Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 190
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (18)

❊ ❊ ❊

Quả nhiên cảm giác của Thánh Âm không sai mà. Chỉ thấy Lão Tú Ông cười hềnh hệch nhìn nàng, đưa ánh mắt đá lông nheo piu piu, thật là một cái nháy mắt lả lướt phong tình, tựa gió xuân bay.

Đây chắc chắn là lão bê đê đó. Con cá cam đoan 100%. Tại vì cả cái thế giới cổ đại với hàng đống nam nhân khô khan, trọng nam khinh nữ này, chỉ có mỗi Lão Tú Ông là người đờn ông bê đê đối xử với nàng khác biệt nhất thôi.

Thánh Âm ngớ người...

Mà không chỉ Thánh Âm ngơ người, Lý Giác Huyền cũng "ngớ người" theo luôn. Nhưng chàng ta chưa có "ngơ người" quá một giây, vẻ mặt lại biến đổi xoành xoạch. Cái gì mà tình yêu cơm tró ngọt ngào mới đây liền bay không còn một mống. Sát khí âm trầm quỷ dị đó theo thói quen lại phun tào, hận không thể đem tất cả những người sống đang đứng trong phòng băm thành thịt vụn vậy...

Khoé môi đang tươi cười trên cái mặt thanh tú của Đoan Thanh Ngọc cứng đờ. Mặt gã tái xanh, lấm lét đưa mắt nhìn lén sắc mặt Lý Giác Huyền...Nhưng thực sự, gã chẳng hiểu nổi chàng ta đang nghĩ gì.

"Lui." Lý Giác Huyền lạnh lùng hạ lệnh đuổi người. Thế là hai gã đàn ông này như thể được ban ân, khúm núm còng lưng lùi đi. Thậm chí đến khi cả cửa phòng được dần khép lại, Thánh Âm còn cảm nhận được Lão Tú Ông đang nháy nháy mắt phải với mình kia kìa. Nàng không nhịn được, bụng dạ thầm bĩu môi, cái lão già này ở đây, không phải là theo bước chân môn khách Đoan Thanh Ngọc ra vào phủ vương gia đấy chứ?

À, hai con hàng đó cuối cùng cũng lăn. Vậy là trong gian phòng chỉ có mỗi đôi phu thê Huyền - Âm. Chuông cảnh báo trong đầu con cá không ngừng inh ỏi kêu vang, báo động ầm ầm mãnh liệt. Mà tên Lý mặt đơ nọ vẫn cứ ngồi im cạnh thư án, một dạng dáng vẻ sát khí đằng đằng muốn vung kiếm chém người. Nàng thở dài, tên này lại làm sao thế? Không phải mới nãy còn ổn à? Trưng ra cái khí thế lấy thịt đè người này là muốn hù chết cá hay gì?

Thánh Âm ngồi cạnh chàng, nhìn bát canh gà vẫn còn đang bốc hơi nóng trước mặt. Nàng đẩy đẩy về phía chàng, ánh mắt lưu ly hoa tím chớp chớp. Ý tứ rất rõ ràng, đang mời ngươi ăn đấy, ngươi mau ăn đi!

"Hừ!" Hiển nhiên, Lý Giác Huyền đến cả mi mắt cũng không thèm chớp. Chỉ hừ lạnh một tiếng như thể cảnh cáo, sau đó chàng ta tiếp tục cúi đầu, giải quyết sự vụ trên bàn.

Đây là...có bệnh hả? Hay không muốn uống canh?

Thánh Âm nhất thời chưa hiểu, nàng hướng ánh mắt đến sườn mặt lạnh lùng của Lý Giác Huyền. Kì quái, nàng nhìn chằm chằm chàng ta lâu vậy rồi...Thế mà chàng vẫn không thèm liếc tới nàng!

"A Huyền, chàng không định ăn ư?" Thánh Âm kéo kéo ống tay áo chàng ta, nàng không hề nhận thức được hành vi này của mình trông giống như thê tử đang làm nũng lấy lòng người phu quân. Cứ thế thản nhiên nhíu mày dẩu môi, ánh mắt tràn đầy kì quái. Đúng, không phải là uất ức đâu, mà là kì quái đó: "Chàng không ăn thì...thiếp thân ăn nhé?"

Canh gà mờ lèm mờ lèm quá, đổ đi thì phí.

Nói đến đây, Lý mặt đơ cuối cùng cũng chịu liếc nàng rồi. Nhưng việc tiếp theo diễn ra càng khiến con cá không hiểu nổi tính khí thất thường của chàng ta. Chỉ thấy Lý Giác Huyền ngạo kiếu hếch mặt "Hừ" thêm một tiếng. Sau đó chàng ta một tay bưng bát canh gà, đặt sang phía khác, tránh khỏi tầm tay Thánh Âm. Xong chuyện, người đàn ông lại trở về trạng thái làm việc. Dường như hoàn toàn quên mất cô gái ngồi cạnh mình.

"..." Tâm tình của tên gia hỏa không bình thường.

Trước đây, trong mắt Thánh Âm, vào đêm động phòng gặp Lý Giác Huyền. Nàng cảm thấy chàng là một tên đàn ông mặt lạnh tra công, không hề nổi xuân tâm nhộn nhạo mỗi khi tiếp xúc gần với nữ sắc.

Ừm...Chàng ta là một tra công...

Lại là một tra công to xác có tâm hồn bé gái màu hồng. Thích mặc quần áo trang điểm cho nàng.

À, còn lần đi tắm...

Chậc chậc...

Hệ thống chủ đọc được suy nghĩ ngớ ngẩn của con cá, suýt nữa nhịn không được mà há mồm cười ầm lên. Cái quỷ gì cơ?

Tra công to xác? Có tâm hồn bé gái màu hồng?

Mẹ nó! Nếu phần tử kì quái như gã Lý Giác Huyền này mà sống ở hiện đại thì đã sớm bị báo án lên cảnh sát vì tội quấy rối tình dục rồi. Không hiểu sao con cá ngu ngốc kia nhét gì trong đầu mà có thể liên tưởng hình ảnh gã đàn ông cả người nhuốm đầy lệ khí với hình ảnh...tra công to xác có tâm hồn bé gái màu hồng???

Hệ thống chủ khó hiểu...Túc chủ nhà nó mắc hội chứng Stockholm từ khi nào mà sao nó không biết nhỉ?

Xét thấy tâm trạng của Lý Giác Huyền giờ không đúng, Thánh Âm muốn mở đường lui quay về nội viện. Đằng nào gặp Đoan Thanh Ngọc gặp cũng gặp rồi. Còn chuyện chọn tân lang cho Lý An Na, đêm nay nói cũng được. Chỉ là suy nghĩ muốn dời khỏi Lý Giác Huyền mới nảy sinh, không dưng trong lồng ngực Thánh Âm xẹt qua một tia nhức nhối. Tia nhức nhối này rất quen thuộc, cứ như có ai đó cầm kim châm chích vào máu thịt trái tim vậy. Nàng bèn nhíu mày thật chặt, sắc mặt hồng nhuận thoắt cái trở nên vô cùng khó coi...

"Âm Âm sao thế?" Ngoài mặt cứ tỏ ra không thèm nhìn nàng ấy, nhưng sâu bên trong nội tâm của Lý Giác Huyền vẫn rất thèm khát nàng. Ánh mắt chàng cứ một tí là sẽ lén liếc nàng một lần. Nhận thấy hành động đưa tay siết ngực đầy đau đớn của Thánh Âm, họ Lý lại đổi sắc mặt, lo lắng đưa tay ôm lấy bờ vai nàng: "Âm Âm..."

"Thiếp không sao." Con cá nhăn mặt: "Chỉ là ngực...ngực có chút đau."

Lý Giác Huyền nghe vậy, đáy mắt ẩn chứa ý lạnh quái dị. Vành môi chàng ta hơi cong cong thoáng vẻ hưng phấn, song để không cho Âm Âm thấy vẻ mặt này của mình. Chàng ôm nàng vào lòng, vỗ về: "Để mai ta mời lang y đến khám cho nàng xem. Đừng sợ, ta ở đây..."

Ta vẫn luôn ở đây, đợi chờ nàng quay đầu.

Chỉ là có một số chuyện...vĩnh viễn không thể thay đổi. Dù cho ngươi đã cố gắng tìm mọi cách để đi ngược ý trời, chung quy vẫn không thể thoát khỏi hai chữ "số phận".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »