Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 161
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (23)

❊ ❊ ❊

Quân Miêu đang chơi ở sân sau, nên Thánh Âm đành là người ra mở cửa. Mỉm cười dịu dàng, đưa hai tay ra nhận lấy hộp đồ ăn trong tay vị quân nhân ngon miệng này, tính nói lời cảm ơn với gã ta rồi đuổi người đi. Không ngờ, gã đã mở miệng trước, nụ cười sát gái ngả ngớn treo lên gương mặt: "Cô Thánh Âm, cô không mời tôi vào sao?"

Dứt lời, gã còn nhếch nhếch lông mày, tỏ ra cool ngầu các kiểu con đà điểu.

Ngầu như cái bồn cầu ấy!

Tôi với anh mẹ nó có quen biết gì nhau đâu mà mời?

Như thể đọc thấu ý nghĩ trong đầu con cá, gã quân nhân này nhanh miệng tiếp lời: "Giờ chúng ta làm quen nhé?"

"À ờ. Thế tôi mời anh vào nè." Hết cách, Thánh Âm cho gã vào. Cô nam quả nữ ở chung một phòng quả là có chút đáng sợ, nhất là khi gã quân nhân này có dáng vẻ như là một tên tra nam chuyên đi lừa tình các cô gái. Ngồi riêng với gã nghe gã lải nhải, Cá Âm không sao nuốt trôi hết đồ ăn trong miệng.

Đang ăn, gã tự dưng khen: "Thánh Âm, cô thật xinh đẹp."

Hoặc, không đâu gã quân nhân này bưng ra cốc nước, dí vào mồm cô, ôn nhu cười: "Khát nước không? Uống đi."

Rồi gã bất ngờ vươn ngón tay, lau lau khoé miệng cô, thở dài: "Dính đồ ăn rồi."

Nhưng Thánh Âm thật sự không chịu nổi kẻ điên đây nữa. Cô cảm thấy, so với gã quân nhân lòng lang dạ thú này, thì cô em Trần Tuyết nhiều chuyện kia có vẻ đáng yêu hơn nhiều. Đậy nắp hộp đồ ăn, nụ cười dần rút khỏi gương mặt xinh đẹp, con cá lạnh mặt hỏi: "Anh muốn gì?"

"Muốn làm quen với cô."

"Còn tôi thì không." Thánh Âm thẳng thừng buông lời từ chối.

"Thế không cần làm quen nữa, tôi muốn cùng cô làm tình." Ồ, bộ mặt giả dối của tên cầm thú cuối cùng cũng bại lộ. Nở nụ cười cực kì đểu cáng, gã quân nhân ngồi dậy, dùng vận tốc nhanh chóng đè mạnh lên người Thánh Âm, cười cười giả lả: "Đợi tôi làm xong sẽ còn nhiều người khác đến đây. Nếu cô Thánh Âm không ngại, cứ việc kêu lên thật to. Nhiều người đến mới kích thích."

Gã mê mẩn người phụ nữ này từ lâu lắm rồi. Hôm nay liền không nhịn được ra tay hạ thủ. Nghe bảo đây là người tình của Đường tiến sĩ, nhưng từ khi đến đây, gã đã thám thính rất nhiều. Đường Ám dường như chẳng màng bận tâm gì tới cô tình nhân xinh đẹp này nữa thì phải.

Bàn tay bẩn thỉu chui tọt vào áo Thánh Âm, mơn trớn làn da mềm mại trắng mịn của cô ấy. Gã âm thầm chảy nước miếng, cúi đầu hôn...

Năm phút sau.

"Ây dà, tên khốn này, eo tôi bị anh cấu đau quá đi." Sau khi trói chặt tay chân gã quân nhân mặt người dạ chó này, Thánh Âm đau khổ đưa hai tay vuốt vuốt eo, khổ sở thầm than thân trách phận: "Trời ạ! Quả nhiên làm phụ nữ có nhiều nỗi lo mà. Kiếp sau ta chỉ muốn làm tảng đá thôi."

Dứt lời, cô còn tỏ ra rất bực bội giơ chân dí vào mặt gã, đạp mấy cú: "Mẹ nó! Cái thằng thiểu năng!"

"Ưa...Đạp tiếp đi, babe!" Bị trói vào và đạp thẳng mặt, gã quân nhân sướng đến run người đỏ mặt: "Thánh Âm, mạnh lên một chút. Lực cô đạp tôi yếu quá."

Thánh Âm: "..." Sẽ thế nào nếu kẻ định hiếp dâm bạn có (*)máu M?

(*) Máu M: Máu thích bị ngược.

[ Chơi BDSM. ] Hệ thống chủ đề xuất. Nó đúng là một con hệ thống hư hỏng mà.

Thánh Âm không đồng ý, nếu Quân Miêu từ cửa sau đi vào và bắt gặp cảnh tượng này, cô sẽ nhục chết mất!

#*Làm sao để ném kẻ hiếp dâm tôi ra khỏi nhà? Online chờ, rất gấp*!#

Phân vân một hồi, Thánh Âm quyết định vứt thẳng gã này ra ngoài cửa chính, ai nhìn thì nhìn, cô cũng hết cách. Móc đâu ra cái dây thừng để trói thêm vào thân thể gã, nhưng con cá không khỏi kinh hãi một điều.

Gã chết rồi.

Mới đây thôi, gã còn đang thở thở và cười cợt trước mặt cô. Nhưng giờ gã ngủm thật. Cách chết của gã thật kì quái, thất khiếu chảy máu, thân hình cao lớn gục sang một bên, đồng tử trợn trắng, chết không nhắm mắt.

"A..." Trái tim bé nhỏ của Thánh Âm bị tình cảnh quỷ dị trước mắt này dọa cho sợ, không khống chế nổi thân mình, cô ấy ngã người ra đằng sau. Nhưng trái mông chưa kịp tiếp xúc với nền đất, đã bị vòng tay của kẻ nọ ôm vào lòng. Một tay anh hoàn toàn xách cả người cô lên, bảo hộ cô trong ngực mình. Cảm nhận thấy sự hoảng sợ của đồ ăn, Đường Ám dịu giọng an ủi: "Không cần phải sợ, có tôi đây."

Nghe vậy, Thánh Âm càng sợ hơn: "Đường Ám...Đường Ám, anh giết người?"

Biến thái đúng lý hợp tình nói: "Cũng không phải là lần đầu."

"Nhưng tôi là lần đầu mà." Con cá rất muốn khóc ầm lên.

Vỗ vỗ vai cô, tự nhiên trên tay Đường Ám xuất hiện một chiếc khăn trải bàn. Anh ta hất tấm khăn đó, để nó trùm lấy chiếc xác đầy máu kia. Sau đó thương tiếc vuốt ve bờ vai gầy của người phụ nữ trong lòng, vỗ về cô ấy.

Mấy ngày nay ngồi trong phòng thí nghiệm bồi dưỡng thêm chút tinh hoa kiến thức cộng với học cách thấu hiểu chính mình, anh đã biết thứ bản thân cần là gì rồi.

Vui sướng nâng mặt cô lên, hôn chụt cái lên đôi môi xinh đẹp kia một cách đột ngột. Mặc cho bản mặt đầy sững sờ của Thánh Âm, Đường Ám nhẹ nhàng bảo: "Âm Âm, tôi yêu em."

"Hả?" Thánh Âm khó tin trợn mắt, cái mặt cá hiện rõ vẻ hoài nghi nhân sinh: "Anh yêu tôi?"

"Đúng vậy. Tôi yêu em." Đường Ám gật đầu, khẳng định chắc nịch.

Thánh Âm: "..." Hệ thống đã đoán trước điều này phải không?

Cô còn chưa kịp nói lời yêu với anh ta mà anh ta đã tỏ tình trước rồi là sao?

"Anh yêu tôi vì cái gì?"

"Vì cái này." Vừa nói hết câu, Đường Ám đã bộc lộ ra bản chất thú tính của mình. Tay anh bóp lấy một bên ngực cô, đùa nghịch: "Tôi yêu cái này của em."

Đoạn, anh lại vươn móng vuốt đến mông cô: "Tôi yêu cái này nữa."

Và rồi, tay anh ta kéo dài ra, vuốt ve đũng quần cô: "Tôi cũng yêu cả mùi hương ở đây."

Chưa đủ, anh còn túm lấy tay của cô, đặt lên hạ thân dựng đứng của mình sau lớp quần vải, biến thái mở miệng: "Và cái này của tôi chỉ phản ứng với mình em."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »