Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 143
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (5)

❊ ❊ ❊

Còn ba phút nữa.

Được rồi, thế làm thế nào để phá hủy cỗ máy thời gian bây giờ? Chắp hai tay đi lòng vòng quanh con thiết bị SPC - 34, Thánh Âm rầu rĩ thở dài. Cô đương nhiên không thể đem nó thu nhỏ lại rồi mang ra khỏi đây được, chỉ đành huỷ hoại nó ngay tại đây thôi. Nhưng sao đây? Phải làm sao đây??? SPC - 34 là cỗ máy vật liệu cấp cao, chỉ sợ dùng súng laze siêu cấp còn không thể làm xước nổi bề mặt nó ấy chứ, huống chi là phá hủy.

Lại là một bài toán khó.

Quân Miêu không có nề hà gì mẹ cá, trực tiếp nhảy lên cỗ máy thời gian, đưa tay nhỏ mò khắp thiết bị. Khi mà Thánh Âm hú hồn hú vía muốn kéo con mình lại, thằng bé chợt ngẩng đầu nhìn cô, hai mắt tròn xoe ngây thơ hỏi: "Mẹ ơi, cái dấu gì đây ạ?"

"Dấu gì cơ?" Tiểu yêu tinh xốc nách lôi nhóc ra, tầm mắt hướng theo ngón tay của con. Ngay sau đấy cô cảm thấy cuộc sống này có chút không đáng tin rồi. Ừm...La Huy à, cậu ta phát minh ra cỗ máy thời gian, còn tiện tay chế tạo luôn nút tự hủy của máy à?

Nút dấu X đỏ này...thực sự là nút tự hủy? Nhăn mặt tự hỏi, Thánh Âm càng không thể tin nổi. Cuối cùng, vẫn là hệ thống chủ lên tiếng giải đáp trước dùm cô: [ Nút tự hủy của cỗ máy có thể làm ngưng trệ quá trình vận hành của SPC - 34. Chín mươi giây đếm ngược bắt đầu...90, 89, 88... ]

Thanh âm đồng hồ đếm ngược cứ chạy vèo vèo trong đầu, hại cho con cá cuống quýt cả lên. Cô ấy cắn cắn móng tay, phân vân một hồi xem việc ấn nút tự hủy liệu có ảnh hưởng gì đến mình không? Nhưng cuối cùng, thời gian đã gần hết. Chùm nhanh áo choàng tàng hình vào người, Thánh Âm giơ tay bế Mập Địch vào lòng, tay còn lại ấn mạnh nút tự hủy và quay đầu chạy thật nhanh ra ngoài.

Không kịp, dù cho có cánh cũng khó mà chạy thoát.

Bước chân của cô còn chưa kịp bước một nửa ra khỏi phòng, sau lưng đã vang lên những tiếng cháy xẹt xẹt tí tách. Cảm giác bất an nảy sinh trong lòng mãnh liệt, tiểu yêu tinh siết chặt bé con vào trong ngực. Cúi người ôm nhóc với tư thế bảo hộ, trốn vào một góc, Thánh Âm nhắm tịt mắt lại.

Bùm!

Tiếng nổ đinh tai nhức óc đập mạnh vào trí não. Cố gắng bảo vệ Quân Miêu, Thánh Âm không hề để ý rằng tình trạng thân thể mình lúc này như thế nào. Chỉ là miệng cô nồng mùi máu tươi quá, ngòn ngọt tanh tưởi.

"Mẹ..."

"Đừng sợ, ôm mẹ, mẹ sẽ bảo vệ con."

Trước khi thần trí rơi vào khoảng hư vô, đầu cô vọng đến giọng nói tựa Đấng Cứu Thế của hệ thống chủ. Bữa nay nó tốt tính đến bất thường: [ Mở vòng bảo hộ. ]

Thong dong ngồi đếm số bánh cá nằm trong đĩa, cầm tách trà vị dưa chuột lên môi nhấp một ngụm, hệ thống chủ thật vui vẻ khẽ khàng huýt sáo. Nó cảm thấy việc được chứng kiến túc chủ chật vật là một điều khá thú vị đó.

Chẹp chẹp, mong là lúc cô ta tỉnh lại sẽ không vì quá ngạc nhiên mà đi đời nhà ma.

...

Thế giới 2347, là một thế giới chết, thế giới thiếu đi hơi sống của muôn loài. Và ở nơi này, sự tồn tại của con người đã trở nên giảm thiểu cực độ.

Thành phố T, đã từng là thành phố phồn hoa hưng thịnh bậc nhất Đại lục, nay chỉ còn một mảnh suy tàn hiu quạnh. Người đâu không thấy, chỉ toàn sự chết chóc bao quanh. Thi thoảng từ phía không trung xa xăm sẽ vang lên thanh âm nhai thịt sống nhoàm nhoàm của hội quái vật. Rêu xanh mọc phủ kín che đi những toà nhà to lớn. Bảng quảng cáo xiêu xiêu vẹo như sắp rớt khỏi mặt tường. Giữa đường đi vài bước sẽ đột ngột trồi đâu ra từ dưới mặt đất cằn cỗi vài ba bông hoa ăn thịt, quái vật nào xui xẻo vô tình đi ngang qua liền bị hoa đớp mất, nuốt chửng vô bụng.

Đêm về, khí hậu oi bức nơi thành phố liền chuyển biến về con số âm, thời tiết lật mặt còn nhanh hơn cả lật sách. Ban ngày trời nắng nóng chang chang, ban đêm lại lạnh lẽo đến cùng cực. Cái lạnh đáng sợ này khiến cho đám quái vật kinh hãi đến độ không dám đi ra ngoài săn mồi ăn đêm nữa, chúng chủ đành trốn co ro trong một góc toà nhà và sợ hãi ngó nhìn cơn bão tuyết bay vù vù ngoài cửa.

Thánh Âm dựa cả thân mình vào hộp các tông, đưa tay hơ hơ ngọn lửa nhân tạo trước mặt hòng sưởi ấm thân thể. Thân hình nhỏ bé của cô không khỏi run rẩy do những vết thương xé rách trên da mình. Bờ môi cô tuy thấm đầy sắc hồng, song lại càng làm thêm nổi bật gương mặt trắng bệch tới dị thường kia. Mi mắt trắng dài rũ xuống, cầm thuốc xịt phun sương khắp cơ thể. Thật kì diệu làm sao, các vết thương đầy rẫy máu thịt đã lành lại với tốc độ mắt thường có thể trông thấy. Ném lại bình xịt vào túi xách không gian đa chiều, Thánh Âm nhìn cáu túi xấu xí đó, âm thầm thở dài...

Đây là túi xách không gian du lịch dành cho những ai yêu thích đi phượt. Nó quá mức tiện dụng, và Thánh Âm cũng là một người ưa chuộng việc đi lang thang khắp Vũ trụ. Nên vào năm sinh nhật mười ba tuổi của cô, Hoàng Lương đã tặng cô món quà này và ném cô ra khỏi Atlantic.

Ừm...Ông già đó là một lão ba vô tâm đáng ghét muốn chết. Nhưng làm sao bây giờ, lúc này con cá lại nhớ về người ba đáng ghét đó mới khổ chứ!

Cố nguôi ngoai nỗi nhớ thế giới Tinh Tế siêu cấp hiện đại, Thánh Âm cầm ống thở đặt lên mũi hít một hơi thật sâu. Không khí hành tinh này đúng là khủng khiếp tàn bạo. Cô mới đến đây được vài ngày mà bệnh hen suyễn của cô sắp tái phát tới nơi rồi.

Quân Miêu, thằng bé biến mất?

Điều này đã khiến Cá mẹ Thánh Âm khóc thảm thương ba ngày ba đêm không hết nước mắt. Ủ rũ ngồi trong cái phòng đựng đầy thùng các tông này ngồi kể lể ỉ ôi. Hệ thống chủ rốt cuộc không có nhìn nổi nữa, nó đành đứng dậy, là người tiên phong đi đầu trong công tác tư tưởng cho Thánh Âm. Nó chỉ nói có duy nhất một câu, lại làm cho con cá sung sướng rơn cả người. Thậm chí cô còn tốt tính tặng con mẻ hệ thống chủ một lời cảm ơn.

Nó nói: [ Túc chủ, con cô vẫn còn sống. Đang ở cùng hành tinh này với cô. ] Nó dùng hai chữ "hành tinh", tại vì bây giờ túc chủ vẫn chưa nhận ra bản thân đang rơi vào tình thế trục trặc như thế nào. Song con cá không có suy nghĩ gì nhiều, biết được Mập Địch chưa tèo là cô vui lắm rồi: "Đa tạ ngươi, hệ thống chủ."

[... ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »