Á Nô

Lượt đọc: 5813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 103
trở lại bên người bổn vương..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu, ngươi ngày mai còn muốn thấy Ngọc Nhi? Tiêu Hề Diệp nghiến răng nghiến lợi nói, "Nằm mơ!"

Sau khi trở lại Kỳ Lân Các, tâm tình của Tiêu Hề Diệp vẫn không thể nào bình tĩnh lại được, liền uống một bình rượu, như cũ tức giận đến lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Một bàn tay khoác lên trên cánh tay Tiêu Hề Diệp, Tiêu Hề Diệp vui mừng ngẩng đầu lên, Thẩm Ngọc đang cười với hắn, lúm đồng tiền như đóa phù dung thanh nhã.

"Ngọc Nhi...." Tiêu Hề Diệp thanh âm có chút gấp gáp.

"Uống nhiều rượu sẽ thương thân."

Thẩm Ngọc làm thủ ngữ, ngồi vào chỗ đối diện với Tiêu Hề Diệp, rót đầy ly cho Tiêu Hề Diệp, rồi lại tự rót cho mình một ly.

"Ngọc Nhi, ngươi đang quan tâm trẫm sao?" Tiêu Hề Diệp cao hứng đến không biết phải làm sao, "Ân....ta có phải là đang nằm mơ không, Ngọc Nhi, trẫm rốt cuộc đã đợi được ngày này, ngươi cười với trẫm, không chỉ dành cho một người là Quân Huyền Kiêu nữa."

Thẩm Ngọc ngượng ngùng hé miệng, nâng ly rượu lên, chính mình trước tiên ngửa đầu uống cạn.

Đây là rượu quỳnh tương ngọc dịch*, so với vương phủ còn muốn tốt hơn, Thẩm Ngọc rất ít khi uống rượu, y cũng không cảm thấy cay, giống như nước vậy vô vị, hoàn toàn không giống với ly rượu giao bôi kia say lòng người, môi răng lưu hương.

*quỳnh tương ngọc dịch: nước ngọc quỳnh, chỉ rượu ngon, "dây tơ hồng chưa xe đã mắc, rượu quỳnh tương chưa nhấp đã say"

"Ta định, ngày mai đi Thiên Lao."

Thẩm Ngọc làm thủ ngữ rất chậm, lại dè dặt.

Vẻ mặt ngạc nhiên cùng mừng rỡ của Tiêu Hề Diệp cứng lại, từ từ chuyển thành đắng chát, hắn lấy thêm một bình rượu, uống một hơi cạn sạch.

"Trẫm cũng biết, ngươi là vì chuyện này. Lúc ở thiên lao, ngươi hướng trẫm cười, cho dù không phải là thật tâm, cho dù là phối hợp ngươi diễn kịch trả thù hắn, trẫm cũng cao hứng.... Nhưng Ngọc Nhi, ngươi cũng nhìn thấy Quân Huyền Kiêu là một người vô liêm sỉ! Hắn không xứng để ngươi tâm tâm niệm niệm ghi nhớ, ngươi không đi có được hay không, trẫm sợ hắn lại khi dễ ngươi."

Khi dễ sao? Nếu ở vương phủ, Trấn Bắc Vương cũng chịu như vậy, khi dễ y khinh bạc y, y sẽ vui mừng như điên. Bây giờ cũng đã cách xa vương phủ, mình tội gì phải bám lấy hắn? Đại khái là tự mình chuốc lấy phiền phức đi.

Thẩm Ngọc có trăm nghìn lý do để không đi, nhưng chỉ vì một lý do "yêu hắn" này, y đều sẽ phấn đấu đến quên mình.

Khó thuyết phục nhất, chính là lòng mình.

"Ngọc Nhi, lẽ nào ngươi nhìn không ra sao? Quân Huyền Kiêu hắn là cố ý, hắn sẽ không nói cho ngươi biết tung tích của mẹ ngươi, hắn chỉ muốn đùa bỡn ngươi."

Tiêu Hề Diệp dáng vẻ say khướt nói, Thẩm Ngọc không còn mặt mũi nào đối diện với sự nhiệt tình của hắn, đã định trước phải phụ lòng.

"Được, vậy ta không đi cũng được." Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói.

"Có thật không? Hảo Ngọc Nhi, ngươi thật sự đáp ứng trẫm không nhìn tới hắn?"

Thẩm Ngọc gật đầu, lại tiếp tục rót rượu cho hai người, một bên cung phi quyển kinh không biết bao nhiêu bình.

Tiêu Hề Diệp ánh mắt mơ hồ cười rộ lên: "Quá tốt rồi, ngươi cuối cùng cũng thấy rõ bộ mặt của hắn, Ngọc Nhi, sau này ngươi theo trẫm có được hay không...thứ Quân Huyền Kiêu có thể cho ngươi, trẫm đều có, hơn nữa so với hắn càng muốn tốt hơn!"

Tình tới sâu nặng, Tiêu Hề Diệp đưa tay ra ôm lấy Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc mày hơi nhíu lại, tránh khỏi ngực của hắn.

"Xin lỗi, Ngọc Nhi, trẫm quá cao hứng..."

Tiêu Hề Diệp buông cánh tay ra, nấc lên một cái, hai gò má đỏ ửng.

Thẩm Ngọc cầm ly rượu đưa tới bên môi Tiêu Hề Diệp, tiếp tục dùng thủ ngữ nói: "Ngươi nói đúng, hắn không phải là một người có thể phó thác chung thân, chúng ta có thể thử xem, thế nhưng ngươi không thể ép ta...."

Tiêu Hề Diệp đối với rượu Thẩm Ngọc đưa đến không chút cự tuyệt, một ly tiếp một ly.

"Được, được, trẫm biết sẽ có một ngày như vậy, Ngọc Nhi, ngươi cuối cùng cũng chịu tiếp nhận trẫm, trẫm sẽ chứng minh cho ngươi thấy, trẫm so với hắn Quân Huyền Kiêu. Mạnh......"

Tiêu Hề Diệp thanh âm không rõ nói mê sảng, cũng không biết uống bao nhiêu bình rượu, mới gục xuống bàn ngủ say như chết.

Thẩm Ngọc đẩy đẩy bờ vai hắn một cái, không có phản ứng gì. Nụ cười trên mặt chớp mắt thu lại, Thẩm Ngọc vô lực co quắp ngồi ở trên ghế, mặt không còn một tia vui vẻ, chỉ còn sót lại sự cô đơn cùng mờ mịt.

Diệp Đế, ngươi sai rồi, Thẩm Ngọc cười, toàn bộ lưu ở vương phủ, sau đó lại cười đến rực rỡ, đều là chua xót khổ sở tích tụ đã lâu.

Hôm nay, Thẩm Ngọc quả thật là thay đổi rồi, ngươi xem, ta biết cách lấy lòng quyến rũ người khác ra làm sao, biết dùng cái xác* làm thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.

*cái xác: ví với thân thể con người, mang ý mỉa mai.

Thẩm Ngọc mò tìm ở bên hông Tiêu Hề Diệp, lấy ra một tấm lệnh bài, y trở về phòng của mình lấy một ít thứ, khoác thêm áo choàng đi tới Thiên Lao.

Ban ngày Diệp Đế đưa Thẩm Ngọc đến, y để tâm ghi nhớ đường. Lệnh bài bên người Hoàng đế quả nhiên là hữu hiệu, thủ vệ Thiên Lao lập tức cho y qua.

Quân Huyền Kiêu không cần nhìn liền biết người đến là ai, nụ cười kiệt ngạo tự tin tràn đầy ở trên mặt.

"Bổn vương còn tưởng ngày mai mới có thể nhìn thấy ngươi, ngươi là không chờ đợi được muốn biết tung tích của mẹ ngươi, hay là không chờ đợi được nữa muốn nhìn thấy ta?"

Thẩm Ngọc để các đồ lặt vặt xuống, mặt không chút cảm xúc dùng thủ ngữ nói: "Vương gia có phần quá tự mình đa tình".

"Ha ha ha! Không phải Bổn vương tự mình đa tình, là ngươi không lừa được ta." Quân Huyền Kiêu âm thanh giống như mãnh thú, vô cùng dã tính, "Mặc dù ngươi làm bộ thân mật với Diệp Đế, thế nhưng ánh mắt của ngươi nhìn hắn, không giống như cách ngươi nhìn ta như vậy cuồng nhiệt cùng yêu thương, Ngọc Nhi, ngươi hầu hạ Bổn vương lâu như vậy, chẳng lẽ còn có thể lừa gạt được ta sao?".

Thẩm Ngọc làm bộ sửa sang lại cái hộp, che giấu sự hoảng loạn của bản thân khi bị vạch trần.

Trấn Bắc Vương vẫn mãi như vậy võ đoán tự tin, bất kể là lúc trước nhận định Thẩm Ngọc không trong sạch, hay hiện tại kết luận Thẩm Ngọc như cũ yêu hắn.

Thời điểm Thẩm Ngọc nghe được câu nói tiếp theo của Trấn Bắc Vương, đồ vật đang cầm trong tay cũng thiếu chút nữa thì rơi xuống.

"Ngọc Nhi, ngươi cũng chí khí đủ rồi, trở lại bên người Bổn vương, Bổn vương có thể bỏ qua không nhắc chuyện cũ, giống như trước kia sủng ái ngươi. "

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường