Á Nô

Lượt đọc: 6259 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 178
thỉnh cầu con một việc..

❊ ❊ ❊

Sở Dực bị dọa đến mơ hồ rồi.

Hắn lớn lên trong gia tộc, gặp gỡ đều là những Sở nhân nhã nhặn lịch sự, mà Quân Huyền Kiêu chịu đựng thử thách của chiến trường, bản thân mang theo một luồng khí thế sát phạt, sát ý đã nhanh chóng ngưng kết thành bản chất, khiến cho cả người Sở Dực cứng đờ, giống như hắn đặt mình vào trong núi thây biển máu, không cẩn thận một cái sẽ vạn kiếp bất phục.

Ban đầu Sở Dực còn chờ mong Quân Huyền Kiêu mềm lòng nói lời xin lỗi, dù sao trong Sở nhân, hắn là tiểu công tử sống an nhàn sung sướng, ai cũng nhường nhịn hắn, giờ lại bị Quân Huyền Kiêu trực tiếp nói lời uy hiếp khiến cho không dám nhúc nhích.

"Ngươi nghe rõ chưa?"

Quân Huyền Kiêu không kiên nhẫn nói.

Người Sở Dực run lên, bĩu môi nước mắt lăn xuống, khóc nức nở nói: "Không nói thì không nói, ngươi hung dữ cái gì..."

Sở Dực nói xong, quay người chạy đi, hắn trở lại phòng của mình, nằm lì trên giường khóc không ngừng, đệm chăn đều bị thấm ướt một mảng lớn, càng nghĩ càng uất ức.

Mãi đến giữa trưa, nha hoàn đến gọi đi ăn cơm, hắn mới chậm rãi ổn định lại, nhưng hắn cũng không có tâm tình ăn cơm, nên đã bảo nha hoàn báo lại một tiếng, còn mình trốn trong phòng tinh thần bị tổn thương chán nản.

"Dực Nhi?"

Khi Sở Linh vào phòng, Sở Dực còn nằm bò trên giường, mắt hắn còn ngân ngấn nước, không dám quay đầu nhìn người khác.

Sở Linh biết rõ chút tính nết nhỏ này của hắn, kéo hắn lên, nhìn thấy mí mắt hắn đã khóc đến sưng lên rồi, đỏ bừng cả hai mắt.

"Làm sao thế? Khóc đến mức mặt mũi lấm lem như mèo vậy." Sở Linh thấy dáng vẻ buồn cười của hắn vừa cười vừa nói.

"Ai khóc? Đệ không khóc..."

Sở Dực cúi đầu, không chịu nhìn thẳng Sở Linh.

"Đệ bớt mạnh miệng đi." Sở Linh vỗ vỗ bả vai hắn nói, "Buổi sáng vẫn còn tốt lành, ta để đệ đi tặng đồ cho Ngọc Nhi... Đệ sẽ không cãi nhau với Ngọc Nhi đấy chứ?"

Sở Linh cảm thấy hoang đường, Thẩm Ngọc không nói nhiều, tính tình lạnh nhạt không tranh không dành, cho dù Sở Dực vạch lá tìm sâu, Thẩm Ngọc cũng khó có thể tranh cãi với hắn.

"Không phải không phải, Ngọc ca đối với đệ rất tốt."

Sở Dực vội xua tay, suy cho cùng tuổi cũng không lớn lắm, ấp úng trong chốc lát liền nói ra.

"Là tên hộ vệ kia! Hắn, hắn hung dữ với đệ!"

Sở Linh mơ hồ không hiểu gì, sao Sở Dực lại vô duyên vô cớ trêu chọc đến Quân Huyền Kiêu rồi hả?

"Đệ làm cái gì?"

"Đệ không làm gì cả! Hắn uy hiếp đệ..."

Sở Dực nhớ tới đôi mắt đáng sợ kia, liền rùng mình một cái.

"Đệ có cái gì tốt đáng để hắn uy hiếp sao?" Sở Linh buồn cười nói, "Hắn đã nói gì với đệ?"

"Hắn nói không cho phép đệ nói cho Ngọc ca biết chuyện hắn nói được, đệ cũng không phải bà mai trên phố ngồi lê đôi mách chuyện người ta, không hiểu sao lại trừng đệ..."

Tâm tư Sở Linh tinh tế, liên tưởng đến hai ngày nay Sở Dực khác thường, đã hơi có đầu mối.

"Đêm qua đệ hoang mang rối loạn chạy về, có phải là đã gặp hắn rồi hay không?"

Sở Dực không chút suy nghĩ mà gật đầu, sau đó nhớ lại tình cảnh hôm qua, liền xấu hổ hai má ửng hồng.

"Đệ nói chuyện cùng hắn, cho nên hắn bảo đệ không được tố cáo hắn với Ngọc Nhi?"

"Đúng vậy, không hiểu sao, hắn là hộ vệ của Ngọc ca, sao phải như thế?" Sở Dực nghĩ không thông.

"Thì ra là vậy, đệ không nói cũng được, sao lại khóc nữa?"

"Huynh không biết giọng nói lúc đó của hắn, giống như... giống như muốn giết đệ ấy." Lòng Sở Dực vẫn còn khiếp sợ mà nói.

Sở Linh cười lắc đầu, trấn an nói: "Hắn chính là một người hung ác như vậy, đệ không gây sự với hắn, hắn cũng sẽ không giết người lung tung, nghe ta, về sau đệ không đi gặp hắn là được."

"Không được!"

Sở Dực buột miệng thốt ra, tuy bị hắn hung dữ, nhưng mình vẫn muốn gặp hộ vệ kia, hắn có chút không cam lòng.

"Hử." Sở Linh phát hiện hắn khác thường, hỏi, "Có phải đệ còn có chuyện gì giấu ta hay không?"

"Không, không có..." Sở Dực phủ nhận, "Đệ không phục! Dựa vào cái gì hắn hung dữ với đệ, không phải hắn chỉ là tên hộ vệ thôi sao..."

"Dực Nhi." Giọng điệu Sở Linh trở nên nghiêm túc nói, "Người này tốt nhất đệ đừng tiếp xúc quá nhiều với hắn, đừng làm bất cứ việc gì khác lạ, nghe lời."

"Ồ, đệ sẽ không vậy đâu."

Sở Dực không nghe vào tai lời khuyên nhủ, miễn cưỡng đáp ứng.

"Vậy bây giờ đệ đi dùng cơm trưa với ta."

Sở Dực dụi dụi hai mắt sưng đỏ, không yên lòng theo sau Sở Linh.

Người đã đủ, Thẩm Ngọc ngồi cạnh tộc lão, Sở Dực nhỏ tuổi nhất, ngồi vào vị trí cuối.

"Được rồi, chúng ta lại cần thêm một bộ bát đũa nữa rồi, đừng câu nệ nữa, động đũa đi."

Lão nhân vui mừng háo hức nhìn quanh một vòng, một bàn lớn có 10 người, ông thích náo nhiệt, nhìn dáng vẻ hưng thịnh của mọi người.

"Ngọc Nhi, hôm qua quên hỏi con, con có còn người thân lưu lạc bên ngoài không?" Ông dò hỏi, "Cha mẹ của con..."

"Đã qua đời rồi ạ, chỉ còn một mình con."

Ánh mắt Thẩm Ngọc ảm đạm, ông lão thấy y đau lòng, vỗ lưng an ủi y.

"Con đừng quá thương tâm, sau này coi nơi này thành nhà mình là được." Ông thở dài nói, "Mấy năm trước Sở nhân chúng ta còn có mấy trăm người, vì muốn mở rộng thế lực để đoạt vị, Diệp Đế trăm phương ngàn kế tìm Quân Sơn Lăng, hắn âm thầm lệnh cho Quân Huyền Kiêu, hiện nay là Huyền Đế, thành lập Hắc Vũ Doanh, Quân Huyền Kiêu lòng dạ nham hiểm thủ đoạn độc ác, vi hổ tác xích trường, đuổi tận giết tuyệt Sở nhân, chúng ta bất đắc dĩ ẩn cư đến núi sâu rừng già này, giờ đây dòng chính huyết mạch thuần khiết xem ra chỉ còn lại một bàn từng này người, con và cha mẹ con vào đúng thời điểm chạy trốn cùng gia tộc, thua trận chạy đến Bắc Vực."

Nghe được cái tên này, lòng Thẩm Ngọc thoáng trùng xuống, một nỗi sợ hãi từ đáy lòng tràn ra.

Nếu không nhờ bức mật báo kia, vĩnh viễn Thẩm Ngọc cũng không biết được sự tình trong đó.

Sở Linh liếc nhìn Thẩm Ngọc, thấy sắc mặt y vẫn bình thường thoáng thở dài một hơi.

"Ngọc Nhi, đáng lẽ tổ gia gia không nên nói cho con những chuyện thương tâm này, nhưng... tổ gia gia muốn thỉnh cầu con một việc."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường