Á Nô

Lượt đọc: 6295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 177
say rượu làm càn..

❊ ❊ ❊

"Ngọc ca, hắn là thị vệ bên cạnh huynh sao?"

Sở Dực cố sức khiến cho giọng điệu của mình tỏ ra hiền hòa, không quá để tâm.

"Coi là vậy đi."

Bản thân Thẩm Ngọc cũng không rõ, nói là bảo vệ bên mình đi, so với thị vệ ám vệ đại ca đối xử thân thiết, chăm sóc hơn nhiều, y nhớ mang máng đêm qua y say rượu, vẫn là ám vệ đại ca bế y lên giường, còn lau người cho y...

Rõ ràng ám vệ đại ca là người ngoài lạnh trong nóng có lòng dạ tốt.

Cũng không biết tại sao lại đi làm sát thủ.

"À..."

Ánh mắt Sở Dực gần như muốn xuyên qua mặt nạ, muốn nhìn rõ khuôn mặt của hắn, hắn kỳ quái, bá khí oai hùng như vậy, trên người mang theo khí chất nam nhân bễ nghễ thiên hạ, làm sao có thể chỉ là một hộ vệ nho nhỏ?

"Ám vệ đại ca, ngươi có ăn không thế? Không ăn thì để ta..."

Thẩm Ngọc thấy ách vệ cầm chén bất động, liền lên tiếng hỏi, y lớn như này còn chưa từng ăn món gì ngon như vậy.

"A... Ngọc ca, thì ra chỗ này của huynh còn có người, sớm biết như vậy ta đã bảo phòng bếp làm thêm một chén nữa rồi."

Sở Dực vô tình cố ý liếc nhìn về phía Quân Huyền Kiêu, thấy hắn tim liền đập loạn không yên giống như khua chiêng gõ trống.

Quân Huyền Kiêu nghiêng mắt liếc Sở Dực.

Chỉ là bị con ngươi u tối nhìn chằm chằm, tim Sở Dực đã bị treo lên, hắn có thể cảm giác được, người nam nhân này không vui cho lắm, ánh mắt thật đáng sợ.

Chẳng lẽ sự xuất hiện của hắn, khiến cho người nam nhân này không vui sao?

Quân Huyền Kiêu rất muốn dạy dỗ người kia.

Không biết tự yêu thương bản thân mình, chẳng lẽ trông chờ vào những người ngoài này sao?

Nhưng mà hắn không thể lên tiếng, nếu như không có cách giảng đạo lý cho Thẩm Ngọc, vậy thì cứ dứt khoát cầm chén chè băng tuyết còn thừa một ít ở trong đổ ra ngoài phòng.

"Ngươi!"

Thẩm Ngọc há miệng, trong lòng co rút đau đớn, món ngon như vậy, bị hắn trực tiếp đổ đi! Quá lãng phí rồi!

Sở Dực cũng ngây người, vành mắt lập tức đỏ bừng, dù sao cái này cũng là tấm lòng của Sở Linh và hắn, người nam nhân này không nói cảm ơn thì cũng thôi đi, vì sao còn đổ hết chè băng tuyết?

"Ngươi, cái người này... ca ca ta đặc biệt mở hầm băng trước thời hạn mời các người, các người... vậy mà các người còn ghét bỏ!"

Thẩm Ngọc trông thấy bộ dạng Sở Dực sắp khóc đến nơi, vội vàng thay ách vệ giải thích.

"Đệ đừng để ý, có lẽ bản thân hắn không ăn được, tức giận đến phát điên rồi..." Thẩm Ngọc ăn nói vụng về mà an ủi, "Không phải ghét bỏ đồ ăn không ngon, đệ đừng hiểu lầm..."

Thẩm Ngọc cũng không hiểu ra làm sao, ai biết ách vệ này có tính khí quái dị gì?

"Ta..."

Sở Dực cũng không vì nửa chén chè băng tuyết bị đổ đi mà muốn khóc, chỉ là hắn cảm thấy tủi thân.

Hắn mang hai chén chè băng tuyết đến, thật ra là muốn tặng cho người nam nhân này nếm thử.

Thế nhưng tấm lòng của hắn, ở trong mắt nam nhân này, cũng chỉ là đồ bỏ đi, điều này khiến cho thành ý của Sở Dực, bị ném vỡ thành mảnh vụn.

Mục đích thực sự của hắn, chỉ là muốn lưu lại ấn tượng tốt với người nam nhân này thôi, bây giờ xem ra, chẳng khác nào hắn uổng phí tâm tư rồi.

Từ nhỏ Sở Dực được nâng trong lòng bàn tay mà lớn lên, bị oan ức tới mức này, tuy là chưa rơi nước mắt, nhưng cũng đã nhịn không được ý nghĩ muốn khóc, đứng dậy bước nhanh chạy ra ngoài.

"Sở Dực!" Thẩm Ngọc hô một tiếng, đau đầu nói, "Ám vệ đại ca, sáng sớm ngươi đã uống say rồi sao? Ngươi muốn ăn thì nói cho ta biết là được, say rượu làm càn cái gì thế..."

Không cách nào khiến cho Thẩm Ngọc hiểu ra sự quan tâm của mình, Quân Huyền Kiêu tức giận đến nỗi gương mặt dưới mặt nạ xanh mét.

Cũng không biết đêm qua là con sâu rượu nhỏ nào say rượu làm càn, ôm cổ hắn không buông, hại hắn miễn cưỡng giội mấy thùng nước lạnh.

Có điều Quân Huyền Kiêu vẫn đuổi theo.

Sở Dực chạy chưa xa, chỉ ra quỳnh hồ tiểu trúc, nghe được sau lưng có người đuổi theo, kinh ngạc vui mừng phát hiện là ám vệ.

"Ngươi..." Sở Dực nổi giận nói, "Không phải ngươi ghét bỏ chè băng tuyết của ta sao? Còn đuổi tới đây làm gì?"

Quân Huyền Kiêu sửng sốt một chút, ghét bỏ chè băng tuyết của hắn? Hắn đổ ra ngoài phòng, chỉ là lo lắng Thẩm Ngọc ăn quá nhiều có thể sinh bệnh, còn cái khác liên quan quái gì đến hắn?

"Nhưng nếu ngươi xin lỗi, ta sẽ tha thứ cho ngươi, cũng không trách ngươi."

Sở Dực đang tủi thân, mà người nam nhân này đuổi theo, tủi thân của hắn liền tiêu tan một nửa, bây giờ hắn nói chuyện riêng với mình, chuyện này cũng đã đủ khiến Sở Dực xấu hổ vui mừng đến mức tim đập nhanh.

Đồng thời lờ mờ có chút chờ mong.

Sau khi hắn nói xin lỗi, mình lại đến xem Thẩm Ngọc mấy lần, thường xuyên qua lại, thì có thể thân thiết quen thuộc cùng ám vệ này....

Con ngươi Quân Huyền Kiêu không hề gợn sóng, hắn bị người khác mắng bạo quân cũng không sao cả, sao có thể vì chút hiểu lầm cỏn con của Sở Dực mà giải thích? Hắn nghĩ như thế nào Quân Huyền Kiêu không hề quan tâm.

"Sau này ngươi không được phép nhắc tới chuyện ta nói được với Ngọc Nhi."

Quân Huyền Kiêu lạnh lùng nói, giọng điệu trước sau như một không có cảm tình, độc đoán độc tài, không kiêng dè bộ dáng Sở Dực hoảng loạn sắp khóc.

Hắn đuổi theo mình chính là vì việc này.

"Cái gì?"

Sở Dực nhất thời không kịp phản ứng.

"Ta nói, không cho phép ngươi ở trước mặt Ngọc Nhi lắm miệng nửa chữ!"

Con ngươi ám vệ âm u lạnh thấu xương, giống như thần tiên bất cứ lúc nào cũng có thể khống chế sống chết của hắn trong tay, áp lực đè ép khiến sống lưng Sở Dực phát lạnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường