Á Nô

Lượt đọc: 6206 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 128
bổn vương không muốn trông thấy ngươi nữa!..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu lòng tràn đầy mong đợi, thời điểm nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Ngọc, cảm thấy tất cả chờ đợi của mình đều đáng giá, y đến, chứng minh y vẫn còn lưu luyến, kết quả lại nhận được lời chúc mừng lạnh như băng.

Quân Huyền Kiêu ở lòng mừng như điên bị đánh rơi xuống đáy vực.

"Ngươi chính là muốn nói cho Bổn vương những lời này sao? Trăm năm hảo hợp? Hả?".

Quân Huyền Kiêu dáng vẻ tràn đầy thất vọng cùng kinh ngạc.

Thẩm Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, dùng thủ ngữ nói: "Còn mang quà mừng đến, đủ để chứng minh ta thật lòng thật dạ chúc mừng Vương gia."

Thẩm Ngọc dâng lên một hộp quà, mặt trên còn dùng giấy đỏ dán chữ hỷ, là Thẩm Ngọc cắt đêm qua.

Quân Huyền Kiêu hồi lâu không nhận lấy, Thẩm Ngọc đành phải tự mình nhét vào trong tay hắn.

"Vương gia đừng chê lễ mọn giản dị." Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói, "Vương gia không thèm nhìn, thật là phụ một phen ý tốt của ta."

"Sơn, cùng, thủy, tận."

Chiếc hộp nhỏ, ở trong tay Quân Huyền Kiêu tựa hồ biến thành nặng ngàn cân, hắn chưa mở ra, mặc dù không mở ra, hắn cũng biết bên trong là ngọc bội bàn long, đây là đồ hắn tặng cũng là đồ vật duy nhất Thẩm Ngọc còn giữ ở bên người.

Bộp----

Âm thanh hộp quà rơi xuống đất, ngọc bội rơi ra, cùng gạch đá xanh va chạm tạo ra tiếng vang sắc bén, ngọc bội bàn long bị Quân Huyền Kiêu làm rơi vỡ tan tành.

Hắn hô hấp trầm trọng, đè nén sát khí âm u, ngừng một lát hỏi: "Ngươi có ý gì? Muốn đem vật cuối cùng trả lại cho Bổn vương, sau đó coi như cả hai không còn thiếu nợ gì nhau?"

Thẩm Ngọc ngón tay nhu động, sau đó ngồi xổm xuống, nhặt lại mảnh ngọc vỡ ở khắp nơi để vào trong hộp, mảnh vỡ sắc bén như dao, tay Thẩm Ngọc bị cắt ra máu, lại giống như không có cảm giác gì, tự làm theo ý mình, nhặt lại mảnh vỡ cuối cùng tìm được ở cạnh bồn hoa, lần nữa để vào trong tay Quân Huyền Kiêu.

"Vật về nguyên chủ thôi."

Thẩm Ngọc dùng tay ra hiệu xong, không giải thích gì thêm nữa, ngọc bội này vốn sớm phải nên trả lại, đây là tâm ý của Trấn Bắc Vương đưa cho y, sau đó lại thành ác mộng của y, hiện tại cùng với lả lướt xúc xắc giống nhau, đều do Quân Huyền Kiêu làm vỡ, coi như là không ai nợ ai nữa.

"Vương gia..."

Sau lưng Quân Huyền Kiêu vang lên một giọng nữ rụt rè, Thẩm Nhược Phi ở tân phòng trong tẩm điện, nghe được động tĩnh bên ngoài, kỳ thực nàng đã sớm quan sát hồi lâu, muốn nhìn xem Trấn Bắc Vương cùng Thẩm Ngọc làm sao cắt đứt, bất quá Quân Huyền Kiêu nhẫn nhịn mãi không có nổi giận.

Thẩm Nhược Phi ánh mắt cay độc, Thẩm Ngọc lại ở đêm tân hôn của nàng đến câu dẫn Vương gia, đúng là đồ có mẹ sinh nhưng không có mẹ dưỡng, đêm đẹp của nàng, sao có thể để tiểu tiện nhân này phá hoại?

"Ngươi ra đây làm gì?" Quân Huyền Kiêu không vui, cảm thấy chướng mắt.

Thẩm Nhược Phi lanh lợi cực kì, nũng nịu yếu ớt nói: "Thiếp còn tưởng Vương gia uống say.... hóa ra là Thẩm công tử, đây là Thẩm công tử đưa quà mừng sao? Thực đa tạ, hôm nay là ngày vui của ta và Vương gia, vốn định mời Thẩm công tử uống một ly rượu mừng, nhưng lại sợ Thẩm công tử da mặt mỏng, không nghĩ tới công tử lại tự mình đến tìm."

Thẩm Ngọc cười cười, y làm sao không hiểu nàng muốn nói gì? Nói mình không biết xấu hổ, ở đêm tân hôn của nàng chạy đến dây dưa cùng Quân Huyền Kiêu.

Nếu là ở lúc trước, lấy tính tình không tranh không đoạt của Thẩm Ngọc, y cũng sẽ không cãi lại, bất quá y nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của Thẩm Nhược Phi, bỗng nhiên sinh ra hứng thú.

"Ta lần này đến, đương nhiên là phải chúc mừng, ngươi cũng phải sớm làm quen đi, nói không chừng hai ba tháng sau, chính là ta cùng ngươi hướng một trắc phi khác chúc mừng."

Ai biết Trấn Bắc Vương phong lưu thành tính, có mới nới cũ, lần sau cưới thiếp thất là ở thời điểm nào đâu?

Thẩm Ngọc dùng xong thủ ngữ, Thẩm Nhược Phi sắc mặt cứng đờ, nhưng lại không dám tức giận, đành phải giả bộ không hiểu nói.

"Vương gia, Thẩm công tử đang khoa tay cái gì nha? Thiếp không hiểu." Thẩm Nhược Phi ủy ủy khuất khuất nói, "Hay là thiếp nơi nào làm không tốt, chọc Thẩm công tử không vui? Kỳ thực thiếp biết Thẩm công tử không thích thiếp, trách ta cướp đi Vương gia, ô ô...."

Thẩm Nhược Phi cúi đầu dùng khăn lau nước mắt, bất quá khăn không thấy ướt, nàng oán hận Thẩm Ngọc, trong lòng mắng: Ngươi chỉ là người cũ của Vương gia mà thôi, có gì để phách lối? Hiện tại ta mới là người Vương gia thích!

"Đủ rồi!"

Quân Huyền Kiêu nhìn hai người bọn họ cãi vã lẫn nhau, không để ý chút nào đến thể diện của hắn, không nhịn được lớn tiếng quát ngăn hai người bọn họ lại.

Thẩm Ngọc liếc mắt nhìn Quân Huyền Kiêu, hắn quả nhiên đầy mặt không vui, bước tới một bước, cúi đầu nhìn mình chằm chằm, Thẩm Ngọc cảm thấy bức bách, nâng mắt lên nhìn không chút né tránh.

"Ngươi từ lúc nào trở nên cay nghiệt như vậy?" Quân Huyền Kiêu mở miệng, lạnh lùng nói.

Cay nghiệt sao? Ta có phải là nên nhu nhược vô năng, chịu đựng Thẩm Nhược Phỉ châm chọc khiêu khích? Y không làm ra dáng vẻ rưng rưng muốn khóc, thì chính là một người cay nghiệt sao?

Thẩm Ngọc nắm chặt tay, xua tan hàn ý nơi đáy lòng, nếu như có thể thốt ra tiếng, thời khắc này y nhất định muốn ôm bụng cười thật to.

"Vương gia thứ tội, làm khóc tân nương của ngài." Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói.

Quân Huyền Kiêu lông mày giật giật, có thể thấy hắn ẩn nhẫn không nổi giận đến mức nào.

"Ngươi đi đi, Bổn vương không muốn trông thấy ngươi nữa!"

Quân Huyền Kiêu đột nhiên xoay người lại, không mang theo một tia tình cảm, hắn nhắm mắt lại một hồi lâu, ngay cả Thẩm Ngọc rời đi lúc nào hắn cũng không biết, hắn rõ ràng không phải muốn nói câu này, có thể là do quá tức giận không thèm để tâm đến gì khác, nhìn dáng vẻ thờ ơ của Thẩm Ngọc, hắn nhất thời buột miệng nói ra.

Thấy Quân Huyền Kiêu đuổi Thẩm Ngọc đi, Thẩm Nhược Phi nhịn không được hiện lên ý cười, kéo cánh tay Quân Huyền Kiêu.

"Vương gia, bên ngoài nhiều sương đêm, chúng ta trở về tẩm điện nghỉ ngơi đi...."

Quân Huyền Kiêu mạnh mẽ hất nàng ra, uy nghiêm quát lên: "Ngươi thật tưởng mình là trắc phi của Bổn vương chắc? Cút!"

...

T edit chương này xong mà quên lưu, cứ đinh ninh là mình lưu rồi, lúc nãy tính mở ra beta lại rồi up, thế nào tìm mãi không thấy, lúc đấy mới tá hỏa, vội vàng edit lại trong vòng 30 phút, hơi khó hiểu, các cô đọc tạm nhé, huhu

Hôm nay t sẽ up 5 chương nên các cô cứ chờ để đọc đi ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang