Á Nô

Lượt đọc: 5611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 195
ta muốn thành thân..

❊ ❊ ❊

Đối mặt với âm thanh chất vấn đầy nghiêm túc của Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu ổn định tâm trạng.

"Dung mạo ta rất xấu." Quân Huyền Kiêu ra hiệu đáp.

Thẩm Ngọc cười giễu nói: "Rất xấu? Xấu hơn cả mặt nạ mà ngươi đeo? Xấu xí đến mức có thể dọa ta sao?"

"Ừ."

Quân Huyền Kiêu ngoại trừ bất chấp thừa nhận cũng không còn cách nào khác.

Thẩm Ngọc cứng họng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Xấu hay đẹp không phải ngươi nói là được, nếu ta không cảm thấy xấu xí thì sao? Ngươi không để ta nhìn, làm sao ta biết dung mạo ngươi như nào? Lại nói, xấu đẹp quan trọng đến vậy sao?"

Quân Huyền Kiêu gật đầu.

Thẩm Ngọc không cậy được miệng của hắn, nản lòng rủ vai xuống, y vừa vội vừa tức, không biết nên khóc hay nên cười, cuối cùng ngẩng đầu lên liếc mắt đưa tình nhìn về phía ách vệ.

"Vậy ngươi cảm thấy, ta đẹp hay xấu?"

Thẩm Ngọc cố làm tư thái, hai mắt ẩn tình, nhướng mày nhìn thẳng hắn. (hết dùng khổ nhục kế giờ lại đến mỹ nam kế)

Quân Huyền Kiêu không trả lời, mà cầm tay Thẩm Ngọc một lần nữa, dùng khăn lụa mềm lau sạch vết máu khô trong lòng bàn tay y.

"Ai da..." Thẩm Ngọc đau đến rụt cả cánh tay lại.

Động tác Quân Huyền Kiêu đã rất nhẹ nhàng rồi, vẫn làm đau y, không thể làm gì khác hơn là dùng lực càng nhẹ, sau đó thoa dược cao lên chỗ đau, nhẹ nhàng dùng ngón tay xoa tròn cho tan cao.

Lòng bàn tay Thẩm Ngọc mềm mềm tê tê, dược cao mát rượi, khiến tâm trạng y không yên, cũng quên làm vẻ mặt quyến rũ, truy hỏi ách vệ.

"Nghỉ ngơi điều dưỡng hai ngày cho tốt, sẽ khỏi." Ách vệ cúi đầu làm thủ ngữ.

Thẩm Ngọc nuốt nước miếng một cái, thấp giọng hỏi: "Không phải ngươi muốn xa lánh ta sao? Vì sao còn đối xử tốt với ta? Ngươi xem, con người này của ngươi đúng là khẩu thị tâm phi*, rõ ràng ngươi có chuyện gạt ta."

*Khẩu thị tâm phi : miệng nói một đằng, lòng lại nghĩ một nẻo.

Ách vệ lắc đầu dùng thủ ngữ nói: "Không có."

Thẩm Ngọc phục hồi tinh thần, thiếu chút nữa bị hắn làm gián đoạn mà quên mất.

"Vậy ngươi vẫn chưa trả lời ta, ta có đẹp hay không?"

"Đương nhiên là đẹp."

Ách vệ cứng nhắc làm thủ thế.

Thẩm Ngọc nhếch miệng, đưa tay trái đến trước mặt ách vệ, phất nhẹ hai cái.

"Vậy nếu như ta xinh đẹp, tại sao trước kia lại có người lừa gạt ta, hắn cũng không muốn ta sao? Nhìn cổ tay ta này, là hắn tự mình làm thương đấy. Có thể thấy yêu chính là yêu, không liên quan đến xấu đẹp, yêu một người dù xấu xí hơn nữa cũng cảm thấy đẹp mắt, không yêu một người cho dù diện mạo có như thần tiên cũng sẽ coi là bụi bẩn, ngươi nói có đúng hay không?"

Lúc Thẩm Ngọc nói, nhìn chăm chú gắt gao về phía ách vệ, y hy vọng có thể thấy được bên trong lộ ra một tia áy náy, hoặc là một tia lùi bước, cho dù chỉ thoáng nổi lên gợn sóng cũng được, nhưng y không thể tìm được một chút xíu cảm xúc nào từ trong con mắt của ách vệ, hắn vẫn như cũ trầm tĩnh như màn đêm.

"Ngươi nói đúng." Ách vệ không nhanh không chậm mà làm thủ thế nói, "Ngươi nói người kia, nói không chừng hiện tại hắn đã hối hận không thôi."

"Vậy bây giờ ngươi có thể tháo mặt nạ xuống rồi chứ?" Thẩm Ngọc nghiêm túc nói, "Ta đối với ngươi, sẽ không bởi vì tướng mạo mà thay đổi."

Ách vệ hồi lâu không trả lời, cuối cùng làm một cái thủ ngữ không liên quan.

"Nếu đã không có việc gì, ta lui xuống trước."

"Ngươi!" Thẩm Ngọc vội hô lên, "Ngươi không cho ta nhìn dung mạo của ngươi, ngay cả lấy cớ cũng lười tìm như vậy sao?"

Quân Huyền Kiêu thật sự là không tìm được lý do gì, Thẩm Ngọc đã có nghi ngờ, hắn kiếm cớ nhiều hơn nữa, cũng sẽ bị y vạch trần bác bỏ từng cái.

Hắn cực kỳ khát khao lấy gương mặt thật làm bạn cùng Thẩm Ngọc, nhưng xúc động nhất thời này, hậu quả có thể là vạn kiếp bất phục.

Quân Huyền Kiêu xoay người đi về phía ngoài phòng, không dám để Thẩm Ngọc thăm dò nữa.

"Ám vệ đại ca."

Âm thanh của Thẩm Ngọc từ phía sau lưng truyền tới, Quân Huyền Kiêu không nhịn được dừng chân, nghiêng đầu, chờ y nói tiếp.

Căn phòng yên tĩnh trong phút chốc, sau đó rốt cuộc Thẩm Ngọc cũng hạ quyết tâm, giọng nói rõ ràng chắc chắn.

"Ta muốn thành thân với Sở Linh đại ca."

Huyết dịch toàn thân Quân Huyền Kiêu giống như đông cứng lại theo lời nói của Thẩm Ngọc, lạnh lẽo đánh úp, khiến tay chân hắn tựa như lạnh cóng, không cách nào di chuyển được.

Tiếng Thẩm Ngọc truyền tới lần nữa: "Ta đáp ứng tổ gia gia, sẽ vì Sở thị kéo dài hương khói, cho nên ta quyết định thành thân với Sở Linh đại ca."

Quân Huyền Kiêu không sợ đau đớn, nhưng lời của Thẩm Ngọc tàn ác hơn bất kỳ hình phạt nào, từng chữ của y hóa thành lưỡi đao, lăng trì hắn, cắt đi từng mảnh máu thịt.

Hắn cố nén tim quặn đau, xoay người lại.

"Ngày nào thành hôn?" Quân Huyền Kiêu trấn định làm thủ ngữ hỏi.

"Chắc khoảng mười ngày sau, đến lúc đó tổ gia gia vẫn còn ở trên đường xuống hoàng tuyền, nói không chừng có thể thấy hôn yến, cứ như vậy, cũng tính là hoàn thành tâm nguyện của ông." Thẩm Ngọc lẩm bẩm.

"Được, vậy ta chúc mừng trước."

Thẩm Ngọc cười một tiếng, trong ánh mắt tràn đầy bất lực và khổ sở, nếu hắn thực sự là người kia, làm sao khi nghe được tin tức y muốn thành thân, lại có thể không chút hoảng sợ nào như vậy?

"Dựa theo quan hệ của ta và ngươi, lúc đó ngươi sẽ đến uống ly rượu mừng chứ?"

"Được."

Ách vệ rảo bước ra khỏi phòng, ánh mắt Thẩm Ngọc mất tiêu cự, tất nhiên không nhìn thấy sau khi ách vệ ra khỏi phòng bước chân hốt hoảng lảo đảo một chút.

"Chẳng lẽ là ta nhận lầm?" Thẩm Ngọc ngẩn ngơ mà độc thoại, "Hắn không phải Quân Huyền Kiêu, là ta nhìn lầm rồi sao?"

Thẩm Ngọc không cam lòng, có phải nhận lầm hay không, mười ngày sau sẽ rõ.

....

Khương Đường

Tác giả có lời

Tiêu Đinh Đinh lại bị cua đồng kẹp gãy một lần nữa*, hôm nay vừa phải cắt giảm vừa phải thay đổi, mệt tim... Có thể còn phải cắt các phần quan trọng, ngày mai phần thứ hai sẽ được bổ sung.

Thật giống như một đao tự xử để được vào cung vậy. (ói máu kiểu Tử Vi)

*Tiểu Đinh Đinh là tiếng lóng chỉ "cái ấy" của đàn ông

Cư dân mạng sử dụng thuật ngữ "cua đồng" để chỉ hành động ngăn chặn, che đậy tin tức tiêu cực, kiểm soát tự do báo chí và ngôn luận, đồng thời che chắn một số lượng nhỏ ngôn ngữ thiếu văn minh.

Đại ý của tác giả là mấy cảnh nóng trong truyện sẽ phải cắt bỏ hoặc thay đổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang