Á Nô

Lượt đọc: 5858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 122
nam nhân phụ tình đáng giết ngàn đao..

❊ ❊ ❊

Ba ngày sau, Thẩm Ngọc đã khôi phục thể lực, tìm đến phủ thống lĩnh Ngự Lâm quân hiện tại.

"Ngọc Nhi!"

Tống Thanh mặc khôi giáp xám bạc kinh ngạc không thôi, tiến đến nhanh như gió nghênh đón Thẩm Ngọc đi vào.

"Tống đại ca, ta muốn đi Hoàng lăng ở phía Tây ngoại thành."

Thẩm Ngọc dùng thủ ngữ nói, y thật sự nghĩ không ra trong kinh thành, ngoại trừ Tống Thanh, còn có ai có thể giúp hắn.

"Ngươi muốn đi bái tế mẹ ngươi?" Tống Thanh không hề nghĩ ngợi, nói: "Được, bây giờ ta sẽ sai người chuẩn bị xe ngựa."

Nhìn thấy Tống Thanh, giống như người huynh trưởng của mình, trái tim khô cạn của y nổi lên một chút ấm áp.

"Cảm ơn huynh, Tống đại ca."

Thẩm Ngọc làm thủ thế cúi đầu, Tống Thanh đã giúp y rất nhiều, Thẩm Ngọc chỉ có thể cảm kích mà không báo đáp được.

Tống Thanh nhìn thấy hơi nước trên mi mắt y, nội tâm đau xót.

"Ngọc Nhi, ta nói rồi, ngươi không cần phải nói cảm ơn với ta."

Vốn là Thẩm Ngọc đang cố nén nước mắt tràn khỏi mi, vùi đâu càng sâu, ra dấu tay nói: "Tống đại ca, ta đã không còn mẹ rồi, không còn người thân..."

Tiếng khóc nức nở của Thẩm Ngọc giống như rơi vào tim Tống Thanh, vành mắt hắn ửng đỏ, chua xót không thôi. Trước đây mặc dù tính khí của hắn là một kẻ lãnh đạm, nhưng sớm chiều ở cạnh Thẩm Ngọc, sao có thể không chút động lòng, đối với hài tử xuất thân nghèo khổ này, hắn không thể không tiếc thương yêu mến.

Tống Thanh duỗi tay muốn ôm Thẩm Ngọc, vừa mới chạm phải bả vai của y, Thẩm Ngọc liền tránh né lùi về phía sau, Tống Thanh thất thần một hồi, Thẩm Ngọc đối với hắn, như cũ vẫn không thể tiếp nhận động tác quá thân mật.

"Ngọc Nhi, ngươi còn có ta." Tống Thanh kìm lòng không được, nói xong lại cảm thấy không thích hợp: "Còn có Vương gia."

Thẩm Ngọc ngẩng đầu, lau sạch nước mắt đọng lại, ra hiệu nói: "Tống đại ca vẫn cho rằng ta và Vương gia còn có thể trở lại như cũ sao?"

Tống Thanh thở dài nói: "Ta biết, Vương gia ngài ấy....mang thiên hạ trong lòng, bất đắc dĩ đã làm việc tổn thương ngươi, kỳ thật Vương gia đối với ngươi có một chút thật lòng thật dạ, ngươi bất tỉnh nhân sự mấy ngày, giám chính Khâm Thiên Giám dẫn theo từng đám nho sinh*, quỳ gối ở cửa Hoàng cung, nói ngươi... tóm lại là lời rất khó nghe, muốn đem ngươi đi thiêu chết, sau khi Vương gia bỏ đi, vị giám chính kia chỉ nói một câu, liền bị Vương gia một đao chém thành hai nửa, ngươi xem, là ngài ấy đang bảo hộ ngươi...."

*Nho sinh: người học trò theo học đạo Khổng Mạnh (đạo Nho), học tập và làm việc trong Khâm Thiên Giám

Ngày ấy Trấn Bắc Vương giết liên tục ba mươi mấy vị nho sinh, thậm chí cả nho lão đức cao vọng trọng, bị người đọc sách thánh hiền chỉ trích bạo quân hồ đồ, nói ngài ấy bị yêu nghiệt mê hoặc, phản quốc soán vị, Quân Huyền Kiêu chỉ lạnh nhạt liếc nhìn: "Bổn Vương khi nào nói muốn làm minh quân?"

Giết mãi đến khi những người kia khiếp sợ, bọn họ mới giống như điểu thú* tán loạn bỏ chạy, cốt khí tri thức ở trước mặt kiêu hùng tàn bạo, cái gì cũng không còn.

*Bản gốc là "điểu thú tán đào": dịch từng chữ thì đại loại là chim thú tản ra chạy trốn.

Những chuyện này, Thẩm Ngọc khi đó còn hôn mê đương nhiên không thể nào biết được.

Nếu như là trước đây, tất nhiên trong lòng y sẽ cảm động, đáng tiếc giờ nghe loại chuyện này, chỉ càng thêm khổ sở.

"Ngọc Nhi, không phải ta thay ngài ấy nói, ngươi không thể tha thứ cho ngài ấy, nhưng cũng đừng quá tức giận bản thân, hiện tại ta cũng không ở bên cạnh ngươi nữa..."

Nói đến đây, Tống Thanh càng lo lắng, lại hổ thẹn chính mình không giúp được gì.

Thẩm Ngọc cười xua tay, dùng thủ ngữ nói: "Tống đại ca không cần lo lắng cho ta, hắn cũng đã đồng ý rồi, sau này ta có thể tự do ra vào Hoàng cung, tới tìm huynh."

"Được được!"

Tống Thanh vui mừng đáp lại. "Tới tìm huynh" ba chữ này đối với hắn mà nói vậy là đủ rồi.

"Ai nha...ta nói tên quỷ ngươi chạy đi nơi nào rồi, hóa ra ở đây gặp riêng nhân tình a~!"

Hồng Liên xoay eo đi qua tách hai người họ, trừng Thẩm Ngọc một cái, giống như đang trừng tình địch câu dẫn nam nhân của hắn, Thẩm Ngọc không để bụng, ngược lại còn vì hai bọn họ mà vui mừng.

"Ngươi tới đây làm gì?" Tống Thanh nhíu mày hỏi.

Hồng Liên xoa xoa bụng, trách móc nói: "Ngài đường đường là một Thống lĩnh Ngự Lâm quân, vậy mà trong phủ không có nổi một tên đầu bếp, mấy ngày rồi ta chưa được ăn no, không bằng đi đến quán ăn đi? Đồ ăn của tiệm ăn Kinh thành làm mới có thể ăn vào bụng nha?"

"Được được, đi đến tửu lầu nào?" Tống Thanh rất sợ hắn phiền phức.

Hồng Liên lý trực khí tráng* hô: "Nhưng ngài đã đồng ý muốn nuôi ta mà!"

*Lý trực khí tráng: lý lẽ ngay thẳng, khí thế to lớn cường tráng. Tương đương câu tục ngữ: Cây ngay không sợ chết đứng, Vàng thật không sợ lửa.

Giọng nói cực lớn, kêu đến mức làm mọi người trên phố đều ghé mắt nhìn, chỉ chỉ trỏ trỏ Tống Thanh, hóa ra Thống lĩnh mới của Ngự Lâm quân là một nhân vật bao dưỡng tướng công, chậc chậc.

Trên mặt Tống Thanh hết xanh lại đỏ, trừng mắt phẫn nộ nói: "Khi nào ta nói muốn nuôi ngươi?"

"Oa, ngươi là một tên tiểu nhân lật lọng, cứ định không chịu trách nhiệm với ta như vậy hả?" Hồng Liên lau nước mắt la lớn: "Ôi mau tới đây nhìn đi, ở đây có một nam nhân phụ tình đáng giết ngàn đao...."

Tống Thanh hổ thẹn đến mức đỉnh đầu cũng bốc khói, che miệng của Hồng Liên. Tính tình hắn chính trực đứng đắn, lại hết lần này tới lần khác không có biện pháp nắm bắt yêu tinh Hồng Liên này, hắn luôn luôn có ngàn vạn loại thủ đoạn không biết xấu hổ để trị Tống Thanh ngoan ngoãn nghe lời.

"Ngươi đừng ồn ào nữa!" Ta đáp ứng, đáp ứng ngươi được chưa!" Tống Thanh nghiến răng nhét cho hắn một thỏi bạc lớn nó: "Tự ngươi đến tửu lầu ăn đi, ta muốn đưa Ngọc nhi đi phía Tây ngoại thành."

Hồng Liên hôn nén bạc một cái, hứng thú đi tới: "Đi dạo chơi ngoại thành? Sao không mang theo ta hả?"

"Ngươi theo làm gì?" Tống Thanh ghét bỏ.

Hồng Liên cười hì hì: "Giám sát hai người."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường