Á Nô

Lượt đọc: 6380 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 189
ngươi có thích ta không?..

❊ ❊ ❊

"Ngươi muốn nói, đây là chức trách của ngươi?"

Thẩm Ngọc hơi ngửa đầu lên, cố gắng nhìn biểu tình của Ách Vệ, đáng tiếc bị mặt nạ che đến kín mít, chỉ còn lại một đôi mắt không chút gợn sóng, đến nay Thẩm Ngọc xem cũng không hiểu.

Thẩm Ngọc nói chuyện hơi thở như hoa lan, phả vào cổ Quân Huyền Kiêu, có chút nóng lại có chút nhột, lòng Quân Huyền Kiêu không nhịn được nhộn nhạo, thế nhưng câu nói tiếp theo của Thẩm Ngọc lại khiến cho thần kinh hắn căng thẳng.

"Ngươi đang gạt ta." Thẩm Ngọc hỏi sâu xa, "Có phải không?".

Lòng Quân Huyền Kiêu đột nhiên căng thẳng, hắn đưa tầm mắt nhìn ra xa xa giống như ẩn trốn, né tránh ánh mắt chất vấn thăm dò của Thẩm Ngọc, nhưng lưng ngựa hẹp như vậy, hắn và Thẩm Ngọc còn ngồi đối diện nhau, hắn muốn tránh cũng tránh không được.

Nếu bị Thẩm Ngọc phát hiện ra thân phận, có phải là vẫn như cũ không thể nào tiếp nhận hắn? Nếu như Thẩm Ngọc chỉ còn lại có thù hận, ngay cả cơ hội cuối cùng của hắn là ở bên cạnh y chăm sóc y, bảo vệ y cũng không còn nữa, hắn phải làm như thế nào đây?

Quân Huyền Kiêu duy trì tư thế nắm dây cương trong tay, kỳ thực đã hoảng loạn cả lên, hắn nghe được tiếng tim đập dồn dập không ngừng của chính mình, lo sợ Thẩm Ngọc vạch trần thân phận của hắn.

Thẩm Ngọc mở miệng hỏi: "Sở dĩ là do ngươi thích ta? Không chỉ bởi vì ngươi là hộ vệ của ta?"

Quân Huyền Kiêu không ngờ tới Thẩm Ngọc muốn hỏi cái này.

Quân Huyền Kiêu nhất thời không biết trả lời như thế nào, đương nhiên hắn thích, đâu chỉ thích, hắn yêu đến tận xương tủy, nhưng hắn không thể thừa nhận, thân mật với Thẩm Ngọc nhiều bao nhiêu liền có nguy cơ bị y nhìn thấu bấy nhiêu.

"Hừ, ngươi tưởng là ngươi không nói, không thừa nhận, ta sẽ không biết sao? Vừa mới gặp nạn, ngươi không đi cứu Sở Dực trước, sau đó còn như phát điên muốn giết hắn, hắn là chủ nhân Sở thị, nếu không phải ngươi lo lắng cho ta, làm sao có thể nổi giận như vậy?"

Thẩm Ngọc thấy hắn thờ ơ, tiếp tục nói: "Tại sao ngươi không trả lời ta? Ngươi đang sợ cái gì?".

Thẩm Ngọc giống như đang nói chuyện với một tảng đá lớn, nửa ngày không nhận được câu trả lời, y sinh ra bực bội.

"Được, ngươi không tính nói, thì thả ta xuống."

Ách Vệ vẫn tiếp tục điều khiển ngựa đi như cũ, Thẩm Ngọc buồn bực đánh hắn một cái, bắt đầu giãy dụa muốn xuống ngựa.

"Ta nói, ngươi thả ta xuống!".

Thẩm Ngọc ở trong ngực lộn xộn, Quân Huyền Kiêu dùng một tay cứng rắn giữ lấy y, sau đó đem hai chân của y kề sát hai bên hông ngựa, bởi vì hai người quá gần nhau, đầu gối Thẩm Ngọc kẹp chặt bắp đùi của hắn, tư thế vừa ám muội lại vừa kỳ quái.

"Ngươi... Ngươi cách ta xa ra một chút." Thẩm Ngọc đẩy đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn, dĩ nhiên là không đẩy được chút nào.

Thẩm Ngọc bị ánh mắt sắc bén của Ách Vệ nhìn quét qua một cái, y thức thời không cử động nữa, ở trên lưng ngựa lộn xộn cũng là một chuyện nguy hiểm.

Chịu đựng cho đến khi về tới Sở phủ, Thẩm Ngọc mới có thể thoát thân, sau khi xuống ngựa, y chui vào sương phòng của mình, không nói gì thêm, cũng không ra khỏi cửa.

Quân Huyền Kiêu đứng một canh giờ ở bên ngoài, không hiểu sao lúc này Thẩm Ngọc đột nhiên hơi tức giận.

Đêm xuống, Thẩm Ngọc cũng không ra dùng bữa tối, Quân Huyền Kiêu bưng thức ăn đến đợi ở ngoài cửa, thức ăn cũng đã nguội, cuối cùng lại bảo nhà bếp hâm nóng lại, xong lại chờ ở ngoài phòng.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, Thẩm Ngọc cũng biết là ai, ngồi ở ghế đệm quay đầu lại hô một tiếng.

"Ngươi đừng gõ nữa, ta ngủ rồi."

Cốc cốc cốc

"Ta buồn ngủ, ngươi đừng quấy rầy ta, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi."

Bộp bộp bộp----!

Tiếng gõ cửa biến thành tiếng đập cửa, Thẩm Ngọc giật mình nhảy dựng lên, xông tới dựa lưng vào cửa phòng.

Nếu y không chặn cửa, nói không chừng đã bị hắn phá cửa mà vào.

Cái thói quen ngang tàng bạo ngược này, đúng là giống nhau như đúc.

Dĩ nhiên, cũng có một chút khác nhau, Ách Vệ dù sao cũng chỉ là một người thô lỗ cứng rắn, còn người kia nếu như không được như ý muốn, cánh cửa này đã bị đá hỏng rồi, so sánh với nhau, rõ là Ách Vệ đại ca vẫn dịu dàng hơn.

Ách Vệ và một cái bóng trong lòng càng ngày càng chồng lên nhau, lòng Thẩm Ngọc loạn như ma, y cảm thấy thật kỳ quái tại sao y chỉ cần chạm đến đồ vật có liên quan đến người kia, y liền trở nên khác thường. Lúc thường hàm súc ẩn nhẫn, hôm nay lại có ý muốn hỏi cho rõ ràng, lúc ban ngày, cũng không nhất định phải hỏi cho rõ, nhưng y không nhịn được....

Bên ngoài vang lên vài tiếng đập cửa, chấn động đến mức tim phổi Thẩm Ngọc cũng đau.

Đoán là Ách Vệ biết y quyết tâm không mở cửa gặp hắn, cho nên bên ngoài vang lên âm thanh tiếng đồ vật được đặt xuống, tiếng bước chân dần đi xa, Thẩm Ngọc đợi một hồi lâu, lén nhìn mắt qua khe cửa không thấy ai, mới thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Một cái bóng lớn bất ngờ đập vào mặt, xông thẳng vào bên trong, Thẩm Ngọc thấy hoa mắt liền biết mình trúng kế, y cũng không kịp đẩy đối phương ra ngoài, ngược lại còn bị trực tiếp khiêng lên, đem đến ghế đệm bên cạnh, ấn y tới trước bàn thấp.

Ách Vệ lấy mấy đĩa thức ăn đặt lên trên bàn, sau đó ôm tay nhìn Thẩm Ngọc, ý là y không ăn xong, hắn sẽ không đi nghỉ.

Thẩm Ngọc thật sự không đói bụng, đấu tranh trong chốc lát, y thở dài một cái.

"Ngươi đi đi.".

Thẩm Ngọc nhỏ nhẹ nói, ngữ khí đã bình tĩnh lại.

Quân Huyền Kiêu dùng thủ ngữ hỏi: "Đi đâu?".

"Trở về nơi ngươi nên trở về." Thẩm Ngọc hạ thấp mi gục đầu nói, "Ta ở đây rất an toàn, không cần ám vệ bảo vệ, cho nên ngươi đi đi, không cần phải làm hộ vệ của ta nữa."

Quân Huyền Kiêu càng thêm mơ hồ, lại hỏi: "Ta nên trở về đâu?".

Thẩm Ngọc nhìn thấy dáng vẻ giả ngây giả dại của hắn, hỏa khí lại trỗi dậy.

"Dĩ nhiên là nơi có thê tử của ngươi! Ngươi trở lại nói xin lỗi nàng, bù đắp cho nàng, sau đó... sau đó muốn sống thế nào thì sống thế đó!"

Quân Huyền Kiêu ngẩn ra, trong nháy mắt hiểu rõ, tại sao vài ngày nay Thẩm Ngọc không được tự nhiên.

Hóa ra đến tận bây giờ y vẫn luôn nghĩ đến chuyện thành thân của hắn?

Y lo lắng không yên ép hỏi hắn có thích y hay là không, nhưng thật ra là muốn biết rõ y và "Thê tử" người nào mới là người quan trọng nhất?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường