Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 192
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (20)

❊ ❊ ❊

Quả là không khác gì so với các tình tiết xảy ra trong kịch bản. Một tuần sau khi Thánh Âm tổ chức lễ cập kê cho Lý An Na, có rất nhiều công tử thế gia tới phủ Khắc Cầu cầu thân. Nhưng sính lễ còn chưa kịp dâng đến cửa, vương phủ đã lập tức ném ra thông báo, Lý tiểu thư chọn được ý trung nhân rồi, các người không cần phải tới nữa. Trong một buổi chiều, ngày lành đã được định ra, bái thiếp lần lượt được gửi đến từng phủ của các vị quan. Vận tốc này không phải quá nhanh hay sao?

Ngày đại hỉ, ngồi trên ghế chủ mẫu vương phủ. Nhận một lạy cao đường của đôi tân lang tân nương trước mặt, Thánh Âm bùi ngùi không thôi. Nàng mới đến vương phủ ở được hơn ba tháng, vậy mà thoắt cái, nàng đã...đã dần tiến gần hơn đến cái chết rồi!!!

Chẹp chẹp...Hướng ánh mắt nhìn sang người đàn ông đẹp trai ngồi cạnh mình. Do hôm nay là lễ thành thân muội muội mình, nên Lý Giác Huyền không thể mặc bộ bào đen yêu thích của chàng được. Nhìn chàng ta khoác bào tím với ống tay áo thêu cánh chim cao quý, bên dưới là quần vải màu trắng trơn thanh lịch. Song sự tao nhã mê người của bộ trang phục đó cũng không đủ đè nén sát khí trên người chàng. Thánh Âm khẽ than nhẹ một hơi, họ Lý này sống đến ba mươi tuổi mới có vợ, chỉ sợ là do sát khí trên người chàng ta quá nặng nề. Không biết trên tay đã chết bao mạng người nữa? Chỉ những cô nàng nào mệnh đủ cứng mới gả được cho người đàn ông kiểu này thôi.

Tân nương nhảy qua bếp than, múa một vũ điệu gì gì đó mới được bà vú mở cửa dẫn vào phòng ngủ. Thánh Âm nhíu mày nhìn hàng đống nghi thức dài dòng trước mặt, mà những nghi thức đó nhất thiết phải là do tân nương thực hiện! Có khổ không cơ chứ! Tân nương mang mũ phượng thì lại phải chịu trách nhiệm về mặt nghi lễ, còn tên tân lang nhàn hạ kia chỉ cần cúi đầu vài cái liền được hết. Xem ra, ở cổ đại, cho dù là quốc gia nào chăng nữa, thì địa vị của người phụ nữ vẫn rất bị hạ thấp.

May thay, khi Thánh Âm gả đến, nàng có danh phận là công chúa Trung Nguyên. Có lẽ vì điều ấy nên nàng mới không phải biểu diễn đống nghi thức rườm rà quái gở kia ư?

Tân nương vào phòng, nhưng tân lang vẫn phải ở bên ngoài hoa viên tiếp khách. Ngồi chung với đám nữ quyến váy áo lụa là này, Thánh Âm rất không có tâm tình. Liếc từ xa song vẫn chưa thấy được hình dáng Lý Giác Huyền lúc này đang ở nơi nao. Xét thấy cảm xúc chán chường của mình quá mãnh liệt, con cá đứng dậy, không hề nể mặt và buông thẳng lời cáo từ với hội phu nhân tiểu thư trước và quay về nội viện. Nàng rất không thích ánh mắt châm biếm mà hội đàn bà sang chảnh của Tây Vệ quốc dành cho mình. Bọn họ nhìn nàng, như thể nàng là cái bịch bông vậy.

Thánh Âm một đường quay về nội viện, đi qua hoa vườn bãi cỏ, sân đình, ao sen. Càng đến gần nội viện, nàng càng xách váy chạy nhanh. Mẹ nó! Đúng là mệt chết ta rồi! Nếu Lý Giác Huyền mà có thêm hai, ba muội muội nữa chắc cá mệt chết mất. Vương phi trong phủ không còn, nàng thân là thế tử phi - tạm thời đảm nhiệm chức vụ chủ mẫu vương phủ. Làm chủ mẫu cũng rất không dễ dàng, thà nàng là đàn ông đi uống rượu cụng ly với hội đàn ông xem ra còn sướng hơn ý. Nếu để Thánh Âm đi mang cái dạng hổ mặt cười để hàn huyên với đám phu nhân nhiều chuyện nọ ngày ngày, e là nàng xỉu sớm quá!

Do đường quay về viện tử hơi xa, lúc khi bước một bước chân lên thềm cửa, Cá Âm phải đưa tay chống lưng thở hồng hộc. Kì lạ ghê ha! Nàng chạy lâu vậy, thở phì phò thế kia. Sao Xương Rồng sau lưng nàng lại...rất bình thường?

Đúng vậy, vẫn là bộ dạng nghiêm túc quy củ như mọi ngày, Xương Rồng đứng thẳng lưng sau Thánh Âm. Gương mặt không có biểu lộ gì là quá độ mệt mỏi. Trông thế tử phi thở như hận chưa bao giờ được thở, nàng ta còn bày tỏ cực kì lo lắng. Luôn mồm hỏi Thánh Âm cần nàng ta đỡ không, cần nàng ta gọi lang y không, cần nàng ta thế này, cần nàng ta làm thế này thế nọ các kiểu con đà điểu không. Tìm truyện hay tại -- TRÙM TRUYỆN. NET --

Cuối cùng, bị quấy nhiễu phát bực, con cá gắt: "Ngươi lăn đi thì được đấy!"

Xương Rồng: "..."

Nàng ta không ngờ đến Thánh Âm lại tự dưng cao giọng vậy. Đây là lần đầu tiên thế tử phi nổi tiếng tốt tính giơ ra cái giọng điệu cáu kỉnh đến thế. Xương Rồng rất thức thời, mắt thấy cuối cùng cũng đưa chủ tử đến trước cửa phòng. Nàng ta mới chịu lăn.

Xương Rồng đi rồi. Thánh Âm há mồm ngáp dài một hơi. Giờ trời đã gần tối, vậy mà nàng buồn ngủ ghê gớm. Đáng ra sáng nay nàng không cần phải dậy sớm canh năm làm gì. Giờ thì hay rồi! Chưa có miếng cơm nào vào bụng mà nàng đã buồn ngủ díu mắt.

Đưa một tay kéo cửa nguyệt môn, đi vào gian phòng, đóng cửa. Tức khắc Thánh Âm liền bị một mùi hương nồng nặc hun cho tỉnh cả người. Nàng nhíu mày, chun mũi lại hòng ngửi ngửi thêm...

Mùi hương này rất thơm, rất quyến rũ, rất mê đắm, rất ướt át....Ừm, nói chung nó rất ư là nhức nách luôn!!!

Nhìn không gian trải đầy màn đêm trong phòng, qua ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ chiếu vào. Thánh Âm thấy rõ được bóng hình yểu điệu đến độ chảy nước của người nằm trên giường. Xuyên qua lớp màn sa trướng mờ ảo, người đó khẽ vươn tay, eo lưng dẻo mượt tựa dòng nước chảy. Thánh Âm bất đắc dĩ đi đến cái bàn trang điểm gần đó, thắp một vài cây nến lên. Nàng mở miệng buồn cười: "Sư phụ, người tắt hương hoan hỉ đi. Con cũng không phải đàn ông. Mùi nồng khiến phòng con lưu mùi thì chết à?"

"Đệ tử~~." Một đôi chân ngọc trắng muốt đầy lông ló ra khỏi màn trướng. Sau đó, ngón tay thon dài nhẹ nhàng kéo mành sa. Gương mặt bê đê lắm son lắm phấn của Lão Tú Ông hiện ra trong tầm mắt, y uốn éo cái vai. Vạt áo lại tiếp tục trượt xuống, bờ vai cơ bắp và lông nách cũng thuận thế theo đó mà lộ ra đập vào mắt người nhìn. Lão Tú Ông lúng liếng đảo mắt, cong môi cười gợi cảm: "Vi sư đến thăm con à nhaaaa~."

Ôi cái lão già không đúng đắn này!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »