Á Nô

Lượt đọc: 6349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 185
ngươi đã thành thân chưa?..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu bất động thanh sắc, hắn ngược lại muốn xem xem, ở dưới mí mắt của hắn Thẩm Ngọc còn có thể ăn gì để bị đau bụng nữa?

Quân Huyền Kiêu xoay người đi xuống phòng bếp, ánh mắt của Sở Dực cuối cùng cũng từ ngoài cửa thu về.

"Ngọc ca, đệ muốn hỏi huynh một chuyện..." Sở Dực cắn môi, do dự nói.

"Hả?" Thẩm Ngọc nghiêng đầu chờ câu nói tiếp theo của hắn.

Sở Dực lấy dũng khí hỏi: "Ám vệ bên cạnh huynh... hắn có gia thất chưa?"

"Gia thất? Ta cũng chưa từng hỏi hắn, hắn cũng chưa nhắc tới chuyện này bao giờ." Thẩm Ngọc mờ mịt nói, "Tại sao đệ lại hỏi như vậy?".

"Hả.....đệ chỉ tùy tiện hỏi một chút......" Sở Dực lập tức cúi đầu xuống.

Thẩm Ngọc suy nghĩ một lát nói: "Nếu hắn chưa từng nhắc đến, có thể là chưa có đâu, dù gì hắn cũng được bồi dưỡng thành ám vệ, lấy đâu ra thời gian để cưới thê tử với sinh con chứ?".

"Thật sao?!"

Sở Dực vui mừng đến mắt mở to sáng rực, sau đó lại ngượng ngùng thu lại biểu tình vui sướng.

"Ta đoán vậy.....tốt nhất là đệ tự mình đi hỏi hắn cho chắc chắn."

Đúng lúc đó Quân Huyền Kiêu bưng một bát cháo bước vào, Thẩm Ngọc ngửi thấy được mùi thịt, là một bát cháo thịt băm rau củ, vừa vặn y đã lâu chưa ăn hạt cơm nào vào bụng, chỉ toàn uống thuốc đắng, bụng đói đến mức xẹp xuống, không cần Quân Huyền Kiêu giục, y đã đón lấy bát cháo thịt há miệng húp.

"Sở Dực, đệ không phải có chuyện muốn hỏi hắn sao?".

Thẩm Ngọc từ trong bát cháo ngẩng đầu lên, hai bên khóe miệng còn dính nước cháo trắng.

Sở Dực vội vàng khoát tay, tay còn lại khẽ nhéo bả vai Thẩm Ngọc một cái, hướng y ra sức nháy mắt.

"Không không không, đệ không có chuyện gì cả."

Thẩm Ngọc không hiểu tại sao, lại cúi đầu húp cháo, vang lên tiếng húp sùm sụp.

Sở Dực ở bên cạnh vặn ngón tay, hắn muốn hỏi, nhưng lại sợ có người biết tâm tư đó của hắn.

Khiến Sở Dực có hơi mất mát chính là, từ lúc hắn đến, thị vệ giống như là không nhìn thấy hắn, coi hắn như là không khí vậy, tất cả sự chú ý đều đặt ở trên người Thẩm Ngọc.

Lúc Quân Huyền Kiêu thản nhiên dùng tay lau vết bẩn ở trên môi Thẩm Ngọc, chuông cảnh báo trong lòng Sở Dực vang lên.

Nhìn động tác của Quân Huyền Kiêu, có thể thấy so với thị vệ bình thường có phần thân mật hơn nhiều, tự nhiên đến như vậy, giống như bên cạnh không có người, Thẩm Ngọc cũng không cảm thấy có gì đó không đúng thản nhiên tiếp nhận, nói rõ những hành động nhỏ này đối với hai người bọn họ mà nói, đã xảy ra vô số lần rồi.

Rơi vào trong mắt Sở Dực, lại rất không bình thường.

Nào có chủ tớ nào thân mật đến như vậy chứ?!

Này đâu phải là hành động một thị vệ nên đối với chủ nhân của mình, rõ ràng là hành động phu thê ân ái sủng nịch. Lúc Quân Huyền Kiêu dùng ngón tay lau đi vệt bẩn trên môi của Thẩm Ngọc, không tỏ ra một chút ghét bỏ nào.

Khó trách từ lúc mới bắt đầu hắn đã cảm thấy, thị vệ đối đãi với Thẩm Ngọc, cùng người khác hoàn toàn không giống nhau. Thời điểm hắn nhìn thấy Thẩm Ngọc, trong mắt toàn bộ đều là ôn nhu, thế nhưng lúc hắn nhìn người khác, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, giống như nhìn thấy cây cỏ tầm thường vậy không có chút tình cảm nào.

Nét mặt Sở Dực trở nên cứng ngắc, âm thanh lạnh lẽo.

"Ngọc ca, vậy....vậy đệ đi đây."

"Đệ không phải muốn hỏi..."

Lời Thẩm Ngọc còn chưa nói hết, Sở Dực đã chạy vụt đi, giống như là chạy trốn.

Thẩm Ngọc lầm bầm một tiếng "Kỳ quái", cũng không gọi hắn lại, y nhún nhún vai, đón nhận chiếc khăn lau miệng Quân Huyền Kiêu đưa tới.

"Ta ăn no rồi, chúng ta đi ra bên ngoài giải sầu đi?"

Thẩm Ngọc còn chưa kịp đi dạo một vòng nơi thế ngoại đào nguyên* này, ngủ lâu như vậy, tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều.

Thế ngoại đào nguyên: nơi bồng lai tiên cảnh, chốn yên vui, chốn Đào Nguyên - theo Quick Translator

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu kiên định: "Không được."

"Tại sao?" Gương mặt nhỏ của Thẩm Ngọc nhăn lại nói.

"Ngươi còn chưa khỏi hẳn, không được phép chạy loạn."

Quân Huyền Kiêu tay chân vụng về nói, hắn không được khéo léo linh hoạt như Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc thấy hắn giống như một con gấu lớn đang ra sức khua chân múa tay.

"Ha ha...." Thẩm Ngọc cười thành tiếng.

Quân Huyền Kiêu lấy tay ra hiệu hỏi: "Ngươi cười cái gì?"

"Ta cười ngươi dùng thủ ngữ giống y như ta trước đây vậy, sai cũng sai giống nhau như đúc."

Lòng Quân Huyền Kiêu khẽ động, lẽ nào Thẩm Ngọc đã nhìn ra đầu mối gì rồi sao? Quả thật hắn học thủ ngữ này từ Thẩm Ngọc, nhưng cũng chỉ học được có ba phần.

Thẩm Ngọc nở nụ cười xinh đẹp nói: "Ngươi chưa từng theo sư phó học sao? Đây là do ta tự mình nghĩ ra, vậy nên ngươi xem, sai cũng sai tương tự nhau."

Quân Huyền Kiêu thở phào nhẹ nhõm, cũng may Thẩm Ngọc là người có tâm tư đơn thuần, rất ít suy nghĩ nhiều.

"Đúng rồi,....ngươi đã thành thân chưa?" Thẩm Ngọc hỏi.

Được Sở Dực nhắc, Thẩm Ngọc tỉnh táo lại, y cùng Ách Vệ sớm chiều ở bên cạnh nhau, giữa hai người không khỏi có chút ám muội, thế nhưng Thẩm Ngọc hoàn toàn không biết gì về bối cảnh của hắn hết.

Không chừng Ách Vệ lãnh khốc như vậy, là bởi vì hắn hoàn toàn không có ý tứ gì với y hết, sở dĩ chăm sóc y tỉ mỉ như vậy là bởi vì hắn được phái tới làm thị vệ bên cạnh y, tất cả chỉ là do y đơn phương, nghĩ bậy nghĩ bạ mà thôi.

Mặt Thẩm Ngọc hơi nóng lên, muốn hỏi rõ bối cảnh của Ách Vệ, cũng quá xấu hổ rồi, nói không chừng Ách Vệ đã có thê có tử, nhi nữ song toàn rồi.

Quân Huyền Kiêu không biết tại sao y lại đột nhiên hỏi như vậy, trì trệ trong chốc lát mới dùng thủ ngữ trả lời.

"Đã thành thân."

Cùng với ngươi.

...

Thông báo

Khoảng 10 ngày tiếp theo sẽ không có chap mới nhé! T bận ôn thi 1 môn rất quan trọng, hẹn gặp lại các cô vào đầu tháng 7❤

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang