Á Nô

Lượt đọc: 5658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 105
cường nhục..

❊ ❊ ❊

Cách một hai ngày Thẩm Ngọc lại nhân cơ hội chuốc say Diệp Đế, lén lút đi Thiên Lao một chuyến, trước khi Diệp Đế Tiêu Hề Diệp tỉnh rượu đem lệnh bài trả về.

Thẩm Ngọc tự nhận là đi bức cung, Quân Huyền Kiêu lại thích thú, cũng không thèm để ý trên người có vết thương.

Càng về sau Thẩm Ngọc càng mờ mịt, y không biết mình là đi ép hỏi tung tích của mẹ, hay là lo lắng Trấn Bắc Vương chết ở Thiên Lao. Thẩm Ngọc cũng tự ý thức được tiếp tục như vậy cũng uổng công vô ích, đến cuối vẫn là mình rơi vào hố sâu không thể thoát ra.

Chán nản qua năm ngày, Thẩm Ngọc quyết định đi gặp Trấn Bắc Vương một lần cuối.

"Ngọc Nhi, ngươi mấy ngày nữa không đến thăm Bổn vương, Bổn vương cũng phải tự mình đi tìm ngươi."

Câu nói đầu tiên Trấn Bắc Vương nói khi nhìn thấy Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc không trả lời, Quân Huyền Kiêu chính mình cũng bị nhốt ở trong Thiên Lao không có cách nào thoát thân ra được, làm thế nào đi tìm y? Nói khoác mà không biết ngượng.

Thẩm Ngọc mệnh cho lính canh ngục tháo gông cùm trên người Quân Huyền Kiêu xuống, lính canh ngục vốn là không chịu, lại e sợ lệnh bài ở trong tay Thẩm Ngọc nên mới miễn cưỡng đáp ứng, nhưng mà không thể giúp Quân Huyền Kiêu mở còng tay chân được.

"Ai....tay chân Bổn vương đều đã tê hết rồi, Ngọc Nhi, ngươi giúp Bổn vương xoa bóp.".

Quân Huyền Kiêu than thở một tiếng, đi đứng vận động một chút, sau đó nằm xuống chiếu ở bên cạnh Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc đương nhiên sẽ không lại nghe mệnh lệnh từ hắn nữa, chỉ là như thường lệ lấy ra đồ ăn cùng thuốc mỡ, giúp hắn xử lý vết thương.

Diệp Đế cũng không dùng hình phạt đối với Quân Huyền Kiêu nữa, hắn biết trừ để hả giận ra thì cũng chẳng có ích lợi gì, cho nên những vết thương cũ đã bắt đầu khép lại kết vảy.

Thẩm Ngọc cúi đầu bôi thuốc, cẩn thận đều đều xoa lên, từ trên lồng ngực rồi xuống đến bụng của hắn, Thẩm Ngọc đối với thân thể này không thể nào quen thuộc hơn được nữa, hắn nơi nào có mấy khối bắp thịt lồi ra, nơi nào có mấy vết thương cũ để lại sẹo, nơi nào có nhiều lông tơ cũng đều rõ rõ ràng ràng, Thẩm Ngọc lại cảm thấy nực cười, ngoại trừ thân thể này của Trấn Bắc Vương ra, mình không hiểu chút nào về hắn hết.

Hai người từ lúc mới bắt đầu, đã là thân thể trên thân thể gắn liền chặt chẽ, một người dốc hết mình hầu hạ, một người thô bạo hưởng thụ, một mối quan hệ như vậy có thể dài lâu mới là kỳ lạ.

Thẩm Ngọc thầm thề, đây là lần cuối, từ nay về sau trong đầu không lại có người này, Quân Huyền Kiêu về sau sống hay chết cũng không còn quan hệ gì đến y nữa.

"Ngọc Nhi, ngươi hôm nay sao không tra hỏi Bổn vương nữa?"

Thẩm Ngọc lúc này mới kinh ngạc phát hiện ra, tay của mình đặt ở trên lồng ngực Quân Huyền Kiêu, giữ động tác bôi thuốc đã lâu.

Một luồng cảm xúc ưu tư tích tụ đã lâu xông thẳng lên đầu, Thẩm Ngọc bỗng nhiên cúi người xuống, mạnh mẽ cắn một cái lên lồng ngực Trấn Bắc Vương, y dùng mười phần khí lực, đem tất cả yêu hận của mình đối với Trấn Bắc Vương, từng cái từng cái tích tụ ở trên miệng.

Da bị cắn phá, răng Thẩm Ngọc đâm vào thật sâu.

"Tại sao....tại sao lại nói lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt ta? Tại sao muốn chơi đùa ta...tại sao đối với ta vô tình, hiện tại lại giống như không có chuyện gì xảy ra giỡn cợt ta....."

Thẩm Ngọc đầu óc một mảnh hỗn loạn, y có nhiều lời muốn hỏi Quân Huyền Kiêu, nhưng y cũng biết, mình mở không ra tâm của Trấn Bắc Vương, Quân Huyền Kiêu chưa bao giờ chân chính động tình với y, mới có thể đến đi tự nhiên, tại trái tim của mình tàn nhẫn giày xéo một lần, sau đó toàn thân trở ra.

Quân Huyền Kiêu bất động thanh sắc, mặc y gặm cắn. Thời điểm Thẩm Ngọc buông hàm răng ra, lồng ngực Quân Huyền Kiêu xuất hiện một đạo vết thương mới, vẫn còn đang rỉ máu.

Lưỡi cùng kẽ răng Thẩm Ngọc tràn ngập một luồng máu tanh, y liếm răng một cái, đây là máu của Trấn Bắc Vương, cùng với người thường giống nhau cũng là tanh ngọt ấm nóng, nhưng vì cái gì lại cố tình lạnh nhạt với y đến như thế.

Thẩm Ngọc cười, nhưng đáng tiếc y là người câm, không thể cất tiếng cười to được, y rất vui, cuối cùng cũng có thể để lại dấu ấn của mình trên người Trấn Bắc Vương, nếu không thể khắc ở trong lòng hắn, vậy dùng biện pháp này cũng không tệ.

Về sau Quân Huyền Kiêu nhìn thấy ấn ký này, thì có thể nhớ tới mình, Thẩm Ngọc chính là muốn nhân cơ hội này gặp quỷ phát điên, lại để cho người nam nhân khiến y nhận hết đau khổ nhớ tới, mình có bao nhiêu yêu hắn thì có bấy nhiêu hận hắn.

"Cắn đến đủ tàn nhẫn..."

Quân Huyền Kiêu âm thanh trầm thấp, bỗng nhiên xoay mình một cái, đem Thẩm Ngọc đặt ở dưới thân, đụng đổ cả hộp thức ăn cùng hộp thuốc đặt ở bên cạnh.

Hắn muốn làm cái gì?!

Thẩm Ngọc hoảng sợ muốn đẩy Trấn Bắc Vương ra, nhưng Quân Huyền Kiêu thân thể cường tráng, khí lực so với y lớn hơn không biết bao nhiêu, vẫn không nhúc nhích chút nào giam cầm y.

Trấn Bắc Vương lúc này ánh mắt nóng rực rất có tính xâm lược, giống như một con sư tử đang tập trung nhìn con mồi, Thẩm Ngọc đối với ánh mắt này không thể quen thuộc hơn được nữa, trước đây Trấn Bắc Vương thời điểm muốn đều như vậy.

"Ngọc Nhi, ngươi lại học được chiêu thức của ai? Ngươi cắn một cái này, cắn đến Bổn vương dâng lên hứng thú."

Dưới tình hình như thế này, hắn còn muốn làm loại chuyện đó sao?!

Quả nhiên là cầm thú!

Thẩm Ngọc vừa thẹn vừa giận, muốn tránh thoát khỏi người Quân Huyền Kiêu, thế nhưng dùng hết sức lực cũng không thể đẩy hắn ra được.

Thẩm Ngọc nhanh trí, cộng thêm vào đó là lòng phẫn hận, cong lên đầu gối, tàn nhẫn mà hướng lên trên đỉnh đầu, ở giữa một vật hùng dũng oai vệ nào đó.

"A ----".

Vật này có cứng rắn đến đâu đi nữa, cũng là bộ vị yếu ớt nhất của nam nhân, Trấn Bắc Vương hít vào một ngụm khí lạnh, phát ra một tiếng gầm nhẹ, sức nặng toàn thân đặt ở trên người Thẩm Ngọc.

"Ngọc Nhi.... ngươi đây là muốn Bổn vương tuyệt hậu sao, sau này Bổn vương không thể có hài tử, liền đem ngươi thao lộng đến mang thai, sinh hài tử cho Bổn vương!".

Quân Huyền Kiêu bị đá một cái nổi trận lôi đình, hung tợn nói lời thô bạo xấu xa, cùng phường lưu manh giống nhau, giọng trầm thấp chứng tỏ hắn đã bị chọc giận.

Thẩm Ngọc bị làm nhục như thế cũng đâm ra mù quáng, hô hấp dồn dập mà quyền đấm cước đá.

Quân Huyền Kiêu nắm lấy cánh tay đang đánh loạn của Thẩm Ngọc đẩy lên, thô lỗ hôn lên môi Thẩm Ngọc, dùng đầu lưỡi ấm áp cạy ra môi y, không để ý hết thảy mà đấu đá bừa bãi, giống như là mạng của Thẩm Ngọc cũng phải cướp đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường