Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3877 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 109
nhật ký làm bé đường của hải yêu (13)

❊ ❊ ❊

Không khí trong xe ngột ngạt như muốn ép vỡ nội tạng con người. Cả hai người, không một ai muốn mở lời nói chuyện cả. Tuy xe có điều hoà làm mát nhưng mồ hôi sau lưng Thánh Âm túa ra càng ngày càng nhiều. Không chỉ mình cô, cả mèo đen nhỏ cũng vậy. Nếu không phải vì con Sen đang ôm nó, nó đã sớm nhảy phắt ra ghế sau lẩn trốn.

Ngó đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn đến con đường kì lạ trước mắt, tiểu yêu tinh mới phát hiện ra rằng, đây nào phải đường về nhà cô. Đây là đường về khu chung cư cũ mà Kình Viễn từng mua cho cô đó.

Nhưng cô chuyển ra khỏi đó mất rồi mà.

"A...Daddy, đường này... không đúng." Cô ngập ngừng cúi đầu mở miệng, vẫn là không dám đối diện thẳng với người đàn ông không bình thường này.

"Sao lại không đúng?" Nhiệt độ trong mắt Kình Viễn lạnh lẽo ghê gớm. Anh thản nhiên đánh tay lái, quẹo phải. Giọng điệu trầm trầm hờ hững hỏi lại.

Đến lúc này, Thánh Âm mới nhớ ra là hình như mình còn chưa báo cho anh ta biết vụ cô chuyển nhà. Nhưng điều này đâu cần thiết chứ, không phải Kình Viễn vẫn luôn nắm giữ mọi chuyện của cô trong lòng bàn tay à? Cái tính tình thích khống chế biến thái của anh, cô còn không rõ sao?

Không, đúng là cô không rõ đâu, con cá ngu xuẩn ạ! Thứ cô biết được chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Phần chìm ở dưới biển kia... còn kinh khủng hơn rất rất nhiều.

Thánh Âm liếc Kình Viễn với ánh mắt như đang nhìn người ngoài hành tinh: "Anh không biết em đã chuyển nhà sao?"

Đáng lẽ anh ta phải biết chứ nhỉ?

Cá đầu gỗ, thứ người đàn ông này mong đợi là đích thân cô ấy có ý thức tự giác báo cho anh mọi chuyện về mình cơ mà. Anh khao khát được hưởng thụ cái cảm giác cô dựa dẫm vào mình, cô tin tưởng với mình, chứ không phải là đống tin tức từ đám vệ sĩ ngầm đó.

"Anh biết." Vẻn vẹn duy nhất hai chữ, Kình Viễn cuối cùng cũng không nén được tâm tình cuồng loạn của mình. Trong đầu anh, bao câu hỏi như cỏ dại bắt đầu đua nhau mọc um tùm, bao trùm cả trí não anh...

Em ấy muốn đi...

Em ấy muốn đi rồi.

Em ấy vốn chưa từng yêu mày, Kình Viễn.

Mày sắp không còn khống chế nổi em nữa.

Hợp đồng của bọn họ...sắp chấm dứt.

Khi đó, mày sẽ không còn lí do níu kéo em bên người...

Cảm xúc này rất không dễ chịu, gân xanh trên bắp tay Kình Viễn nổi lên mạnh mẽ, trông thật hãi hùng. Anh cắn răng, quai hàm bạnh ra, hai tay siết chặt vô lăng, sau đó giơ chân đạp mạnh chân ga, làm một cú phanh gấp không lường trước được....

Thánh Âm vốn không đeo dây an toàn, theo quán tính, đầu cô liền bị cụng mạnh một cái về trần xe ở phía trước. Cảm xúc đau đớn dần dần lan tràn, tiểu yêu tinh nhíu mày nuốt nước mắt vào trong, khoé môi trễ xuống. Mặt hơi mếu máo mà sờ sờ vệt đỏ trên trán. Tình cảnh của Đũy Mèo cũng không khá khẩm hơn xíu nào, nó trực tiếp bị rớt xuống hầm xe rồi còn đâu.

Mèo đen nhỏ là một chú mèo nhanh nhạy, nó nhìn thấu được sự u ám của người đàn ông đầy sát nghiệp kia. Đến cả kêu meow meow cầu an ủi liền không cần kêu nữa, dùng tốc độ bàn thờ cùng thân thể mềm mại bò ra ghế sau.

Mèo ta âm thầm cầu nguyện cho Sen nhà mình.

Amen! Chúc Sen may mắn, vượt qua được kiếp nạn này!

"Đau quá! Daddy, anh làm đau chết em rồi." Giọng điệu cô nghèn ngẹn, thêm chút nữ tính cùng mềm mại hơn so với thường lệ. Cái giọng này, cả ý tứ câu nói kia nữa, khiến anh liên tưởng đến những đêm anh đè cô dưới thân. Cùng cô mây mưa ân ái triền miên, cuối cùng cô ấy là người thua cuộc, hạ cờ trắng đầu hàng.

Về sức dẻo dai trong khoản giường chiếu, cô chưa bao giờ thắng qua anh cả.

Khi bị anh hành hạ quá đà, cô sẽ không nhịn được mà bật khóc, vừa khóc vừa đấm vào lồng ngực anh, vừa phải căng trán bị động chịu đựng sức công phá điên đảo của anh ở dưới hạ thân non nớt: "Mệt quá! Daddy, em...em sắp bị anh làm hỏng mất...Hu...hu...hu..."

Cô ấy nói những câu như vậy, anh một chút cảm xúc thương tiếc cũng không có nảy sinh, chỉ hận không thể đem thân thể cô dập nát tàn tạ trên giường thì thôi. ( Kiếp trước ăn chay nên kiếp này nó vại ó. =)))). ngôn tình sủng

Cũng như bây giờ, hoàn cảnh tuy không giống, nhưng cô đang dùng âm giọng mếu máo, ủy khuất kia tố tội anh kìa. Thiệt tình, thật muốn đè cô ra mà phá hủy. Tốt nhất nên phá hủy cô thành dáng vẻ thật tàn tạ, để cô không trốn khỏi vòng tay anh được nữa.

Kình Viễn đưa một tay lên xoa xoa bờ trán trắng mịn của cô, trên bờ trán xinh đẹp đó nổi bật rõ một vệt đỏ hồng hồng. Thương xót xoa trán cho cô, anh kéo mặt cô lại gần mình, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng trên đó...Miệng khẽ nỉ non: "Âm Âm..."

Sao đây? Không lẽ anh phải dùng đến phương pháp cực đoan để ngăn cho em không dời đi ư?

"Anh lỡ làm đau em rồi."

Tiểu yêu tinh dù đau nhưng vẫn không dám chỉ tay thẳng mặt trách mắng kim chủ đại gia nhà mình, chỉ dám dẩu môi làm nũng anh: "Em hơi đau chút."

"Ngoan..." Kình Viễn liếm liếm mấy cái trên đôi môi hoa đào xinh xắn của Thánh Âm, đọng lại trên đó một lớp nước bọt bóng loáng. Sau đó anh ta bắt cô ấy phải nuốt hết chúng...

Trò thiểu năng này, con cá đã học cách quên từ lâu rồi. Không chỉ nuốt chửng chỗ nước bọt Bố Đường lưu trên môi mình, cô còn rất lẳng lơ hôn chụt cái lên má anh nữa. Được người yêu tặng cho viên kẹo ngọt, tâm trạng Kình Viễn liền tốt hơn nhiều nhiều.

Rũ mi mắt che dấu cơn bão tố ẩn ẩn hiện hiện, anh kéo người cô ra, giữ một khoảng cách ổn định. Sau đó cài chặt dây an toàn cho cô lại.

Kình Viễn tiếp tục lái xe, đồng thời anh cũng trả lời lại câu hỏi vừa nãy cô hỏi mình: "Anh có biết. Nhưng hôm nay chúng ta về biệt thự đi."

Biệt thự ở đây, chính là biệt thự của anh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »