Á Nô

Lượt đọc: 6236 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 151
nghe lén..

❊ ❊ ❊

Thời điểm Sở Linh đi gặp Thẩm Ngọc, không mặc quan phục Cao Ly nữa, mà thay vào đó là bộ màu xanh lam viền vạt áo màu vàng kim, ngọc quan mạt ngạch, hoàn toàn là cách ăn mặc Sở nhân tiền triều thích nhất.

Vóc người vốn thon dài nay lại càng trở nên cao hơn, chênh lệch cùng Quân Huyền Kiêu không đáng bao nhiêu, bất quá dáng người không khôi ngô cường tráng bằng Quân Huyền Kiêu, vai hơi hẹp, có loại thanh tu nho nhã như trúc vậy.

"Một thân này của các hạ, đã sớm không còn hợp thời nữa rồi."

Quân Huyền Kiêu khinh thường nói một câu, vốn là còn không chú ý đến tướng mạo của Sở Linh ra làm sao, mặc một lớp y phục dày, vậy mà khí chất phong thái vẫn trở nên tao nhã, Quân Huyền Kiêu hoài nghi có phải hắn là vì đến gặp Thẩm Ngọc, nên mới cố ý ăn mặc áo mũ chỉnh tề, Quân Huyền Kiêu liền có chút ghen tuông.

Lại có thể mang một nam nhân khác đi gặp Ngọc Nhi, bản thân Quân Huyền Kiêu cũng chưa từng nghĩ tới, cho nên nhịn không được lồng ngực thẳng tắp, muốn âm thầm so sánh cao thấp.

Nhưng dẫu sao cũng đáp ứng rồi, giờ đây nuốt lời sẽ lộ ra là kẻ lòng dạ hẹp hòi.

Sở Linh giống như không phát hiện ra lòng thù địch của Quân Huyền Kiêu, cười nói: "Tại hạ mặc y phục theo tập quán của Sở quốc, xin Vương gia chớ trách móc."

"Hừ."

Quân Huyền Kiêu hừ nhẹ một tiếng, hắn có cái gì mà phải trách móc? Tuy nói khí chất của Sở Linh xác thực không tầm thường, thế nhưng Quân Huyền Kiêu vẫn tự tin về bản thân mình hơn.

Quân Huyền Kiêu hạ mắt, xa xa thấy Thẩm Ngọc đang đứng ở bên ngoài, dáng vẻ đầy chờ mong, khiến Quân Huyền Kiêu nhíu mày một cái.

Có lẽ là thật sự mong đợi nhìn thấy người thân trên đời, đôi mắt Thẩm Ngọc sáng lấp lánh, tâm tình rất tốt, sự kích động gần như viết hết ở trên mặt.

Thấy ánh mắt Thẩm Ngọc dừng lại ở trên người Sở Linh, ngay cả ngắm cũng không ngắm hắn người chính chủ này một cái, Quân Huyền Kiêu cao giọng gọi thật to.

"Ngọc Nhi!"

Vẫn không nhìn hắn.

Mặt mày Thẩm Ngọc vẫn luôn tích tụ tức giận cuối cùng đã giãn ra không ít, nhìn thấy Sở Linh y liền cảm thấy thân thiết, có lẽ là máu mủ tình thâm, có quan hệ huyết thống sẽ tăng thêm thiện cảm, cũng có thể là do Thẩm Ngọc quá khát khao có người thân.

Bất kể như thế nào, lần này ác bá thật sự không trêu đùa y.

"Ngươi gọi là Ngọc Nhi?"

Giọng điệu Sở Linh ôn hòa, cũng cao hứng đánh giá Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc gật đầu, Sở Linh nở nụ cười hòa ái, đưa tay vuốt ve đầu Thẩm Ngọc, mang theo sủng nịnh của một người huynh trưởng.

"Quả nhiên không hổ là hậu nhân của Sở thị chúng ta, Ngọc Nhi thật là đẹp mắt, cho dù đặt ở trong Sở nhân, cũng là vạn người chưa chắc có được một, ít nhất ta chưa từng thấy người nào đẹp hơn so với Ngọc Nhi. Ta là Sở Linh, phải gọi mẹ ngươi là cô cô, cho nên ngươi có thể gọi ta là huynh trưởng."

Thẩm Ngọc không nói gì, tuy rằng y cảm thấy Sở Linh rất thân thiết, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên gặp mặt, còn là người xa lạ, y thật không tiện mở miệng.

Thẩm Ngọc kéo kéo tay áo của Sở Linh, ra hiệu mời hắn vào nhà.

Quân Huyền Kiêu đã từng dặn qua Ngọc Nhi vừa mới biết học nói chuyện, bình thường nếu không phải người quen y đều giữ im lặng, cho nên Sở Linh cũng không bất ngờ lắm, cất bước đi theo.

Hoàn toàn bị Thẩm Ngọc không đếm xỉa đến, một người bị bỏ quên ở phía sau, Quân Huyền Kiêu ghen ghét dữ dội, mắt tỏa ra sát khí.

Thẩm Ngọc cùng Sở Linh ngồi đối diện nhau, Quân Huyền Kiêu hùng hùng hổ hổ đặt mông ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ngọc, ngồi sát sít lại gần.

Thẩm Ngọc nghiêng mặt liếc hắn một cái.

Ác bá chính là ác bá, cái mông cũng thật lớn, chiếm hơn một nửa đệm nỉ mềm, Thẩm Ngọc hơi dịch chuyển sang bên cạnh.

"Ngọc Nhi, nhà của ngươi thật không tệ, thanh tĩnh không người quấy rầy." Sở Linh nhìn quanh bốn phía, khen tự đáy lòng.

Quân Huyền Kiêu nhếch miệng, bưng lên một ly nước trà, hắn bố trí cho Ngọc Nhi dĩ nhiên là tốt nhất, cần phải ngươi nói?

"Cha mẹ ngươi...." Sở Linh ôn nhu dò hỏi.

Vẻ mặt Thẩm Ngọc ảm đạm, vẫn bình tĩnh mở miệng nói: "Đã qua đời."

Thiếu chút nữa Quân Huyền Kiêu phun ngụm trà ra ngoài.

Hắn quấy rầy đòi hỏi một thời gian dài, đến vừa dỗ vừa lừa, mới khiến cho Thẩm Ngọc mở miệng nói với hắn một chữ, kết quả chưa tới nửa thời gian cạn chén trà vị thân thích mới quen này đã phá hỏng, khiến cho Ngọc Nhi mở rộng nội tâm.

Lại còn nói nhiều hơn hai chữ!

Nếu như là Biển Thập Tứ hay mấy người thân cận thì cũng thôi đi, Sở Linh này tính là thứ gì?

"Có thể có những huynh đệ tỷ muội khác, hoặc là người thân vẫn còn?" Sở Linh tiếp tục hỏi.

Thẩm Ngọc lắc đầu nói: "Từ khi mẹ qua đời, chỉ còn lại có một mình ta."

Đôi mắt sói âm u của Quân Huyền Kiêu nhìn chằm chằm Sở Linh, cầm một cái bánh quai chèo* ném vào trong miệng, dùng sức nhai đến vang cồm cộp, giống như là đang nhai xương cốt của Sở Linh.

*bánh quai chèo

"Vương gia....." Sở Linh không nhịn được nói, "Tại hạ muốn nói mấy chuyện riêng tư với Ngọc Nhi, Vương gia có thể tránh đi trong chốc lát không? Nếu như Vương gia không yên tâm, ở ngoài cửa chờ cũng được."

Quân Huyền Kiêu đập tay lên bàn trà, tuy là đã khống chế lực đạo, vẫn đập đến độ nắp ấm trà nảy lên.

Đang định nổi giận, Quân Huyền Kiêu lại thấy Thẩm Ngọc cũng phiền chán mà nhìn mình, hỏa khí bừng bừng kia của Quân Huyền Kiêu giống như là bị đất cát che giấu đi, cưỡng ép dồn nén xuống.

"Ngọc Nhi, ngươi muốn nói chuyện riêng cùng hắn sao?" Quân Huyền Kiêu hỏi.

Thẩm Ngọc đương nhiên gật đầu, còn không phải là từ lúc hắn bắt đầu bước vào cửa, đã khua chiêng gõ trống, giống như trâu rừng vào phòng vậy, quấy rối bọn họ nói chuyện.

Ngược lại Quân Huyền Kiêu hít vào một hơi, cứng rắn đem lửa giận nuốt vào trong bụng, nhịn xuống kích động nắm lấy Sở Linh ném ra ngoài, hắn đã thề phải tôn trọng tâm nguyện của Thẩm Ngọc, không được tiếp tục độc đoán tự chủ trương nữa.

"Được rồi, ngươi có chuyện gì, cứ gọi Bổn vương."

Quân Huyền Kiêu đứng dậy, ra khỏi phòng, lúc đóng lại cửa, ánh mắt như dao, gần như muốn chém Sở Linh thành tám mảnh.

Quân Huyền Kiêu cũng không đi ngay, ngược lại hắn là muốn nghe một chút, xem Sở Linh có thể nói cái chuyện riêng tư gì cùng Ngọc Nhi.

"Vương gia...."

Người phu xe đi ngang qua, thấy Quân Huyền Kiêu nghiêng nghiêng người, kề sát tai vào cửa, không hiểu đường đường là Vương gia làm sao có thể làm ra loại chuyện như này.....Nghe lén người khác.

Quân Huyền Kiêu trừng mắt nhìn người phu xe một cái, dáng vẻ ngay thẳng, đứng khoanh tay.

"Khụ, Bổn vương..." Quân Huyền Kiêu tức giận một trận, "Cút! Bổn vương làm cái gì, đến phiên ngươi tra hỏi sao?!"

"Dạ, dạ...."

Người phu xe sợ đến chân mềm nhũn, liền vội vàng dắt ngựa rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường