Á Nô

Lượt đọc: 6227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 160
mật thư..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu cướp lấy một rương sách từ viện sách cũ trong kinh thành mang về sơn trang, hơn phân nửa là sách độc bản, không dễ gì có được.

Thẩm Ngọc xem đến quên ăn quên ngủ, vẫn là Quân Huyền Kiêu bắt y đi ăn khuya, sau đó rót nước tắm ngâm cánh hoa, tóc Thẩm Ngọc giống như tơ lụa đen nháy ướt nhẹp, lại tiếp tục nằm sấp xuống bàn lật xem.

"Ngọc Nhi...mà thôi, ta tới giúp ngươi cho nhanh."

Vốn là Quân Huyền Kiêu muốn bảo Thẩm Ngọc lau khô tóc, nếu không dễ mắc đau đầu, mà Thẩm Ngọc toàn tâm toàn ý trầm mê ở trong sách, chỉ coi lời của hắn như là gió thoảng bên tai, Quân Huyền Kiêu cầm lấy một cái khăn, ngồi vào sau lưng Thẩm Ngọc.

Cũng may mùa này đã bắt đầu khô nóng, sợi tóc Thẩm Ngọc rất nhanh đã nửa ướt nửa khô, tay Quân Huyền Kiêu sờ lên mềm mại trơn mượt, cảm giác rất tốt.

"Thơm quá...."

Quân Huyền Kiêu sáp lại gần tóc của Thẩm Ngọc, ngửi đến say sưa, mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể Thẩm Ngọc cùng hương hoa thoang thoảng pha lẫn vào nhau, khiến cho Quân Huyền Kiêu vui vẻ thoải mái.

Cũng không biết đã bao lâu rồi, hắn không thể cùng Thẩm Ngọc thân cận như vậy.

Lúc nào Thẩm Ngọc cũng kháng cự hắn, không thích hắn đến gần, mặc dù Quân Huyền Kiêu chung chăn chung gối với Thẩm Ngọc, thế nhưng Thẩm Ngọc ngủ chỉ co lại một bên, Quân Huyền Kiêu cố ý dính sát y, Thẩm Ngọc lại theo bản năng co người vào phía bên trong, cuối cùng gần như kề sát đến bức tường, Quân Huyền Kiêu đành phải thôi, vì để cho Thẩm Ngọc nghỉ ngơi thật tốt, hắn đành phải nhẫn nhịn nóng vội của chính mình.

Quân Huyền Kiêu âm thầm cười khổ, cũng chỉ có thừa dịp lúc Thẩm Ngọc say mê đọc sách, hắn mới có cơ hội thân mật cùng Thẩm Ngọc một lát.

Nói thật, cái cảm giác này rất dày vò.....

Dù sao Quân Huyền Kiêu cũng chỉ là một đại nam nhân bình thường, tinh lực dồi dào, phương diện dục vọng kia, so với nam nhân thông thường mãnh liệt hơn nhiều, hắn không phải là thánh nhân hòa thượng vô dục vô cầu.

Đặc biệt là còn có mỹ nhân ở bên cạnh, lại chỉ nhìn một chút, ăn không được, Quân Huyền Kiêu đã sớm chứa một bụng tà hỏa. Buổi tối Quân Huyền Kiêu ở trong ổ chăn nghẹn đến trằn trọc, tà hỏa trong người cháy lên đến huyết dịch cũng sắp bốc hơi, hàng đêm cứng đến nỗi tựa như cục xương.

Ông trời biết rõ Thẩm Ngọc đối với Quân Huyền Kiêu mà nói, là một miếng thịt đầy mê hoặc. Nhưng hắn đã từng cam kết, trừ phi Thẩm Ngọc tự nguyện, bằng không hắn sẽ vĩnh viễn không cưỡng ép Thẩm Ngọc.

Chỉ dựa gần vào ngửi một chút mùi thơm trên cơ thể Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu liền dựng một cái lều bạt lớn.

Quân Huyền Kiêu nhìn bóng lưng dáng người Thẩm Ngọc, hối hận đến phát điên, trước kia không biết tiết chế, Thẩm Ngọc nào chịu được hắn như hổ như sói? Hiện tại đừng nói thịt, ngay cả nước thịt hắn cũng không được nếm thử.

Phúc khí và vận may của một người sớm đã được định trước, bây giờ Quân Huyền Kiêu đã được giáo huấn sâu sắc, trước đây quá phóng khoáng, hiện tại thiên kim khó cầu.

Thẩm Ngọc ngẩng đầu lên, y cảm giác có thứ gì đó đỉnh vào eo y, sắp tiếp cận đến xương cụt.

Không cần phải nghĩ, nhất định là ác bá đang muốn phát dục.

Thẩm Ngọc trực tiếp cầm lấy một chiếc quạt trúc trên án sách, chắp tay ra sau đánh một cái.

"Ưm a ~"

Một tiếng kêu đầy đau đớn, Quân Huyền Kiêu đau đến cắn răng, nhưng hắn không dám la quá lớn tiếng.

Phân thân Quân Huyền Kiêu cứng rắn hơn nữa, cũng không cứng rắn bằng nan quạt trúc, huống hồ đó còn là nơi yếu ớt nhất của nam nhân.

"Ngọc Nhi, ngươi đây là tàn nhẫn muốn phá huỷ đi hạnh phúc nửa người dưới của ta đó..."

Lòng Quân Huyền Kiêu gào thét, thế nhưng vẻ mặt lại ẩn nhẫn không biểu lộ ra, đứng dậy, khom người đi ra khỏi phòng.

Thẩm Ngọc quay đầu lại liếc mắt nhìn, ác bá khập khễnh, chẳng lẽ y vừa mới quạt một cái liền có thể đánh gãy đầu gối hắn?

Chỉ giả vờ giả vịt thôi.

Ác bá đâu có yếu đuối không đỡ nổi một đòn như vậy?

Đêm đã khuya Thẩm Ngọc nằm ở trên giường thư thái đi vào giấc ngủ, Quân Huyền Kiêu nhìn gương mặt điềm tĩnh của Thẩm Ngọc, áo ngủ lỏng lỏng lẻo lẻo, để lộ ra làn da nhẵn nhụi, xương quai xanh khêu gợi như ẩn như hiện.

Quân Huyền Kiêu ai thán một tiếng, chỉ có thể đứng dậy đi vào phòng tắm, may mà sức lực của Thẩm Ngọc không lớn, bằng không hiện tại hắn ngay cả cơ hội an ủi bản thân cũng không còn.

Thô ráp mà trút ra hỏa khí, Quân Huyền Kiêu múc nước lạnh giội lên người, khóc không ra nước mắt, mới trở lại giường nằm ngủ.

Thẩm Ngọc thức dậy sớm hơn so với Quân Huyền Kiêu, Quân Huyền Kiêu có chút hối hận, tại sao muốn mang chồng sách này về nhà, chẳng khác nào mời về một tình địch.

"Ngọc Nhi, lúc ta mang chúng đi, lão học cứu* viện sách khóc lóc kêu gào thảm thiết, giống như ta bắt cóc cháu trai của bọn họ vậy, đợi ngươi xem xong rồi ta vẫn nên đem trả lại thôi, đỡ để lão đầu kia nghĩ quẩn trong đầu, khí huyết không thông. Chồng này là sách cũ của ta cất giữ mấy năm trước, ngươi có thể không nhanh không chậm xem qua, đừng lúc nào cũng cả cơm cũng không ăn, ngủ cũng không ngủ, thân thể xương cốt hư nhược, ta cũng không có biện pháp đau thay ngươi."

*học cứu: chế độ khoa cử thời Đường, chỉ người chuyên nghiên cứu Kinh thư rồi đi thi, về sau dùng để chỉ những kẻ hủ nho.

Quân Huyền Kiêu bước chân ra khỏi cửa lại vòng trở lại, đem canh trứng bí đỏ hải sâm đẩy đến trước mặt Thẩm Ngọc, chăm chú nhìn y ăn xong mới mặt mày rạng rỡ, yên tâm đi vào triều.

"Ngoan, chờ ta trở lại."

Bất kể Thẩm Ngọc có nghe hay không, Quân Huyền Kiêu cũng phải giao phó một tiếng.

Thẩm Ngọc quay đầu nhìn cửa bị đóng lại, không còn thấy bóng dáng của Quân Huyền Kiêu nữa, ma xui quỷ khiến cầm lên một tập tàng thư của Quân Huyền Kiêu.

Vừa mới mở ra, một bức thư rơi ra, tờ giấy đã ố vàng, chắc là đã từ nhiều năm về trước, Thẩm Ngọc nhặt lên mở ra.

Là một phong mật thư.

Trước mắt Thẩm Ngọc hiện ra một đám người đuổi giết một nhà ba người, một cái đầu người lăn đến trước mặt y, máu bắn tung tóe nhuộm đỏ cả mắt y...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường