Á Nô

Lượt đọc: 6282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 166
nụ hôn ấm áp..

❊ ❊ ❊

Mưa lớn tới nhanh, mà tạnh cũng nhanh.

Quân Huyền Kiêu ôm chặt Thẩm Ngọc, truyền nhiệt độ cơ thể mình cho y, mặc dù mưa đã tạnh, nhưng gió đêm không dừng, cơ thể Thẩm Ngọc ướt sũng bị gió thổi lạnh buốt, Quân Huyền Kiêu chặn khe hở của màn xe, dùng áo bào bọc kín Thẩm Ngọc một chút.

"Ngọc Nhi, ta đưa ngươi về nhà được không? Trở về nhà của chúng ta..."

Giọng nói Quân Huyền Kiêu khàn nhỏ, cúi đầu nhìn tỉ mỉ gương mặt của Thẩm Ngọc, lông mi dày như nhung tựa như hai cánh ve sầu, yên tĩnh lại ngoan ngoãn, giống như trước kia khi mới vào Vương phủ cũng nhu thuận như vậy.

"Nhất định ngươi không bằng lòng rồi." Quân Huyền Kiêu cười khổ, tự hỏi lại tự trả lời.

Trước kia là Thẩm Ngọc hăng hái quên mình, bây giờ là Quân Huyền Kiêu đơn phương tình nguyện.

Quân Huyền Kiêu dán vào bên má Thẩm Ngọc, hắn cảm thấy rất thỏa mãn, ít nhất lúc này Thẩm Ngọc sẽ không rời khỏi hắn, cũng sẽ không chống cự hắn cách xa ngàn dặm.

Quân Huyền Kiêu nắm tay Thẩm Ngọc, nhất thời mờ mịt không cách nào đưa ra quyết định, mang Thẩm Ngọc trở về, chắc chắn y sẽ không đồng ý, sau khi tỉnh lại phải đối mặt như thế nào? Thả y đi, Quân Huyền Kiêu có trăm nghìn lý do không bỏ được, hơn nữa người Hung Nô luôn nhìn chằm chằm vào y như hổ đói, dựa vào tinh thần sa sút của Sở thị, nhất định không thể bảo vệ y.

"Ngọc Nhi, Tống Thanh muốn trở về Bắc Vực, hắn nói hắn luôn muốn tìm một người. Ta may mắn hơn hắn, ít nhất Ngọc Nhi của ta vẫn còn trước mắt ta, phải không?"

Quân Huyền Kiêu nhẹ nhàng hôn một cái lên trán Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc mơ mơ màng màng mà nỉ non một tiếng, vì lạnh nên co người lại một chút, sau đó dán mặt vào lồng ngực và cổ của Quân Huyền Kiêu mà cọ sát, hai tay ôm lấy eo của hắn.

Vẻ u sầu của Quân Huyền Kiêu tiêu tan một ít, vui mừng không dám động, rất sợ quấy nhiễu đến Thẩm Ngọc.

Trái tim đập rất nhanh, nhắc nhở Quân Huyền Kiêu, nhất cử nhất động của Thẩm Ngọc, đều có thể ảnh hưởng đến tâm tình của hắn.

Trong lòng Quân Huyền Kiêu đưa ra quyết định.

Quan tâm làm gì mấy cái thù sâu hận lớn, bá nghiệp giang sơn gì đó! Chỉ cần Thẩm Ngọc có một chút xíu yêu cầu từ chỗ của hắn, hắn liền cam tâm cố thủ đến cùng.

Quân Huyền Kiêu hôn trán Thẩm Ngọc, chậm chạp không cam lòng mà rời ra, lại không ngờ rằng người trong lòng rên nhẹ một tiếng, chủ động đưa cánh môi dán lên...

Thẩm Ngọc mơ một giấc mộng rất dài, trong mơ một mình y đi trên một vùng mênh mông hoang vu vừa tối vừa lạnh, còn có cơn mưa băng đá như dao găm rơi xuống, cũng không biết đã đi bao lâu, y đứng thôi cũng đã kiệt quệ sức lực, vừa lạnh vừa đói, bước chân của y loạng choạng rồi té ngã.

Nhưng lại không rơi xuống mặt đất lầy lội, mà là ngã vào trong ngực một người.

Giọng nói người này ôn nhu như nước, thì thầm với y cái gì đấy.

Cảm giác giống như trở lại trước đây, lúc ác bá vẫn là Trấn Bắc Vương, hắn cũng thường xuyên ôm lấy mình như này, ấm áp tin cậy.

Sau đó đặt bờ môi âm áp lên trán y, lại chuyển qua trên môi y, toàn thân Thẩm Ngọc đang lạnh đến phát run, tham lam dựa vào nó mà tiến lên, hấp thụ một chút sự ấm áp kia.

Hình như đối phương đờ đẫn một lát, Thẩm Ngọc không hài lòng đưa đầu lưỡi đuổi theo, sau đó mới được đáp lại nhiệt tình.

Loại cảm giác răng môi quấn quýt này... trùng khớp mới một ký ức nào đó, Thẩm Ngọc hết sức quen thuộc...

Ác bá?! Lúc Thẩm Ngọc bừng tỉnh, tay chân loạn xạ, túm lấy bên cạnh, bắt được màn che trên giường.

Thẩm Ngọc ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt ôn nhu nho nhã của Sở Linh, bản thân đang nằm trong ngực hắn.

"Phù..."

Thẩm Ngọc thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên không thể nào là Quân Huyền Kiêu, chỉ có Sở Linh ngữ khí khi nói chuyện mới có thể ôn hòa như vậy.

Nhưng phát hiện không phải là Quân Huyền Kiêu, trong lòng lại mất mát không hiểu được, Thẩm Ngọc khó hiểu sao bản thân lại có thể mơ loại giấc mơ quỷ dị này, so với gặp quỷ còn lạ lùng hơn.

"Ngọc Nhi, đệ gặp ác mộng? Nhìn đệ kinh sợ đến cả người toàn mồ hôi lạnh, tay chân còn đá loạn đây này."

Sở Linh ấm áp hỏi, ở bên cạnh cầm khăn lau mồ hôi lấm tấm trên trán và má của Thẩm Ngọc.

"Vâng."

Thẩm Ngọc gật đầu, cũng không hẳn là ác mộng.

"Đây là...ở đâu?"

Thẩm Ngọc nhớ lại, y bị người Hung Nô đuổi giết, xe ngựa lật đổ, người Hung Nô muốn làm nhục y, y đã ngất đi...

"Dịch quán, đã không có việc gì rồi." Sở Linh đáp, "Ngọc Nhi, huynh trưởng không tốt, hại đệ chịu khổ rồi."

Thẩm Ngọc lắc đầu nói: "Là ta cố chấp muốn đi luôn trong đêm, Sở đại ca, là huynh đã đuổi đến cứu ta sao?"

Vẻ mặt Sở Linh ngưng trệ một chút, như muốn nói lại thôi, đành phải nhẹ gật đầu.

"Ngọc Nhi, đệ làm ta rất hoảng sợ, lúc ôm đệ đến trạm dịch, trên người đệ đã bị thấm lạnh rồi, ta rất sợ đệ bị nhiễm phong hàn, thái dương lại luôn đổ máu..."

Thẩm Ngọc nghĩ lại cũng thấy đúng, có lẽ là Sở Linh giải quyết xong mấy người Hung Nô kia, chạy đến cứu y, dù sao chỗ rừng núi hoang vắng kia, cũng không có người nào khác nữa.

Cho nên thật sự là Sở Linh đã cứu mình, cái ôm ấm áp trong mộng kia cũng là thật.

Nhưng Thẩm Ngọc ngẫm nghĩ, lúc này y dựa vào trong ngực Sở Linh, rõ ràng không phải là loại cảm giác kia, chắc là cảm giác lúc hôn mê không được chính xác lắm.

Thẩm Ngọc di chuyển thân thể, rời khỏi ôm ấp của Sở Linh, tay lóng ngóng không biết đặt chỗ nào, sờ lên băng vải quân trên trán.

"Đạ tạ Sở đại ca."

Thẩm Ngọc chợt nhớ tới, nếu như trong mộng đều là thật, vậy lúc sau, nụ hôn mơ mơ màng màng kia của y, Thẩm Ngọc nổi lên bất an, da mặt có chút khô nóng, khi đó ý thức y mê man, hoàn toàn hành động dựa theo bản năng.

"Sở đại ca, lúc ta hôn mê, nếu như có cái gì không thích hợp..."

Sở Linh ngắt lời y: "Ngọc Nhi, đệ ở trước mặt ta không cần cẩn thận dè dặt, cũng đừng nghĩ ngợi lung tung."

Thẩm Ngọc không nói gì nữa, cũng không biết lời này của Sở Linh là thừa nhận hay phủ nhận, có lẽ đều giả vờ chưa có phát sinh là tốt nhất.

Suy cho cùng Sở Linh cũng là huynh trưởng, tuy là họ hàng xa, nhưng có một số việc, quả thực vẫn không nên phát sinh.

"Đúng rồi, ám vệ trong tộc phái tới đã bị tổn hại mấy người, để tránh phát sinh nguy cơ lần nữa, về sau để ám vệ này theo sát bảo hộ đệ."

Thẩm Ngọc nhìn theo hướng Sở Linh chỉ, thấy một dáng người cao lớn đứng trong phòng, ám vệ lặng yên không lên tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường