Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3926 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 173
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (1)

❊ ❊ ❊

" Nhất bái thiên địa!"

Bái đầu tiên, bái trời đất.

"Nhị bái cao đường!"

Bái thứ hai, bái phụ mẫu.

"Phu thê giao bái!"

Bái cuối cùng, tân lang cùng tân nương giao bái lẫn nhau.

Một hồi trống dài tùng tùng tùng vang lên, nhạc bắt đầu khởi tấu. Hôm nay là ngài đại hỉ của phủ Khắc Cầu Quận vương. Tiếng kèn pháo nổ tung, màu đỏ của may mắn đã sớm rải rác khắp lối đi tới vương phủ. Khắc Cầu Vương ở đây rất được dân chúng yêu quý, danh tốt vang xa, nên hôm nay ai ai cũng lén lút ngó ra ngõ để xem khung cảnh dặm hỉ hoành tráng này. Con trai cả của Khắc Cầu vương gia, lần đầu rước thế tử phi về phủ. Mà điều đáng bận tâm hơn hết, nàng tân nương hôm nay, có danh phận là công chúa đến từ Trung Nguyên gả sang. Nghe bảo nàng ấy là mỹ nhân trời sinh, nhan sắc tuyệt trần.

Dân chúng Tây Vệ ít người được thấy vẻ đẹp thực sự của người con gái Trung Nguyên. Nhưng ít nhất, bọn họ đều biết rằng, gái Trung Nguyên ai ai cũng mềm mại trắng trẻo, yếu đuối, (*)mười ngón tay không dính nước mùa xuân, nào có thể có cương có nhu đầy đủ như gái Tây Vệ được?

(*) Mười ngón tay không dính nước mùa xuân: Ý chỉ đôi tay chưa bao giờ làm qua việc nhà.

Trời đã bắt đầu ngả áng mây chiều. Ngày đại hỉ, cuộc vui dần dần lụi tàn. Tiếng quan khách hò nhau cụng rượu trong phủ cũng không còn, ai về nhà nấy. Dân chúng ngoài đường hóng hớt chán rồi song vẫn không thể nào thấy được mặt tân nương qua đoàn rước dâu, bèn nhanh lăn chóng về ổ.

Đêm động phòng hoa chúc.

Tân nương áo đỏ rực thẳng lưng ngồi trên tràng kỉ, chờ phu quân đi vào vén khăn voan trùm đầu lên cho nàng. Cả không gian căn phòng của hai phu thê tràn ngập sắc đỏ, thậm chí còn có một chữ "Hỉ" to đùng treo ở đầu giường. Bên trái tân nương, trang trí hoa đỏ cùng nến. Bên phải tân nương, là bàn để rượu hợp cẩn và đậu may mắn.

Cửa phòng được ai đó kéo ra, tiếng bước chân nhịp nhàng lại gần.

Thánh Âm cảm thấy xương cột sống của mình cả ngày hôm nay phải chịu đựng quá nhiều rồi. Cả cái cổ của nàng nữa, mang cái mũ phượng nặng nề thế này, chắc cổ nàng cũng sắp gãy theo mất.

Xuyên qua lớp khăn voan đỏ, Cá Âm thấy được đôi ủng kiều đầu đỏ rực của tân lang tới gần. Người ấy khẽ dừng bước chân, chàng ta đưa tay, tháo mũ phượng cho nàng xuống.

Gương mặt tuyệt diễm của nàng dần dần hiện ra trong tầm mắt. Thánh Âm nheo mắt đẹp lại, khẽ đưa một tay chống lên hông mình, ưỡn lưng, thở dài...

Ôi, cột sống!

Sau đó nàng mới giương mắt nhìn qua vị phu quân chưa biết mặt này. Không nhìn thì thôi, một khi nhìn qua thì sợ muốn xỉu. Không phải là sợ vì vẻ ngoài của anh chàng, cái mà Thánh Âm cảm thấy hãi hùng ở đây là sát khí trên người chàng ta. Người đàn ông này trước đây mang danh tướng quân ra trận đánh giặc, không biết trên tay đã dính bao mạng người. Sát khí quá nặng.

Để minh chứng cho ngần đấy sát khí nặng nề bao phủ quanh người chàng, bên khoé mắt trái của chàng ta còn có một vết sẹo dài. May là ngũ quan của chàng đẹp mắt, mắt phượng, môi mỏng, mũi cao, sườn mặt hoàn mỹ tinh tế. Chứ nếu mặt chàng ta mà xấu nốt, cộng với cái vết sẹo dữ tợn kia, người ngoài nhìn vào, không khéo lại tưởng chàng là đạo tặc thì đáng cười chết.

"Công chúa?" Người đàn ông nhếch miệng, gương mặt không có gì vui vẻ lắm khi lần đầu lấy được thế tử phi. Đáy mắt là một mảnh âm trầm lạnh nhạt, thật sự không biết đằng sau vẻ lạnh nhạt ẩn giấu đó chứa cái gì. Chàng ta đi đến gần bàn rượu hợp cẩn, cầm hồ lô lên, rót ra hai ly. Rồi sau đó nhẹ nhàng đưa một ly cho Thánh Âm: "Không phải, nên gọi nàng là thế tử phi mới đúng. Tên nàng là gì?"

Cá Âm cung kính giơ hai tay, nhận lấy ly rượu hợp cẩn từ tay vị thế tử gia này. Nhưng nàng không có uống vội mà nhìn lại chàng, hỏi: "Nếu muốn hỏi tên người khác, chàng nên giới thiệu cho họ tên mình trước. Thế tên chàng là gì?"

Ngoài dự đoán, người đàn ông không hề tỏ ra không hài lòng khi bị vợ mới cưới hỏi vặn lại. Chàng ta ngồi xuống, lạnh nhạt nhìn nàng, mặt đơ đáp: "Gọi ta là A Huyền được rồi."

Thánh Âm: "..." Nàng hỏi tên chàng cơ mà, chứ nàng có hỏi nàng nên gọi chàng là gì đâu!

Con cá rũ mi mắt, nâng ly hợp trong tay mình cẩn lên, ghé bên đôi môi mỏng của người đối diện, nhún nhường: "Thiếp thân không dám. Kính thế tử gia uống rượu."

A Huyền nhìn đến cái tay mịn màng trắng nõn hình búp sen của người thiếu nữ trước mặt, nội tâm âm thầm nhộn nhạo một phen. Chàng ta cũng giơ rượu hợp cẩn của chàng lên, đưa đến bên bờ môi đỏ của nàng. Trong ánh nến lãng mạn của đêm động phòng, hai người họ nhẹ nhàng uống ly rượu hợp cẩn mà đối phương dành cho nhau.

Hợp cẩn giao bôi, cùng người nâng chén rượu thề nguyền. Cùng nắm tay đi đến quãng cuối của cuộc đời, sống vẹn toàn một kiếp. Dù cho có trải qua bao sóng gió, hứa sẽ vĩnh viễn không dời xa.

Uống xong ly rượu, Thánh Âm mỉm cười, trả lời câu hỏi vừa nãy mà phu quân hỏi nàng: "Thiếp thân tên Thánh Âm."

"Thánh Âm..." A Huyền khẽ nhíu mày kiếm, đăm đăm nhìn nàng: "Vậy ta gọi nàng Âm Âm nhé."

"Dạ, vâng ạ."

Sau câu nói này, cả không gian căn phòng lại chìm vào im lặng. Chẳng ai nói với ai thêm tiếng nào, tân lang cùng tân nương cứ trố mắt nhìn nhau...

Sau khi nâng ly hợp cẩn là đến lễ động phòng mà nhỉ?

Tân lang không biết chủ động, ngồi đơ ra một chỗ y cục gỗ chết, thật khiến con cá hoang mang dễ sợ mà. Cuối cùng, vẫn là Thánh Âm mở lời trước, nuốt nước bọt nhìn vị ngồi cạnh mình: "Thế tử gia...Chúng ta nên làm gì?"

Không ngờ nổi, chỉ thấy tên đại ca mặt đơ này lắc lắc đầu, giọng điệu ngớ ngẩn đến đáng ngờ: "Ta không biết."

Hả... Không biết?

Thánh Âm lén lút trợn trắng mắt.

Phu quân, chàng ta năm nay gần ba mươi tuổi đầu rồi, thực sự không biết hai chữ "động phòng" với nữ nhân mang ý nghĩa gì đấy hả?

Mẹ nó! Ế bằng thực lực là có thật!

Chẳng lẽ vị này bị bệnh bất lực?

Nàng liếc mắt theo dõi qua tư thế ngồi của chàng lúc này. Sao khí thế lại giống mấy ông chủ tịch xã béo đi xuống nhà dân uống trà vậy? Hai chân dạng ra, khuỷu tay đặt vuông góc với đầu gối, dáng vẻ cứ như chuẩn bị đàm luận chuyện chính trị quốc gia ấy? Không phải nghi thức động phòng ở Tây Vệ quốc có chút khác biệt với Trung Nguyên quốc đấy chứ?

Ngay khi nàng đang hoài nghi, tự dưng cảm thấy thân thể mình có chút vấn đề.

Nóng nóng, ngứa ngứa ở dưới và...

Chết tiệt! Thánh Âm đứng phắt dậy, mặc cho cái nhìn hoài nghi của A Huyền, cầm hồ lô rượu hợp cẩn lên và ngửi thử...

Quả nhiên trong này chứa một lượng xuân dược lớn.

Nhìn sang A Huyền vẫn đang ngồi trên giường đăm đăm ngắm mình, phát hiện trên thái dương chàng ta nổi ít gân xanh, hõm cổ thoáng chảy khá nhiều giọt mồ hôi...Hai người họ đều đút rượu cho nhau, không lý nào nàng trúng xuân dược mà A Huyền không trúng xuân dược được.

Bỏ mợ nó! Con cá chửi tục trong lòng!

Người cổ đại cũng thật biết chơi, đêm tân hôn của người ta lén cho uống thêm xuân dược chi vậy? Không sợ tân lang tân nương chơi sập giường nhà mấy người à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »