Á Nô

Lượt đọc: 6219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 139
cánh cửa trái tim..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu một tấc cũng không rời canh giữ ở tẩm điện, theo lời dặn dò của Biển Thập Tứ, mỗi nửa canh giờ dùng ngân châm kích thích huyệt vị. Đổi vải băng mới cho vết thương xong, Quân Huyền Kiêu vừa mới xoay người, trên giường bỗng nhiên có động tĩnh.

Thẩm Ngọc ngồi thẳng dậy, không nhúc nhích, ngay cả ánh mắt cũng trầm tĩnh giống như một hồ nước tĩnh mịch, không buồn không vui.

Y cứ ngồi yên lặng như vậy, thân hình đơn bạc như tờ giấy, đôi mắt tuy trước sau như một lộ ra vẻ tăm tối, lại không biết ánh mắt y dừng ở nơi nào, giống như là ly khai khỏi thế gian này.

"Ngọc Nhi!"

Quân Huyền Kiêu vui mừng khôn xiết, hắn như được sống lại, trái tim trống rỗng giờ mới có tin tức, một lần nữa đập mạnh, vẻ mặt mệt mỏi gầy gộc rạng rỡ hẳn lên. Tuy Thẩm Ngọc chỉ hôn mê có một ngày, nhưng một ngày một đêm này hắn cảm thấy như trải qua một năm, mỗi một khắc đều dày vò khó nhịn, chưa bao giờ tuyệt vọng như vậy, bó tay không có biện pháp nào.

"Ngọc Nhi!"

Quân Huyền Kiêu nhất thời cao hứng không biết nên làm cái gì, một đôi tay không có chỗ để, giống như một hài đồng phạm sai vậy chân tay luống cuống.

Thẩm Ngọc không đáp lại, thậm chí ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng không có.

"Ngọc, Ngọc Nhi......"

Quân Huyền Kiêu yết hầu trúc trắc gọi y, trong lòng tràn ngập loại mừng rỡ khi mất đi mà tìm lại được khiến hắn gấp đến không chờ nổi muốn kéo Thẩm Ngọc vào trong ngực của mình.

Quân Huyền Kiêu vừa mới đến gần một chút, Thẩm Ngọc lập tức co rúm lại lùi ra sau né tránh.

Nhìn ánh mắt đầy sợ hãi của Thẩm Ngọc, tay Quân Huyền Kiêu dừng lại ở giữa không trung, Thẩm Ngọc rõ ràng nhìn hắn giống như một người xa lạ, kháng cự hắn, trái tim Quân Huyền Kiêu hung hăng co rút lại có chút đau đớn.

Mình tổn thương y bao sâu, mới có thể khiến y sợ mình như vậy?

"Ngọc Nhi ngươi đừng sợ, ta...... Ta sẽ không làm tổn thương ngươi nữa."

Quân Huyền Kiêu mấy lần thử đến gần Thẩm Ngọc đều né tránh, hắn không dám đến gần nữa, Thẩm Ngọc liền khôi phục bình tĩnh không chút gợn sóng.

Biển Thập Tứ cùng Hồng Liên xuất hiện ở ngoài điện.

"Thập Tứ! Ngọc Nhi tỉnh rồi, nhưng y......" Quân Huyền Kiêu chỉ cảm thấy lòng phát hoảng, rầu rĩ nói, "Ngươi mau nhìn y xem."

Thẩm Ngọc nhìn thấy hai người Biển Thập Tứ, vẻ mặt lãnh đạm mới hơi hòa hoãn lại, còn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, Biển Thập Tứ bắt mạch cho y, y cũng chủ động duỗi tay ra phối hợp.

"Ngươi còn nhớ rõ ta chứ?" Biển Thập Tứ dò hỏi.

Thẩm Ngọc gật gật đầu.

Biển Thập Tứ vọng, văn, vấn, thiết* một hồi, nói: "Huyết mạch thông suốt, cổ độc cũng giải, nhưng bản thân chết giả đan cũng có tổn hại, người có chút suy yếu, này không phải không có việc gì sao, nhìn Vương gia nôn nóng như vậy, ta còn tưởng y mất trí nhớ cơ."

*vọng, văn, vấn, thiết: tứ chẩn trong Đông y, nhìn, nghe, hỏi, sờ.

Quân Huyền Kiêu hơi yên tâm, đến gần Thẩm Ngọc một chút thế nhưng y lại trốn ra sau lưng Biển Thập Tứ, vô cùng kiêng kị cùng hắn thân cận.

"Ngọc Nhi, y đây là vì sao?"

Cái cảm giác gần trong gang tấc lại không có cách nào tới gần, khiến Quân Huyền Kiêu đau khổ.

Biển Thập Tứ chỉ vào Quân Huyền Kiêu hỏi: "Vậy hắn thì sao?"

Quân Huyền Kiêu thấp thỏm bất an, nhìn Thẩm Ngọc không chớp mắt, hắn khẩn trương đến hầu kết khẽ chuyển động, rất sợ Thẩm Ngọc quên mất hắn.

Thẩm Ngọc giống như là vô cùng không tình nguyện ngước mắt lên, nhìn lướt qua Quân Huyền Kiêu một cái, hồi lâu không trả lời, lâu đến lúc Quân Huyền Kiêu thất vọng cho rằng y căn bản không muốn đối mặt với mình, cánh môi trắng bệch do bị bệnh của Thẩm Ngọc hơi hơi mấp máy.

"Vương gia."

Quân Huyền Kiêu giật mình đơ ra tại chỗ, Biển Thập Tứ cùng Hồng Liên cũng cả kinh đến không khép được miệng.

Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau, xác nhận mới vừa rồi không phải nghe nhầm, Thẩm Ngọc đúng là đã phát ra tiếng!

Tuy nhiên bởi vì chưa từng nói chuyện bao giờ, nên âm thanh phát ra mơ hồ không rõ, giọng nói cũng mang theo một tia khàn khàn, nhưng Thẩm Ngọc đích thực là phát ra âm thanh.

"Bổn vương không có nghe lầm chứ?" Quân Huyền Kiêu túm lấy Biển Thập Tứ, "Ngọc Nhi vừa mới nói chuyện đúng không? Ha ha ha Ngọc Nhi y biết nói! Ngọc Nhi, ngươi gọi Bổn vương thêm một tiếng nữa."

Sức lực Quân Huyền Kiêu lớn vô cùng, nắm vai Biển Thập Tứ kêu lên răng rắc, hắn đau đến đến mức trợn trắng mắt.

"Đúng đúng đúng...... Nhưng Vương gia ngươi muốn bóp chết ân nhân cứu mạng này sao?!"

Quân Huyền Kiêu buông Biển Thập Tứ ra, cao giọng cười to chấn động đến Biển Thập Tứ lỗ tai sinh đau.

Sau khi kiểm tra lại, Biển Thập Tứ đã có thể chắc chắn, Thẩm Ngọc không có gì đáng ngại, bởi vì giả chết đan khiến y phun ra máu ứ, ngược lại trị khỏi ách tật của y, y có thể nói mấy từ ngắn gọn, tuy rằng phát âm không chuẩn, nhưng về sau sớm muộn gì cũng học được.

Điều khó nghĩ hơn chính là tính khí của y ngày càng trở nên hướng nội lạnh nhạt thì phải, ở trước mặt Biển Thập Tứ bọn họ còn tính là có chút thả lỏng, một khi Quân Huyền Kiêu đến gần lại giống như một con mèo nhỏ nhát gan rụt người lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

"Ngược lại ta từng nghe nói có người bởi vì chịu kích thích quá lớn, tính tình đại biến, đóng chặt cửa trái tim, nhưng không chính mắt gặp qua, Thẩm Ngọc đại khái chính là như vậy."

"Vậy phải chữa trị thế nào? Dược liệu trong Hoàng cung ngươi cứ việc lấy mà dùng, hoàng cung không có, Bổn vương dù phải lên trời xuống đất cũng sẽ tìm được về!"

Quân Huyền Kiêu vội vàng nói, Biển Thập Tứ trầm ngâm một lát, mới thở dài một tiếng.

"Thuốc hay kim châm cứu đều vô dụng."

Quân Huyền Kiêu cứng người tại chỗ, một luồng thất bại sâu sắc đột nhiên sinh ra.

Biển Thập Tứ ung dung nói: "Vương gia tự mình tạo nghiệt, thì tự mình chịu đi, ta vô năng vô lực."

Quân Huyền Kiêu đờ người ra, nhìn Thẩm Ngọc cùng Biển Thập Tứ bập bẹ trúc trắc tập nói, thỉnh thoảng ánh mắt có lướt qua mình một cái nhưng lại coi như không khí, không chút gợn sóng.

Người từng toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, coi hắn là người quan trọng nhất, sẽ không bao giờ cười duyên với hắn, biểu lộ nửa điểm ái mộ với hắn nữa, thậm chí còn khinh thường căm hận hắn.

Quân Huyền Kiêu nghĩ sau khi Thẩm Ngọc tỉnh lại, dù y có hận hắn ghét hắn, hắn đều có thể gánh vác, bởi vì đây là cái giá hắn phải trả để chuộc tội, cho dù Thẩm Ngọc có hận hắn thấu xương, hắn cũng nhận.

Nhưng hóa ra sự trừng phạt lớn nhất trên đời, chính là Thẩm Ngọc còn nhớ đến hắn, nhưng lại kháng cự hắn, đặt hắn ở bên ngoài toàn bộ thế giới.

Thậm chí Quân Huyền Kiêu không có tư cách tự thương cảm mình, bởi vì trước kia Thẩm Ngọc đối mặt với hắn cao cao tại thượng, thật cẩn thận từng li từng tí thử bước vào thế giới của hắn, không phải cũng hèn mọn như thế sao?

...

Xong 7 chap nhé, chúc các cô ngủ ngon ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường