Á Nô

Lượt đọc: 5855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 120
điều kiện..

❊ ❊ ❊

"Thứ nhất, Vương gia tình sự táo bạo, dục cầu bất mãn*, Thẩm Ngọc sợ là mình không có phúc phận hưởng thụ, cho nên sẽ không lại khuất thân hầu hạ nữa."

*Dục cầu bất mãn: theo nghĩa đen tức là muốn mà không được thỏa mãn, nghĩa bóng ám chỉ tình dục không được thỏa mãn.

Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói ra điều kiện đầu tiên, đủ khiến Quân Huyền Kiêu khó mà tiếp thu được, hắn sở dĩ dục cầu bất mãn, không phải vì yêu thích Thẩm Ngọc sao? Thẩm Ngọc dứt khoát từ chối hắn cầu hoan như thế, lẽ nào một chút cũng không vui sao?

Quân Huyền Kiêu hừ lạnh một tiếng nói: "Bổn vương muốn liền làm, cũng không đến phiên ngươi định đoạt, ngươi nhìn bên người Bổn vương, ngoại trừ ngươi ra, còn ai có thể cấp Bổn vương tầm hoan?".

Đối với tính khí ngang ngược của Quân Huyền Kiêu, đã sớm nằm trong dự đoán của y.

"Trên đời này thiếu gì nam nữ có sắc đẹp khiến ngươi hài lòng, Vương gia thủ đoạn bá đạo, làm sao sẽ không giành được người? Vương gia cũng có thể nạp thêm mấy thiếp thất nam sủng nữa.".

Quân Huyền Kiêu nhìn y không chút nào để ở trong lòng, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên, liền hận không thể thật sự cưỡng bức y.

"Ngươi cứ như vậy chắp tay nhường Bổn vương cho người khác? Ngươi nói."

Thẩm Ngọc khẽ nhếch môi, dùng thủ ngữ nói: "Vương gia quả nhiên nực cười, Vương gia từng là người của ta khi nào?"

"......"

Quân Huyền Kiêu còn muốn nói gì nữa, Thẩm Ngọc khoát khoát tay cắt ngang lời hắn.

"Ta quả thật không còn sức cùng Vương gia cãi cọ nữa." Thẩm Ngọc chán ghét dùng thủ ngữ nói, "Vương gia bất quá là nhẫn nại một năm nửa năm...., nói không chừng nửa năm cũng không đến, liền có thể đạt được vật mà mình luôn mơ tưởng."

"Ba tháng! Bổn vương cho ngươi ba tháng tu dưỡng!" Quân Huyền Kiêu không kiên trì nói.

Thẩm Ngọc ngẩn người, ba tháng cũng kém không xa, thời điểm đó thân thể của y còn có thể hầu hạ hay không, cũng không do y đến định đoạt nữa, cho nên Thẩm Ngọc gật đầu đồng ý, y không cầu gì khác, chỉ cầu đổi lấy mấy ngày thanh tịnh.

"Thứ hai, thỉnh Vương gia ân chuẩn cho ta tự do ra vào hoàng cung, không bị giám sát ràng buộc."

Quân Huyền Kiêu càng ngày càng cảm thấy khó hiểu, không biết y muốn làm gì, không vui hỏi: "Bổn vương làm sao biết được, nhỡ đâu ngươi có ý định chạy trốn thì sao?".

Thẩm Ngọc vẻ mặt lộ ra vẻ khinh bỉ, dùng thử ngữ nói: "Thiên hạ này đều là của Vương gia, ta có thể trốn đi nơi nào? Vương gia nhìn ta xem, một chút sức lực này thì có thể chạy được bao xa?"

Quân Huyền Kiêu do dự trong chốc lát, Thẩm Ngọc sau khi có kiến thức, tự có tính toán của chính mình, giống như là muốn thoát khỏi bàn tay của mình, cuộc đối thoại ngày hôm nay, thậm chí Thẩm Ngọc còn chiếm được thượng phong, dắt mũi mình đi.

"Còn có điều kiện gì, ngươi cứ trực tiếp nói ra, miễn cho lúc đó lại hối hận!"

Thẩm Ngọc nghiêm túc suy nghĩ một lúc, dùng thủ ngữ nói: "Nhất thời không nghĩ ra được điều kiện gì khác, sau này nghĩ được sẽ nói sau, ta không phải là người lật lọng giống như Vương gia, nếu đã đáp ứng, nhất định sẽ không đổi ý."

"Được, Bổn vương đáp ứng ngươi, ba tháng sau, Bổn vương phải chiếm được tất cả vật mà mình muốn, bao gồm cả Sở vương mộ, bao gồm cả....Ngươi!".

Quân Huyền Kiêu phất tay áo bỏ đi, Thẩm Ngọc mới buông lỏng thân thể, ánh mắt vô hồn, sự mệt mỏi cùng cô quạnh bao phủ thân thể của y, cung điện này nguy nga lộng lẫy, rộng lớn vô cùng, Thẩm Ngọc một người lộ vẻ trống vắng.

Mãi đến khi có người đi đến trước mặt y, Thẩm Ngọc mới lấy lại tinh thần.

Biển Thập Tứ xuất hiện ở trước mặt Thẩm Ngọc.

"Tiểu mỹ nhân, cảm thấy thế nào?".

Biển Thập Tứ vẫn mặc trang phục lang trung, cầm theo một cái cái hòm thuốc, chỉ là dáng người hắn nhỏ gầy, mặt cũng tinh xảo xinh đẹp, đội cái mũ lang trung lớn như vậy, thoạt nhìn giống như một hài đồng trộm mặc y phục của người lớn.

"Ngươi cũng tới kinh thành?".

Thẩm Ngọc lễ phép dùng thủ ngữ nói, kỳ thực y biết, trong lúc mình hôn mê, mơ mơ màng màng nghe được tiếng nói của hắn, mạng của mình vừa lại được hắn nhặt trở về.

"Đây vốn là quê nhà của ta, ai....ta đã chán ghét Bắc Vực man hoang, liền cùng Trấn Bắc quân trở về."

Biển Thập Tứ cầm lấy tay Thẩm Ngọc bắt mạch, con ngươi đen nhánh khẽ động, dáng vẻ không yên lòng.

"Đây là ngươi lần thứ mấy độc phát?" Biển Thập Tứ hỏi.

Thẩm Ngọc giơ ba ngón tay.

Lần đầu tiên là bị Vương phi ép uống cổ trùng độc, tuy là được Biển Thập Tứ cứu, nhưng độc còn sót lại không có cách nào loại bỏ triệt để; lần thứ hai là trước khi rời khỏi vương phủ; đây là lần thứ ba, cũng may Thẩm Ngọc lúc đó còn đang hôn mê, loại đau đớn xâm nhập ngũ tạng lục phủ kia cũng giảm bớt đi nhiều, chờ đến khi y tỉnh lại, chỉ còn sót lại người đầy mồ hôi cùng cảm giác mệt mỏi khi độc tính được đẩy lui.

"....."

Biển Thập Tứ bấm tay tính nửa ngày, mới lên tiếng, "Kia chia ra ước chừng là ba đến bốn tháng bị một lần?".

Thẩm Ngọc gật đầu, không nói nên lời mà nhìn hắn, không biết vì sao hắn phải tính lâu như vậy.

Mặt Biển Thập Tứ đỏ lên, liếc mắt nói: "Lão tử tính toán không được tốt lắm có được không? Ngươi tưởng rằng ai cũng giống như yêu nghiệt ngươi chắc?"

Tính toán kém thành như vậy, cũng có thể làm đại phu sao? Tính sai liều lượng thuốc, không phải sẽ làm chết người sao?

Biển Thập Tứ nhìn vẻ mặt của Thẩm Ngọc, giống như là đoán được lòng người, ngạo khí nói.

"Lão tử biết đánh bàn tính là được! Ngươi vẫn là tự lo cho bản thân mình trước đi, độc này phát tác càng ngày càng nhiều lần, đến lần thứ bảy ngươi liền xong đời*!"

...

Giải thích rõ cho các cô nhé! Nhiều bạn hỏi quá, tớ cũng sửa lại cho dễ hiểu hơn.

Cách thí: nấc rắm, xì hơi ->đây là một phương ngôn nhé, chết rồi (chỉ người đã khuất) hoặc chết chắc rồi/ xong đời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường