"Còn có chuyện này sao?" Thiên Dạ vô cùng nghi hoặc.
Dù cho thuộc tính nguyên lực đều thuộc về phía Bình Minh, vẫn có thuyết tương sinh tương khắc, trừ khi là loại bí pháp như "Hóa Vũ Quyết" của nhà họ Ân, tu luyện đến cao giai mới có thể chữa thương cho người khác, đây là lẽ thường.
Nhưng vừa rồi Thiên Dạ chỉ muốn tiêu tán nguyên lực mình đánh ra, trong tình trạng cả hai bên đều không có ý chiến đấu, ai mà ngờ được phía Tống Tử Ninh lại đến mức chạm vào cũng không được?
Tống Tử Ninh nói: "Được rồi, không nói chuyện này nữa. Hóa ra võ đạo của ngươi đã tiến giai đến cảnh giới này, bảo sao lòng tin tăng mạnh."
"Đây là cảnh giới gì?"
Tống Tử Ninh trừng mắt nhìn hắn, nói: "Chính là cảnh giới mà rất nhiều Thần Tướng cũng không đạt tới được! Thông thường mà nói, chỉ có Thượng Vị Thần Tướng mới có thể lĩnh ngộ."
"Ta cũng không thấy lợi hại đến mức nào." Thiên Dạ nói thật.
Tống Tử Ninh tức đến bật cười, nghiến răng nói: "Không lợi hại đến mức nào, mà có thể đánh ta thổ huyết hai lần?"
Thiên Dạ chỉ biết cười hì hì, không tiếp lời này. Tất nhiên hắn không ngu đến mức nói thẳng, trong mắt hắn, cơ thể Tống Tử Ninh dù sao vẫn hơi yếu, hơn nữa bản thân hắn bây giờ có thể phát mà không thể thu, nói ra đều là lỗi của mình.
Tống Tử Ninh lườm Thiên Dạ một cái, bỗng nhiên nghiêm mặt, nghiêm túc nói: "Thiên Dạ, ngươi đã đi trên đại đạo của mình rồi, con đường phía trước dù không dám nói là không còn chướng ngại, nhưng cũng là con đường thông thiên. Cứ tiếp tục đi xuống đi! Còn những chuyện ta từng làm, cái gì cần ngươi biết, ta chưa bao giờ giấu giếm, còn những cái khác, ngươi đừng hỏi, cũng đừng truy cứu, hãy nhớ kỹ!"
Như có bàn tay vô hình bóp lấy trái tim Thiên Dạ khiến nó chùng xuống, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tống Tử Ninh. Lần này, Tống Tử Ninh không hề né tránh, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào mắt Thiên Dạ, thần tình kiên định thản nhiên.
Một lát sau, Thiên Dạ vươn tay vỗ vỗ vai Tống Tử Ninh, nói: "Được."
Phi không đĩnh chạy một mạch đến Nam Thanh. Thành phố này đã khôi phục lại sự phồn vinh và bận rộn như trước, các đại thương hành lại tiếp tục không ngừng nghỉ vận chuyển thợ thủ công và nguyên liệu thô đến thành Nam Thanh, chuyển hóa thành các thiết bị, tấm khoang và những linh kiện quan trọng trên tàu bay.
Khi hệ thống khổng lồ bên trong thành Nam Thanh bắt đầu vận hành, nhiều chủ sự thương hành nhạy bén phát hiện ra rằng, hệ thống mà Tống Tử Ninh thiết kế vận hành cực kỳ hiệu quả, một sản phẩm gần như vừa ra khỏi công xưởng liền được đưa vào công xưởng bên cạnh, trở thành nguyên liệu cho sản phẩm tiếp theo.
Bố cục quy hoạch của toàn bộ khu công xưởng đều có thiết kế tổng thể, hầu như không có công xưởng nào cần phải đi quá xa.
Sau khi hệ thống này chính thức vận hành quy mô, hiệu quả cao hơn dự kiến, khiến những chủ sự cực kỳ nhạy cảm với tiền vàng này ngửi thấy mùi tiền nhiều hơn nữa. Đằng sau sự hiệu quả chính là chi phí thấp hơn và lợi nhuận cao hơn. Hiệu quả cũng đồng nghĩa với nhiều sản phẩm hơn, điều này cũng có nghĩa là lợi nhuận nhiều hơn.
Ở vùng đất trung lập, những chiến hạm bay có thể thích ứng với môi trường đặc thù ở đây không bao giờ là đủ, nếu mở cửa nhận đơn đặt hàng, với năng lực sản xuất hiện tại của thành Nam Thanh e là phải xếp hàng đến một trăm năm sau.
Sau khi trải qua đợt biến động lần trước, các đại thương hành, thậm chí là các thế lực đều hiểu rất rõ, trong hệ thống khổng lồ này, Tống Tử Ninh mới là mấu chốt. Hắn nắm giữ kỹ thuật quan trọng nhất của động cơ chiến hạm, có thể nói chỉ cần muốn, hắn có thể bóp nghẹt tử huyệt của toàn bộ chuỗi công nghiệp.
Hơn nữa tử huyệt này còn là vô giải. Chiến hạm do Ninh Viễn Trọng Công thiết kế, các mặt tính năng quả thực đuổi sát chiến hạm chủ lực hiện nay của Đế quốc, đối đầu với chiến hạm ở vùng đất trung lập chính là nghiền ép, nhưng thân hạm tương ứng cũng vì thế mà cực kỳ nặng nề, ở toàn bộ vùng đất trung lập, không có loại động cơ dùng cho hạm nào có thể kéo nổi loại chiến hạm mới mẻ này. Cho nên chỉ cần Tống Tử Ninh bóp nghẹt nguồn cung cấp động cơ, thì hạm đội này sẽ biến thành rùa đen.
Nhận thức đầy đủ sự không thể thay thế của Tống Tử Ninh, các thương hành liền dập tắt những tâm tư không nên có, thành thật thêm gạch xây tường cho hệ thống, ít nhất dưới bóng cây lớn dễ hóng mát, việc làm ăn này kiếm được nhiều hơn hẳn những lĩnh vực họ từng kinh doanh trước đây.
Tất nhiên vẫn còn một số kẻ không từ bỏ ý định, luôn muốn nuốt chửng thành Nam Thanh. Làm vậy tất nhiên không thể dựa vào cái miệng, mà phải dựa vào vũ lực, thế là những kẻ này đều đặt ánh mắt lên người Thiên Dạ. Muốn thôn tính Nam Thanh, Thiên Dạ chính là hòn đá tảng không thể vượt qua.
Chiến tích trong quá khứ của Thiên Dạ huy hoàng đến mức khó tin, nhưng dù sao trên danh nghĩa hắn chỉ là nguyên lực cấp mười sáu, còn về phía Huyết tộc, vì huyết mạch ẩn giấu nên không ai biết hắn đã đạt tới cảnh giới nào. Cấp mười sáu, dù có vượt cấp khiêu chiến thế nào đi nữa, cuối cùng cũng không phải là Thần Tướng, luôn khiến người ta ôm lòng may mắn.
Thiên Dạ tất nhiên biết mình đã trở thành điểm đột phá trong mắt những kẻ có tâm, hơn nữa sự trả thù của Trương Bất Chu sớm muộn gì cũng sẽ đến, chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần nhìn cách hắn xử lý cựu thành chủ Thính Triều là đủ thấy. Mối thù này chắc chắn vẫn nằm trong lòng hắn, chỉ cần Thiên Dạ lộ ra chút suy yếu, Trương Bất Chu sẽ như kền kền lao xuống, xé xác hắn thành từng mảnh.
Tuy nhiên Thiên Dạ không hề né tránh, cũng không sợ hãi, mỗi ngày vẫn tuần tra trong thành như thường lệ, ngay cả thời gian và lộ trình đều cố định không đổi.
Tín hiệu này truyền đi rõ ràng không thể hơn, hoan nghênh bất cứ ai đến phục kích ám sát!
Như vậy, nhiều người ngược lại không dám manh động, suy đoán không biết Thiên Dạ âm thầm mai phục bao nhiêu thủ đoạn lợi hại, chỉ đợi người mắc câu. Cái bẫy nông cạn thẳng thừng như thế này, ai sẽ mắc lừa?
Không ai tin rằng Thiên Dạ thực sự không có bố trí đặc biệt gì, những gì hắn có chính là bản thân hắn mà thôi.
Thoắt cái nửa tháng trôi qua, Thiên Dạ mỗi sáng thức dậy tuần thành, thời gian còn lại chính là không ngừng tu luyện, nguyên lực hư không phía trên tổng bộ Ám Hỏa bị Thái Huyền Binh Phạt Quyết dẫn dắt đến, khiến bầu trời thành Ám Hỏa mỗi ngày đều mây chì giăng kín, chậm rãi xoay vần, thế mà hình thành nên một vòng xoáy vô cùng khổng lồ, đến tận sáng sớm mới tan đi đôi chút.
Dị tượng như vậy, tất nhiên không giấu được những kẻ có tâm, biết rằng chắc chắn là do cường giả tu luyện gây ra. Có thể khiến thiên địa vì đó mà biến sắc, chắc chắn không nghi ngờ gì là Thần Tướng, hơn nữa phải là người xuất chúng trong số các Thần Tướng mới có thể được như vậy.
Điều này lại càng xác thực sự nghi ngờ của những kẻ có tâm địa bất chính kia, cảm thấy trong tổng bộ Ám Hỏa chắc chắn đang ẩn giấu một cường giả thực thụ. Thiên Dạ ở ngoài sáng, cường giả này ở trong tối, để nhử rắn ra khỏi hang.
Họ càng thêm thận trọng, thế là cục diện hoàn toàn bình lặng. Thiên Dạ lại không đợi được lâu như vậy, có chút "tĩnh cực tư động" (tĩnh lặng quá lâu lại muốn hành động).
Lời Dạ Đồng nói trước khi rời đi, luôn lảng vảng trong lòng hắn, khiến tâm huyết mấy lần xao động, không nhịn được muốn mạo hiểm. Nhưng Thái Huyền Binh Phạt Quyết cộng thêm Diệu thiên trong Tống Thị Cổ Quyển, đã là phương thức tu luyện đỉnh cấp trên đời, tốc độ gần như không có ai sánh bằng, còn có thể tăng tốc thế nào nữa?
Phương thức tu luyện bằng cách cướp đoạt tinh huyết của Huyết tộc, tuy nhanh đến mức không gì sánh bằng, nhưng nhược điểm cũng đặc biệt rõ ràng. Tinh huyết hấp thụ được sau khi hấp thu ít nhiều có tạp chất sót lại, tích tiểu thành đại, sẽ làm ô nhiễm huyết mạch vốn có, khiến giới hạn sức mạnh huyết mạch bị hạ thấp.
Con đường tắt này vẫn thịnh hành trong Huyết tộc, lý do là thiên phú huyết mạch của phần lớn Huyết tộc khi sinh ra đã định sẵn thành tựu cả đời, chỉ cần có sự kiểm soát, sự tích tụ ô nhiễm không đến mức làm giảm giai vị là được. Trong thế giới Vĩnh Dạ không hề hòa bình này, trả giá một chút để rút ngắn thời gian có được sức mạnh, luôn luôn là điều đáng giá.
Tuy nhiên phương thức dựa vào hấp thụ tinh huyết để nâng cao sức mạnh này, khi gần đến giới hạn sẽ trở nên vô hiệu.
Mà Thiên Dạ có Huyền thiên của Tống Thị Cổ Quyển, khí huyết ám kim sau khi tinh luyện đã đạt đến cảnh giới Huyết tộc cổ xưa, giới hạn thiên phú cực cao, ảnh hưởng ô nhiễm có thể bỏ qua không tính. Nhưng sự tăng tiến sức mạnh của hắn cũng không phải không có sự chế ước, bản thân nền tảng của Tống Thị Cổ Quyển là sự cân bằng giữa Huyền và Diệu, nếu không thì dễ dàng sụp đổ.
Như vậy, vẫn phải tu luyện từng bước một, không thể nóng vội.
Suốt nửa tháng, Thiên Vương Phủ hoàn toàn không có động tĩnh, phía Lang Vương cũng án binh bất động, dường như mọi chuyện đã qua hoàn toàn chưa từng xảy ra. Sự bình lặng như vậy, lại khiến Thiên Dạ rất không quen, lẽ nào nói Trương Bất Chu mười năm không động, hắn cũng phải đề phòng từng giây từng phút suốt mười năm hay sao?
Thiên Dạ tuy không thiếu kiên nhẫn, nhưng cứ chờ đợi khô khan thế này, cũng không phải phong cách của hắn.
Ý định đã quyết, Thiên Dạ bước ra khỏi phòng tu luyện, gọi thị tòng đến, lệnh cho hắn tìm chiếc cơ xa (xe máy) có công suất mạnh nhất trong thành tới, hắn lập tức phải dùng.
"Thiên Dạ đại nhân, ngài định đi đâu? Nếu Tử Ninh đại nhân hỏi đến, chúng ta cũng dễ bề ăn nói." Thị tòng nói.
"Thành Thính Triều."
"Thành Thính Triều?"
Thiên Dạ mỉm cười nói: "Ta bây giờ là thành chủ Thính Triều, cũng nên đến nhậm chức rồi."
Thị tòng giật mình, nhưng cũng không dám nói gì thêm. Hắn vội vàng rời đi, một lát sau liền đẩy một chiếc cơ xa cực kỳ trương dương tới. Chiếc cơ xa này riêng trọng lượng tịnh đã hơn một tấn, người bình thường căn bản không thể điều khiển. Đây là trong thời gian Trương Huyền Sách chiếm đóng ngắn hạn thành Nam Thanh, mấy đại thương hành cùng chế tạo, dành riêng cho hắn sử dụng, bây giờ tất nhiên thuộc về Ám Hỏa.
Thiên Dạ nhảy lên cơ xa, trong tiếng động cơ gầm rú như sấm, một đường bụi bay mù mịt rời đi.
Thị tòng không dám chậm trễ chút nào, chạy như bay, chạy khắp gần nửa thành Nam Thanh, mới tìm thấy Tống Tử Ninh trong một công xưởng.
Tống Tử Ninh nghe xong, xua tay bảo thị tòng lui xuống, lắc đầu thở dài: "Biết ngay tên nhóc ngươi không ngồi yên được mà!"
Hắn lấy ra mấy thẻ tính toán, định suy diễn cát hung chuyến đi này của Thiên Dạ. Tuy nhiên thẻ tính toán vừa rời tay, còn chưa kịp rơi xuống đất, Tống Tử Ninh bỗng nhiên dựng đứng tóc gáy! Hắn ra tay nhanh như chớp, chộp lấy tất cả thẻ tính toán vẫn còn giữa không trung, ngay lập tức nhắm mắt nín thở, bất động, giống như chết giả vậy.
Một lát sau, tia sét vô hình xoay vần trên đỉnh đầu hắn mới từ từ tan đi. Tống Tử Ninh mở mắt đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán. Nhìn lại thẻ tính toán trong tay, trong đó hai chiếc đã có vết nứt mờ nhạt, thế là không nhịn được lại đổ thêm một thân mồ hôi lạnh.
Phản ứng vừa rồi của Tống Tử Ninh chỉ cần chậm một chút, e là phản phệ đã ập đến, mức độ hung hiểm hoàn toàn vượt xa tưởng tượng, tóm lại không phải thứ Tống Tử Ninh có thể chống đỡ.
Tống Tử Ninh cười khổ lắc đầu, Dạ Đồng và Thiên Dạ đã chia tay, sợi dây thiên diễn mà hắn dính líu lẽ ra phải yếu đi mới đúng, ai ngờ mức độ hung hiểm khi suy tính lại không giảm mà còn tăng.
Tuy thu tay đủ nhanh, Tống Tử Ninh vẫn sợ hãi không thôi. Nhưng đây là nguyên nhân gì? Thiên Dạ lại dính líu đến đại nhân vật nào, hay là có nguyên do khác?
Tống Tử Ninh suy nghĩ một chút, vẫn không cam lòng, không dám trực tiếp suy tính, quan sát đại thế thiên cơ vẫn có thể. Một lát sau, hắn mở mắt ra từ trạng thái minh tưởng, không nhịn được xoa xoa thái dương đang co rút.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa nhìn thấy, Tống Tử Ninh liền câm nín. Thiên cơ hỗn độn, vô số quỹ đạo sao xuyên vào, giống như một cuộn chỉ cắm đầy kim khâu. Xem ra các đại nhân vật dính líu đến Thiên Dạ đang ngày càng nhiều, ngoài hư không, trên chín tầng trời, không biết có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn, lúc này muốn suy diễn chuyện liên quan đến Thiên Dạ, không khác gì ăn trộm giữa chợ trưa, không bị phát hiện mới là lạ.
Tuy nhiên Tống Tử Ninh nghĩ lại, liền cười: "Như vậy cũng tốt, những kẻ đánh chủ ý lên Thiên Dạ, sợ là phải chịu thiệt lớn rồi."
Giờ khắc này, trong một căn tĩnh thất nào đó, một lão giả mặc áo vải đang tập trung cao độ, miệng lẩm bẩm, rải thẻ tính toán trong tay xuống.