Á Nô

Lượt đọc: 5839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 115
hận thấu xương..

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu ngưng trọng, lóe lên tia sắc bén.

"Ta và ngươi không giống nhau, ngươi luôn do dự không quả quyết, cái gì cũng muốn nắm trong tay, còn ta có thể cân nhắc thiệt hơn, vứt bỏ vài thứ."

Tiêu Hề Diệp khó có thể tin chất vấn: "Vứt bỏ? Ngay cả Ngọc Nhi mà ngươi cũng vứt bỏ? Hử?"

Trong lòng Quân Huyền Kiêu dâng lên một loại phẫn nộ và gấp gáp không tên, người làm đại sự không nên câu nệ tiểu tiết, nhưng vì sao khi bị Tiêu Hề Diệp hỏi như vậy, hắn lại lo lắng bất an, tâm hoảng ý loạn?

Trong đầu đột nhiên hiện ra dáng vẻ của Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc tươi cười duyên dáng, Thẩm Ngọc thanh nhã ôn nhuận như ngọc, Thẩm Ngọc sắc mặt như trò tàn... Suy nghĩ của Quân Huyền Kiêu chồng chất xoay vòng như đèn kéo quân, tâm hắn như bị thứ gì nắm lấy, hắn muốn ném những tạp niêm này đi, nhưng không cách nào làm được.

Thẩm Ngọc không thể mở miệng nói chuyện, nhưng trong đầu hắn, từng nét mặt, từng ánh mắt, đều giống như đang tra hỏi hắn.

Y sẽ không quên Bổn vương! Ta....sau này ta cũng có thể bù đắp lại cho y.

Từ trước đến nay Quân Huyền Kiêu chưa bao giờ nghi ngờ chính mình, lúc này bỗng nhiên lại chột dạ, hắn không cách nào đủ sức nói ra câu này.

"Trấn Bắc Vương tại sao ngươi không nói chuyện? Hiện tại Ngọc Nhi hận ngươi thấu xương, y đã hoàn toàn quên ngươi rồi."

Tiêu Hề Diệp có thể nhìn thấy Quân Huyền Kiêu lộ ra vẻ mặt mờ mịt, hết sức hài lòng.

"Hừ, Ngọc Nhi sẽ không quên ta, so với hận, làm gì có thứ gì khó quên hơn? Cho nên y sẽ hận ta, nhưng cũng không quên... Chỉ là toàn bộ oán hận đến một ngày nào đó sẽ tiêu tan..."

Tiêu Hề Diệp giễu cợt nói: "Vậy sao? Nhưng ở trong thiên lao, là y đã kéo tay Trẫm..."

"Câm miệng!" Quân Huyền Kiêu nóng nảy thét lớn, túm chặt y phục Tiêu Hề Diệp quát hỏi.

"Rốt cuộc mẹ của Ngọc Nhi đang ở đâu?"

Tiêu Hề Diệp cười thê lương, trên người hoàn toàn không có khí lực.

"Vốn dĩ Trẫm có chết cũng không nói, chỉ là Trẫm rất vui khi nghĩ đến điều này, để Ngọc Nhi chứng kiến mẹ của y nằm ở trong tay ngươi, dáng vẻ căm ghét ngươi, dù sao y cũng sẽ không tin tưởng ngươi nữa, vậy nên Trẫm nói cho ngươi biết, mẹ y đang ở tại nhà giam trong thành Đại Lý Tự."

Tiêu Hề Diệp vừa dứt lời, bên ngoài Kim Loan Điện vang lên tiếng bước chân nhẹ gấp gáp rời đi.

Mày kiếm Quân Huyền Kiêu nhếch lên, động tác nhanh chóng mở cửa sau ra, nhưng lại không có một bóng người.

Trong lòng Quân Huyền Kiêu nổi lên một dự cảm không tốt, trong tim hắn, phía trên như bị điện giật trúng.

Không phải là y...Y đang ở Phật tháp, sẽ không xuất hiện ở chỗ này, đoạn đối thoại trong Kim Loan Điện y cũng sẽ không biết được.

Quân Huyền Kiêu tính tình kiên nhẫn bắt đầu tự an ủi mình, nhưng lại nhìn thấy Tống Thanh cưỡi ngựa vội trở lại.

"Vương gia!"

Bất an trong lòng Quân Huyền Kiêu càng thêm nặng nề.

"Người đâu?" Âm thanh tức giận như sấm.

Tống Thanh không biết vì sao đột nhiên Trấn Bắc vương tức giận lớn như vậy, hồi bẩm nói: "Thuộc hạ không làm tròn nhiệm vụ, khi đến đã không thấy người ở đó, lầu trống không, thuộc hạ cũng không tìm được..."

Khôi giáp trên người Quân Huyền Kiêu dường như nặng gấp đôi, nhất định không phải là y, nhất định không thể là y... Hắn buồn bực giật giật vát áo của mình, thở ra một hơi mới có thể hơi giảm bớt chút áp lực.

"Nhà giam Đại Lý Tự...Đúng, nhà giam Đại Lý Tự!"

Quân Huyền Kiêu xoay người lên ngựa, mạnh mẽ quất roi vào mông ngựa, hắc mã hí dài một tiếng, như là gió lốc nhảy lên lao ra ngoài. Con hắc mã này hắn coi như thủ túc, từ trước tới nay hắn đều cẩn thận chăm sóc, thậm chí thỉnh thoảng còn đích thân tắm rửa cho nó, lần đầu tiên gặp phải đối xử như vậy.

Đường đến Đại Lý tự cách Hoàng cung không xa, lúc này cũng bị Trấn Bắc quân vây lại, bất quá bởi vì có không ít lính canh ngục, cao thủ thị vệ, vậy nên nhất thời chưa thể khống chế được.

Quân Huyền Kiêu thuận tay đoạt lấy một thanh trường mâu (giáo dài), xung trận lên trước tấn công tiến vào, lúc này Quân Huyền Kiêu quả thật giết người không ghê tay, coi mạng người như cỏ rác, xông vào giống như dê tiến miệng hổ, sau lưng một mảnh đầu rơi máu chảy, tay chân đứt đoạn.

Có Quân Huyền Kiêu mở đường, thủ vệ của Đại Lý Tự nhanh chóng nộp vũ khí đầu hàng.

Quân Huyền Kiêu một khắc cũng không dừng vọt vào nhà giam, Đại Lý Tự này vốn là nơi xử án lớn nhất kinh thành, tù nhân hơn trăm người, nhà giam cũng rất nhiều.

Quân Huyền Kiêu chưa từng gặp mẹ Thẩm Ngọc, cho nên chỉ có thể tìm từng chỗ từng chỗ một, cơ bản những vị phụ nhân( phụ nữ đã có chồng) có tuổi tác tương đương, hắn đều đi hỏi thăm qua.

Trong nhà giam vẫn còn ẩn núp vài tên lính canh ngục, bọn họ nhận lệnh cấp trên, trước khi Trấn Bắc quân tiến vào, phải giết chết toàn bộ trọng phạm trong này, bằng không tù nhân thừa dịp loạn chạy trốn, sẽ gây họa cho bách tính.

Quân Huyền Kiêu giết mấy tên lính canh, nhưng bây giờ tù nhân trong Đại Lý Tự cũng đã chết một nửa, bất an trong lòng Quân Huyền Kiêu càng ngày càng đậm hơn, đến cả thi thể tù nhân cũng muốn kiểm tra.

Quân Huyền Kiêu đi đến ám lao nơi sâu nhất của Đại Lý Tự, trước mắt là một cỗ thi thể phụ nhân, không mặc trang phục tù nhân, đã bị lính canh chém chết rồi.

Không biết tại sao, Trấn Bắc Vương chưa từng sợ hãi trong lòng giờ đây có chút ớn lạnh, tay hắn hơi cứng nhắc, đem chính diện thi thể phụ nhân hướng lên trên, phụ nhân này mặc dù đã nhiều tuổi, bởi vì khổ cực tóc đã trắng một nửa, trên mặt đầy nếp nhăn, nhưng ngũ quan phong vận, lại cùng với Thẩm Ngọc có ba phần tương tự.

Sau lưng cửa nhà lao vang lên một tiếng va chạm, hai mắt Thẩm Ngọc đỏ thẫm, mở to đến gần như muốn nứt ra, nhìn chằm chằm vào thi thể phụ nhân và Quân Huyền Kiêu, trường mâu còn đang nhỏ máu.

...

Tớ tìm cho các cậu một cô edit siêu xịn sò, tin mừng là tớ sẽ ra chương đều đều nha, à mà lúc nào tớ cũng ra chương đều hết á! Đến và khen tụi mình đi...nhắc nhẹ thế thôi nhé!❤

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường