứa tay, vẽ thêm chân cho rắn. Kết quả, chân chưa vẽ xong thì người khác đã vẽ xong và lấy mất phần thưởng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường