Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3841 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 199
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (27)

❊ ❊ ❊

"Con nghĩ nhện tinh sẽ đi hút tinh khí của một lão già sao? Có hút cũng phải đi hút trai trẻ cường tráng. Huống hồ..." Lão Tú Ông hạ thấp giọng: "Lý Giác Huyền cũng không phải nhện tinh."

Mẹ nó, y thà tin Lý Giác Huyền là thái giám còn hơn nghĩ họ Lý là nhện tinh!!!

Y đứng thẳng người, phủi phủi ống tay áo. Không biết do tay y đã vô tình đụng chạm đến cơ quan nào trong căn nội thất, ấn một cái, đèn đuốc trong phòng bèn được bật sáng hết luôn. Thánh Âm hoảng sợ quay đầu, không dám nhìn cái xác già cỗi khô quắt khô queo của kẻ đáng thương kia nữa. Dù không biết người đã chết này là ai, nhưng số phận của hắn cũng quá thảm đi khi phải chịu chết trong tình cảnh bị hút mất sạch tinh khí như vậy.

Mà sự chú ý của nàng cũng dần dần bay theo hành động của Lão Tú Ông. Lúc này y đang đứng ở góc phòng làm làm gì đấy. Thánh Âm mò đến gần y, mới phát hiện ra cái góc phòng này vốn dĩ là góc tối nơi mà ánh sáng đèn đuốc chiếu không tới. Trên mặt tường đá, vẽ rất nhiều những loại hoa văn kì lạ, trông giống biểu tượng phù chú của các tiên gia.

Trên tay sư phụ đang cầm một quyển sách. Thánh Âm liếc tiêu đề ghi trên đó, chỉ thấy có mỗi vài chữ < Bí tịch của Ôn Tử Huyền >, nhưng khi y mở trang giấy ra, bên trong chỉ toàn là những mặt giấy trắng muốt.

Trong sách chẳng ghi gì cả!

"Ôn Tử Huyền là ai?"

Sắc mặt của Lão Tú Ông lúc này nghiêm trọng đến lạ kì. Trán y lấm tấm mồ hôi do quá căng thẳng, y mím môi, sau đó mới nói: "Ôn Tử Huyền là một đại nhân vật truyền kì trong giới huyền học Trung Nguyên, Huyền Giác chân quân của Thanh Chân giáo...Hắn chính là một thế hệ tông sư tài ba của huyền học. Người khởi xướng cho..."

Đang nói dở nói dang, không dưng y khựng lại...

"Cho...?" Thánh Âm không hiểu: "Cho gì ạ?"

"Huyền Giác và Giác Huyền? Âm Tử, con nghĩ sao?" Lão Tú Ông đặt quyển sách lên mặt bàn. Y nhìn dòng chữ < Bí tịch của Ôn Tử Huyền > kia, sâu xa hỏi.

"Ý sư phụ, hai người họ là một người sao?" Con cá sao có thể tin tưởng điều này: "Gì chứ? Có người sống mấy trăm tuổi mà chưa chết á?"

Cùng với câu hỏi mới đưa ra này của nàng, tất cả ánh đèn trong nội thất bèn phụt tắt. Thánh Âm hoảng sợ nhảy tót ra đằng sau, núp sau lưng Lão Tú Ông. Ngoài cửa tối om bỗng xuất hiện một bóng hình cao lớn quen thuộc nọ, nhiệt độ xung quanh hai người họ dường như đã bị áp chế rất nhiều. Người đàn ông khoác áo dài lặng yên như chì, chỉ đứng đó thôi và không làm gì cả, cũng không cất lên một lời nói nào. Giữa không gian đen tối, một sự áp bức vô hình lao tới, như dao găm muốn xuyên thủng trái tim Thánh Âm. Chàng ta trông uy dũng tựa một vị thần, ánh mắt giống một loài mãnh thú đang nhăm nhe tới con mồi yếu ớt của mình. Nhân lúc con mồi sợ hãi và chậm chạp nuốt chửng nó.

Đây là...một cảm giác cực kì cực kì tà môn! Một Lý Giác Huyền...mà Thánh Âm trước giờ chưa bao giờ thấy qua.

Tay nàng càng lo âu mà thêm siết chặt vạt áo của Lão Tú Ông. Mẹ nó! Đại boss tới rồi! Không biết có sống nổi không đây?

Nhưng ngồi đứng nhìn nhau hơn mấy phút mà chẳng bên nào mở mồm truớc, cuối cùng vẫn là cá làm kẻ tiên phong. Nàng ló đầu, mắt lạnh nhìn chòng chọc Lý Giác Huyền: "Lý Giác Huyền! Chàng muốn giết bọn ta sao?"

"Ha..." Tiếng thở dài buồn bã vang lên, giọng điệu lạnh nhạt của người đàn ông ập vào tai: "Ta không muốn hại tới Âm Âm. Thế nên..." Đoạn, chàng chìa hai tay ra, dỗ dành: "Đến đây để ta đưa nàng ra nào."

"Dựa vào đâu ta phải tin ngươi?" Thánh Âm sống chết lắc đầu: "Ngươi có mục đích gì? Ngươi thực sự là Lý Giác Huyền sao? Tại sao ngươi biết những thứ tà thuật này?"

Những câu hỏi dồn dập liên tiếp được nàng quẳng tới, song điều đó không hề khiến Lý Giác Huyền cảm thấy mất kiên nhẫn. Chàng rất hài lòng, giọng điệu trầm ấp nhu hoà trong màn đêm: "Nếu Âm Âm muốn biết, về nội viện ta sẽ kể cho nàng. Ta sẽ kể hết, nàng muốn nghe gì cũng được. Giờ Âm Âm ngoan, đi thôi."

"Không..." Thánh Âm hừ lạnh, ngoài mặt tỏ ra bình thản song bên trong nội tâm nàng đang sợ muốn chết. Thân thể lạnh ngắt, như mới được vớt từ trong nước hồ. Trái tim đỏ hỏn trước đó còn đập bùm bà là bùm cuồng nhiệt máu lửa vì chàng, không phải tất cả đều là giả dối hay sao?

"Chàng hạ tình cổ lên người ta? Là chàng sợ ta không yêu chàng sao?" Con cá bò nép sau lưng Lão Tú Ông, run run giọng.

"Đúng vậy." Họ Lý rất thẳng thắn thừa nhận.

Nhưng nàng vẫn không quên châm biếm chàng: "Gì thế? Lý Giác Huyền! Ngươi tàn nhẫn đến độ còn mang cả sinh mệnh của muội muội cùng cháu trai ngươi đi luyện hoá được. Ngươi thực sự yêu ta? Hay ngươi cũng định đem ta đi luyện thành quỷ? Có phải ngươi muốn giam cầm linh hồn ta ở đây mãi mãi không?" Càng nói dài đến đoạn sau, trong giọng điệu của Thánh Âm càng có nhiều thêm những sự điên cuồng. Nói đến câu cuối, nàng tự nhiên ngẩng đầu cười nhạo nhìn chàng, gằn giọng: "Ta nói cho ngươi nghe, Lý Giác Huyền. Ta sẽ chết, và linh hồn ta sẽ dời đi. Ngươi không có đủ tư cách để ép ta lại."

Thánh Âm thực sự tức giận. Tên này mẹ nó đúng là không có ý tốt. Còn định đem linh hồn nàng luyện thành quỷ? A! Kẻ có bệnh! Cá tự hào vỗ ngực tin tưởng, hệ thống chủ sẽ đưa nàng dời khỏi đây.

Vừa dứt lời câu cuối, không biết con cá đã vô tình đụng phải cái vảy ngược nào của Lý Giác Huyền. Chàng ta không nói gì nữa, nhưng nàng có thể dễ dàng cảm nhận được lửa giận khủng khiếp của chàng. Lão Tú Ông bị kẹp giữa hai con gia hoả này rất không vui, y trừng mắt liếc đồ đệ ngốc. Cái con nhóc ngốc! Chưa gì đã chọc giận người ta, người ta lại không cho ngươi thoát khỏi bí cảnh thì sao giờ?

Trong tình cảnh gặp gỡ nhau đầy thù địch thế này...Cách duy nhất thoát ra là cầu sự từ bi của Lý Giác Huyền kia thôi. Lão Tú Ông ngấm ngầm theo dõi chàng ta, y mơ hồ mở giọng: "Ôn tiền bối của phái Thanh Chân?"

"Ồ..." Tầm mắt Lý Giác Huyền lại chuyển hướng, chàng hứng thú: "Mấy trăm năm rồi chưa có người gọi ta như vậy. Xem ra nhãi con có chút hiểu biết."

Chàng ta thế mà lại là Ôn Tử Huyền!!

Vậy Lý Giác Huyền chân chính đâu?

Lão •nhãi con• Tú Ông: "..." Dù trong lòng giận lắm, nhưng y vẫn không thể bùng nổ được: "Ôn tiền bối, ngươi cớ sao phải làm khó đệ tử ta ạ?"

"Đệ tử ngươi? Nàng là đệ tử ngươi?" Lý Giác Huyền khinh bỉ, lạnh lùng phán: "Ta không cần biết ngươi là ai! Đi đi và để nàng lại."

"Sư phụ..." Thánh Âm nhỏ bé tóm chặt lấy tay sư phụ, lắc lắc: "Đừng đi..."

Nhưng Lão Tú Ông biết tỏng, y mà chần chừ thêm chút nữa thôi là sẽ bị chết thảm trong tay vị này cho mà coi. Bản lĩnh của nhau, ai hơn ai người đó đều khắc biết. Y đẩy mạnh tay Thánh Âm ra, mặc cho nàng còn đang tuyệt vọng sững sờ. Đưa tay bấm bấm đốt, sau đó y thở dài vỗ vai an ủi nàng: "Đồ đệ ngốc! Vi sư tính cho con. Hôm nay chưa phải ngày thọ hạn của con đâu. Chắc chắn con không chết!"

"Không..."

[ Để hắn đi. Để hắn đi cùng con mèo kia. ] Trong tâm trí cá, tiếng nói của con mẻ hệ thống chủ cuối cùng cũng hiện về. Nó lạnh giọng nặng nề: [ Tôi sẽ nhờ hắn cứu cô. Hai người ở đây không đối phó được với Ôn Tử Huyền đâu. ]

Hệ thống chủ khi đã đi tìm hiểu một vòng quanh thế giới, biết được chân tướng sự thật, nó suýt nữa thì treo cổ tự tử cho đỡ nhục nhã. Uổng công ở thế giới này bản hệ thống chăm chỉ đi thu thập kịch bản, hoá ra kịch bản rách căn bản chỉ để làm màu!!!

Ngay từ đầu, tất cả mọi người, kể cả nó, hệ thống chủ, đều bị nam nhân mặt đơ đê tiện tên Ôn Tử Huyền này xoay cho vòng vòng rồi. Thật khốn khổ mà! Nó mà không quật chết Ôn Tử Huyền, nó sẽ không thể lấy lại uy tín của mình với túc chủ được, hệ thống chủ thầm thề!


Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »