Á Nô

Lượt đọc: 5606 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 198
giờ lành đã đến..

❊ ❊ ❊

Mùng 3 tháng 7, một chuỗi tiếng pháo nổ vang Sở phủ, mấy nha hoàn còn trẻ con vui mừng hớn hở đẩy cửa ra, thấy Thẩm Ngọc vẫn ngồi ngay ngắn ở trên ghế đệm.

"Ngọc công tử, cần chải đầu rửa mặt thay y phục rồi!"

Nha hoàn cười hì hì nói xong đi tới trước lư hương, thêm một ít hương liệu, trong cái lư đồng bốc lên khói xanh lượn lờ, làm xong những thứ này, nha hoàn nhìn Thẩm Ngọc một cái thấy y vẫn còn ngồi chưa đáp lại.

"Ngọc công tử!" Nha hoàn gọi, "Người đã ngồi ở đây cả một đêm sao?"

Thẩm Ngọc nhìn ra phía ngoài phòng, sắc trời đã sáng, y mới giật mình đã qua một đêm rồi sao, từ lúc trời tối đến khi bình minh, vừa mới chớp mắt một cái đã trôi qua rồi.

"Cũng đúng, nếu như là ta thành thân, nhất định cũng sẽ vui mừng đến mức cả đêm không ngủ." Nha hoàn xấu hổ rụt rè nói.

"Bây giờ là giờ gì rồi?" Thẩm Ngọc hỏi.

"Giờ mão ạ." Nha hoàn thúc giục, "Còn hai canh giờ nữa sẽ bái đường, Ngọc công tử, người mau đi rửa mặt chải đầu đi, ta cũng sốt ruột thay người rồi."

*Giờ Mão: từ 5h đến 7h sáng

"Ừ."

Thẩm Ngọc tắm gội xông hương, thay Hoa phục* đỏ tươi, vạt áo rủ đến bàn chân, khiến cho vóc người vốn thon dài của y trở nên cao hơn, tóc đen tùy ý tán loạn, lần đầu tiên nha hoàn nhìn thấy liền há to miệng, một bộ y phục đỏ của Thẩm Ngọc bớt đi chút tiên khí bồng bềnh, nhiều thêm chút thế tục hoa quý, đẹp đến mức khiến nha hoàn không thể dời mắt.

*Hoa phục: trang phục truyền thống của Trung Quốc.

"Không phải ngươi tới hối thúc ta sao? Sao lại bất động rồi?" Thẩm Ngọc ngồi trước bàn trang điểm quay đầu hỏi.

"À à, tới đây, tới đây."

Mấy nha hoàn nữa cũng tiến vào, cùng vội vàng bận rộn giúp Thẩm Ngọc búi tóc thay phát quan mới, đeo lên người y chuỗi ngọc hệ ngọc bội kim tỏa*. Ngay sau khi mọi thứ xong xuôi, Sở Linh đã đến.

*Kim tỏa (khóa vàng)

"Ngọc Nhi."

Cả người Sở Linh cũng là lễ phục ăn mừng, toàn thân trên dưới cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả một sợi tóc cũng chải gọn chỉnh tề, hắn vốn nho nhã ôn hòa, người gặp hỉ sự tinh thần cũng sảng khoái, lễ phục làm nổi bật nét mặt hồng hào.

Bọn nha hoàn thức thời lui xuống, nhìn Thẩm Ngọc và Sở Linh, lén lút ríu rít với nhau "trời đất tạo thành" các thứ.

"Ngọc Nhi, hôm nay? Đệ..."

Sở Linh kinh động hai mắt sáng lên, vốn muốn nói chút lời tán dương, nhưng trong đầu lại nghĩ, đáng tiếc Thẩm Ngọc mặc một thân này kỳ thực không phải vì hắn, tình cảm vui sướng trở nên hơi mất mát.

"Vẫn còn hai canh giờ nữa, Sở Linh đại ca đừng vội, ngồi đi."

Thẩm Ngọc cười với Sở Linh một tiếng, Sở Linh ngồi đối diện y, nhất thời không phân rõ lời này của Thẩm Ngọc là trấn an hắn đừng vội, hay là an ủi chính mình.

Hai người ngồi đối diện nhau, nhất thời không ai nói lời nào.

Bên ngoài huyên náo vô cùng, tiếng người ồn ào, pháo dây nổ không ngừng, nhưng trong phòng lại im lặng yên tĩnh, Thẩm Ngọc uống trà, Sở Linh giúp y rót tiếp, quanh đi quẩn lại, lúc Thẩm Ngọc tự mình cầm lấy bình trà, bình đã trống không.

Đã đến giờ Thìn.

*Giờ Thìn: từ 7h đến 9h sáng.

"Ta pha cho đệ một bình nữa."

Sở Linh đứng dậy, Thẩm Ngọc ngăn hắn lại.

"Không cần, đệ uống nhiều trà như vậy, chờ lúc nữa bái đường nếu buồn đi vệ sinh thì phải làm thế nào?"

Thẩm Ngọc cười trêu ghẹo, nhưng Sở Linh không thấy có bao nhiêu ý cười trong đó, ngược lại là tràn đầy hoảng loạn mất mát.

"Ngọc Nhi, bây giờ đệ đổi ý vẫn còn kịp." Sở Linh ôn tồn nói, "Đệ không cần vì bồi thường cho ta mà miễn cưỡng chính mình."

"Tại sao lại nói như vậy? Đệ không đổi ý."

Từ đầu đến cuối ánh mắt của Thẩm Ngọc vẫn luôn nhìn ra bên ngoài, vẻ mặt mong đợi dần dần tắt.

Chỉ còn một canh giờ, đủ thấy hắn sẽ không đến.

Sở Linh nắm tay y nói: "Đệ nhìn đệ đi, tinh thần không yên, khẩn trương tới mức uống hết một bình trà, lòng bàn tay vẫn còn đổ mồ hôi, có thể thấy lòng của đệ đang ở nơi khác, hay là ta đi tuyên bố hủy bỏ hôn lễ."

"Như vậy sao được? Trong tộc vì hôn lễ, đã hao tổn tinh lực bao nhiêu người? Lúc này lại nói hủy hôn, nên nói với các thúc bá như thế nào? Ngay cả Sở Linh đại ca huynh cũng sẽ không có cách nào đối phó đúng chứ?"

"Cái này đệ không cần phải lo lắng, trưởng bối bên kia tự nhiên do ta đi nói, bọn họ sẽ không trách tội đệ đâu." Sở Linh nói.

Thẩm Ngọc lắc đầu đáp: "Đồng ý chính là đồng ý, Sở Linh đại ca, tại sao huynh muốn thành thân với ta? Là vì hoàn thành tâm nguyện của tổ gia gia, hay là bởi vì chính huynh?"

Sở Linh suy nghĩ chốc lát, trịnh trọng nói: "Một nửa là bởi vì sứ mạng, một nửa là bởi vì... đệ, Ngọc Nhi, chỉ cần đệ tình nguyện, ta nguyện ý cùng đệ chung sống quãng đời còn lại, nương tựa lẫn nhau."

Thẩm Ngọc mấp máy môi, không cách nào đáp lại lời của Sở Linh, nói gì đi nữa cũng là cô phụ một tấm chân tình của hắn.

"Giờ lành đã đến!"

Bên ngoài có người kêu một tiếng, có rất nhiều người đứng đợi ở ngoài cửa, có người gõ cửa hỏi.

"Linh công tử, Ngọc công tử, giờ lành đã đến, đã chuẩn bị xong chưa?"

Sở Linh nhìn về phía Thẩm Ngọc, trưng cầu ý kiến của y.

Thẩm Ngọc hoảng hốt, ly trà trong tay rơi xuống bàn, trên người cũng bắn tung tóe một vài giọt nước, tay chân lúng túng lau đi.

"Sở Linh đại ca..." Giọng nói Thẩm Ngọc mang theo hốt hoảng, "Chờ một chút đi, chờ một chút, không phải nói cử hành hôn lễ xong trước giờ Ngọ là được sao?"

*Giờ Ngọ: từ 11h đến 13h.

Sở Linh gật đầu một cái, hướng đầu ra ngoài cất cao giọng nói: "Chờ một chút."

"Vâng, có điều vẫn xin mau nhanh chóng, chớ để lỡ thì giờ."

Người bên ngoài bàn luận sôi nổi, khó hiểu hai người sớm đã chuẩn bị xong rồi, không biết có chuyện gì dây dưa lỡ việc.

Sở Linh quay đầu lại một lần nữa, chỉ thấy mặt Thẩm Ngọc xám như tro tàn, nắm lấy bàn tay phát lạnh của y.

....

T up lại nhé! Vì nãy t có xóa chương này đi để up thông báo

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường