Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3901 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 186
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (14)

❊ ❊ ❊

Việc đầu tiên mà Lý Giác Huyền làm mỗi khi mò đến nội viện của Thánh Âm đó là ôm ôm hôn hôn nàng vài cái. Sau đó anh chàng mới chịu quần áo đi tắm táp.

Đêm đó, vẫn như mọi đêm, được người đàn ông này cuốn chăn chống lạnh để ngủ. Nhưng Thánh Âm lại khó mà ngủ ngon được, nàng quay người, nhìn Lý Giác Huyền đã nhắm mắt bên cạnh, buồn bực hỏi chàng: "A Huyền..."

Giọng của Lý Giác Huyền nhuốm chút ngái ngủ uể oải: "Sao nàng chưa ngủ?"

"Thiếp có chuyện muốn hỏi chàng?"

"Nói."

Thánh Âm nhìn chòng chọc mặt chàng ta, cố gắng không bỏ qua bất cứ biểu cảm đáng nghi nào và hỏi: "Chàng có biết cổ trùng là thứ gì không?"

Tiếc thay cho con cá, Lý Giác Huyền này là ai chứ? Số hạt muối mà chàng ta ăn chỉ sợ là còn nhiều hơn số hạt cơm mà Thánh Âm nuốt vào bụng ấy. Mặt chàng ta vẫn cứ giữ nguyên một biểu cảm lạnh nhạt đạm bạc. Ánh mắt đen thẫm khiến con người ta khó dò thấu tâm trạng chàng, Lý Giác Huyền thản nhiên gật đầu: "Ta biết. Ở Tây Vệ nuôi cấy cổ trùng được coi là hành vi phạm pháp đấy. Sao nàng hỏi cái này?"

"Tại vì..." Thánh Âm trông cái bản mặt đơ đơ của chàng, nhất thời nàng không hiểu được gã đàn ông này đang nghĩ cái gì. Nàng nhỏ giọng: "Thiếp muốn biết thôi."

"Biết rồi thì ngủ đi." Lý Giác Huyền lại nhắm tịt mắt, vùi đầu vào ngực nàng khò khò.

Nhưng Thánh Âm vẫn khó có thể ngủ được. Nàng ngập ngừng một lúc lâu mới mở miệng tiếp: "A Huyền, chàng..."

Có lẽ chàng ta cũng đang nhận ra tâm trạng con cá có chút bất thường không như mọi ngày. Người đàn ông đấy đành phải mở mắt ra thêm lần nữa, kiên nhẫn nhìn nàng: "Chuyện gì nữa?"

Nhưng lần này thì Cá Âm không có nói gì nữa, nàng đổi giọng, thủ thỉ dịu dàng. Vẻ mặt rất nhu hoà hơn rất nhiều: "Chàng ngủ ngon."

Nàng ấy chưa bao giờ chúc chàng một câu ngủ ngon như vậy.

Dưới đáy mắt phượng của Lý Giác Huyền hiện lên một chút vui mừng khó tả. Vẫn là không nhịn lòng được, kéo mặt Thánh Âm chụt chụt mấy cái. Con cá bị chàng ta chụt chụt nhiều tới mức nàng còn cảm thấy khó chịu. Chụt xong xuôi rồi, Lý Giác Huyền đưa ngón tay ra vuốt ve đầu nàng, dịu giọng: "Âm Âm cũng ngủ ngon."

Chàng ta mồm thì bảo vậy, nhưng thực tế Thánh Âm ngủ không hề ngon tí nào cả.

Nàng lật người xoay lưng với Lý Giác Huyền, hai mắt trợn to, nhìn chằm chằm bức tường bên cạnh. Lúc nãy không suy nghĩ kĩ càng, giờ ngồi ngẫm lại, xem ra cả hai phương pháp mà con mẻ hệ thống chủ đề xuất đều không ổn. Nếu đúng kẻ thi thuật trùng cổ chính là Lý Giác Huyền, chỉ sợ nàng chưa kịp một đao chém chết chàng ta thì đã bị chàng ta bóp cho ngủm rồi. Kiểu đánh "địch chết một nghìn, ta tổn hại tám trăm" này thực quá ngu xuẩn. Mà có khi không phải "ta tổn hại tám trăm" mà phải nói là "ta chết rồi địch vẫn sống nhăn răng" thì chuẩn hơn.

Đều nói người ngoài cuộc nhìn thấu hồng trần, người trong cuộc lại u mê không tỉnh. Chỉ cần dùng đến khoé mắt để suy đoán, hệ thống chủ cũng biết tỏng biểu hiện mà Lý Giác Huyền dành cho con cá là biểu hiện cho cái gì. Song Thánh Âm lúc này lại không cho là thế. Thà rằng có ai đó kêu với nàng mai tận thế, may ra nàng sẽ tin tưởng chuyện đó hơn chuyện Lý Giác Huyền yêu mình ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Đừng nói là vì sao Thánh Âm không có niềm tin, đến cả hệ thống chủ cũng không tin tưởng lắm đấy chứ bộ. Nó đã rà soát qua kịch bản mấy lần, không có lỗ hổng, không có sai sót về nhân vật tên Lý Giác Huyền này. Vậy câu trả lời giải thích cho hành vi kì quái của người này từ đầu tới giờ là như thế nào?

Có thể là do hiệu ứng cánh bướm? Hoàng Thánh Âm không phải là Hoàng Mộng Nhã? Thế nên trạng thái của Lý Giác Huyền đã thay đổi?

Giải thích này...cũng khá hợp lý.

Nói chung là đại nhân vật ở thế giới đây bẻ lái khét lẹt. Bản hệ thống phải thủ sẵn cái mũ bảo hiểm mới được, không khéo có ngày ngã sấp mỏ.

Hệ thống chủ tự khuyên nhủ bản thân, sau đó nó nhìn xuống con cá đã ngủ say trong lòng Lý Giác Huyền kia. Bèn lăn đi xem phim Hàn Quốc vậy. Dạo gần đây có một bộ phim truyền hình tình cảm khá thú vị mà nó chưa coi hết.

"Âm Âm..." Quá nửa đêm, tự dưng Lý Giác Huyền mở mắt, gọi tên người phụ nữ trong vòng tay mình. Nhưng giờ là canh giờ nào rồi chứ? Nàng ấy đương nhiên là đã say giấc nồng từ lâu rồi.

Lý Giác Huyền trầm mặc, sau đó chàng ta kéo người Thánh Âm dậy, để cho nàng dựa vào người chàng. Chàng ta nâng mặt thiếu nữ lên, bóp miệng nàng ra, gấp rút hôn lưỡi lên đó, đi sâu vào khoang miệng cá và thoả thích trao đổi nước bọt. Lượng nước bọt vừa đủ của chàng ta bị ép nuốt xuống cổ họng Thánh Âm, con cá ban nãy mém xíu nữa tỉnh dậy bất chợt lăn ra ngủ say như chết. Lý Giác Huyền biết là nàng ấy đã lâm vào cơn mê sảng, cũng không có gì e với chẳng dè nữa. Trực tiếp cởi hết đồ của hai người họ...

Đặt cổ chân nhỏ nhắn của Thánh Âm lên bắp vai cơ bắp sứt sẹo của mình, nhẹ nhàng tách hai đùi nàng ra. Lý Giác Huyền để vòi voi chàng trước cửa hoa của nàng, hít vào một hơi thật kìm nén, sau đó chàng thúc mạnh hông. Thân thể của Thánh Âm quả là vưu vật bảo bối trời sinh, dù cho có bị chàng đâm bao nhiêu lần chăng nữa, vẫn sẽ vĩnh viễn ngọt nước như ngày đầu.

Lý Giác Huyền cắm sâu vào đoá hoa, xúc cảm co bóp ấm nóng bao quanh lấy gốc rễ, thực muốn bức chàng ta điên quá. Chưa kể, đoá hoa của nàng đang thầm tiết ra dịch nhờn, dịch nhiều đến độ ướt đẫm cả vị trí giao phối của hai người họ. Mặc dù khi này thần trí Thánh Âm vốn đã ngủ say, thì thân thể nàng vẫn tự động sinh ra phản ứng tình dục nguyên thuỷ tự nhiên nhất. Lý Giác Huyền nắm rõ toàn bộ điều này trong đầu, bắt đầu vận động cái hông tráng kiện, đi ra đi vào ác liệt vô cùng. Bàn tay chàng ta lại càng ác liệt hơn, cấu véo đủ kiểu trên da thịt non mềm của nàng. Nếu lúc này Thánh Âm mà tỉnh giấc, chắc nàng ấy sẽ không nhịn được mà tát chết Lý Giác Huyền đấy.

Ngoại trừ không được nghe tiếng nàng ấy gào thét cầu xin, thì mọi thứ đều rất tuyệt vời. Đến cuối cuộc chơi, khi đã thành công dùng 'cây gậy' của mình đánh cho con cá tưới nước đầy giường, Lý Giác Huyền sẽ theo thói quen đem nòng nọc bắn vào miệng Thánh Âm. Đêm đêm, nàng đều bị gã biến thái bệnh hoạn ép nuốt thứ này vào bụng. Lý Giác Huyền nhìn môi lưỡi Thánh Âm dính đầy dịch trắng, ánh mắt u ám đáng sợ. Đây không phải là biểu cảm hưng phấn sau khi được giải toả dục vọng, đây...giống như vẻ mặt muốn xông lên ăn tươi nuốt sống người hơn. Cái bản mặt đó tràn ngập lệ khí âm trầm, cứ như chỉ thiếu một chút nữa thôi, là chàng ta sẽ xẻ thịt Cá Âm ra và nhai nhoàm nhoàm vậy...

"Ha ha ha..." Trong bóng đêm tĩnh lặng, điệu cười quái gở của người đàn ông vang vọng, đánh sâu vào nỗi sợ hãi của linh hồn người. Ôm thân mình trần truồng của Thánh Âm vào lòng, cùng nàng quấn quýt. Hôn nhẹ lên đôi môi đã nuốt sạch nòng nọc trắng của mình kia, Lý Giác Huyền bất giác bật cười quỷ dị, môi mỏng mấp máy. Chàng ta nỉ non tha thiết, nhưng câu chữ mà chàng tuôn ra khỏi mồm lại chẳng tha thiết tí nào: "Âm Âm...Sao giờ? Ta muốn giết chết nàng...Thực sự rất muốn giết chết nàng."

Đánh gãy chân nàng...Hiếp chết nàng...Ăn sống nàng, cải tạo nàng...

Cái gì chàng ta cũng đều nghĩ tới. Chỉ là chưa dám ra tay hạ thủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »