Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 196
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (24)

❊ ❊ ❊

"Tình cổ? Tình cổ gì cơ? Con nhớ A Huyền." Thánh Âm như thể bị thiểu năng ấy, mở mồm cũng "nhớ A Huyền", ngậm miệng cũng "nhớ A Huyền". Lão Tú Ông nhìn bộ dạng si tình ngớ ngẩn của nàng mà hận không thể vung tay tát bẹp cái vào mặt con cá này. Y nghĩ mẩm, nếu y không giải được tình cổ, thì có nói gì đi chăng nữa con bé nghe cũng không thấu đâu.

Bỗng dưng, một cục bông đen nằm trên giường khẽ chuyển động. Một đôi mắt xanh đen tròn xoe hiện ra, chớp chớp. Lão Tú Ông mắt đối mắt với con mèo đen nhỏ đó: "Này nhóc..."

"Meo mẻo mèo meo." Mồn Lèo đương nhiên là dỏng tai lắng nghe. Quả nhiên con mèo này rất linh tính. Y nhìn nó, nhẹ giọng: "Tí nữa nhóc giúp ta làm một chuyện nhé?"

"Meo." Chuyện gì?

"Ừm..." Trên gương mặt điển trai tuấn tú của Lão Tú Ông dần dần nở nụ cười không đúng đắn: "Chuyện đại sự về đồ đệ ngốc của ta."

Mèo đen nhỏ ngồi dậy, liếm liếm đệm thịt ở chân, nó nghếch mặt, ý tứ ra hiệu cho Lão Tú Ông rất rõ ràng. Nhà ngươi đó! Có rắm mau thả. đi! Y nhìn dáng vẻ ngạo kiều của con mèo này, trong lòng thật ngứa ngáy. Cảm giác muốn xách Đũy Mèo và ném văng nó ra ngoài cửa sổ.

"Được rồi. Tí nữa... chúng ta sẽ làm như này...như này...Và cuối cùng là như này..."

Ây dà, khung cảnh một người đàn ông thân cao bảy thước cúi mình nói chuyện vớ vẩn với một chú mèo nhỏ trông thật khôi hài làm sao!

...

"Âm Tử..." Sau một hồi loay hoay lục lọi tìm đồ trong hòm thuốc, Lão Tú Ông cuối cùng cũng lấy ra được đồ cần thiết. Y gọi đệ tử, rồi nhân lúc Cá Âm không để ý, y cầm kim châm cắm một cái ra sau gáy nàng. Tức khắc, Thánh Âm mới nãy còn đang lẩm bẩm những câu chữ linh tinh bèn gục đầu xuống ngất xỉu.

"Được rồi nha." Mặt Lão Tú Ông không hề đổi sắc, cởi hết áo trong áo ngoài của Thánh Âm ra, khiến nàng ấy lộ ra hai bầu ngực trần trụi. Y móc từ đâu sáu cái kim châm, bắt đầu cẩn thận tỉ mỉ chích lên từng huyệt đạo. Ngay khi mũi kim của y cắm vào vùng da phủ lên một bên trái tim cá. Mặt cá đang hôn mê khẽ nhăn lại, sau đó nàng đột ngột phụt mạnh ra một ngụm máu. Song, Thánh Âm vẫn không hề tỉnh, một mực nằm yên trên giường.

"Méo!" Mèo đen nhỏ ở bên cạnh thấy con Sen của nó ói ra cục máu tươi, nó liền tỏ vẻ phi thường cáu kỉnh mà giơ móng vuốt cào lên chân Lão Tú Ông một cái.

Phi, cái lão bất tử đáng ghét! Con Sen nôn sạch máu thì sao giờ?

Nhưng Lão Tú Ông hiển nhiên không thèm chấp nhặt với Mồn Lèo. Y rút hết kim châm ra, chau mày: "Cổ trùng này mới vỡ trứng. May là nó còn chưa có trưởng thành."

Y nhanh chóng lấy ra một lọ thuốc, đổ ộc vào mồm cá và ép nàng uống hết. Sau đó y dùng tốc độ bàn thờ mặc lại áo yếm áo khoác cho nàng. Xong xuôi, y bật người ra xa, đứng cạnh Mồn Lèo và xem kết quả của mình.

Nói thật lòng, Lão Tú Ông có hơi lo lắng. Tại vì đây là lần đầu y đi giải trùng cổ. Giải trùng cổ mà không cẩn thận khéo sẽ khiến cho người chịu cổ đi đời nhà ma thì chết!

Thuốc bắt đầu đi sâu vào cổ họng Thánh Âm. Một mèo một người cùng ngồi nơi góc phòng nhìn chòng chọc nàng thiếu nữ nằm trên giường. Nhưng dường như có vấn đề gì đó không đúng hay sao í, thuốc giải vẫn chưa có tác dụng ư? Khoảnh khắc mà con Đũy Mèo định nhăn mặt hỏi tội Lão Tú Ông, hỏi xem y làm ăn như thế nào. Ai dè mồm còn chưa kịp kêu mẻo mèo meo thì con Sen tự dưng bật người nổi dậy y xác sống. Nàng lảo đảo nhảy khỏi giường, khụy gối, sau đó nôn ra hàng đống máu...

Máu chảy từ miệng ra rất nhiều. Thánh Âm dù có muốn khống chế cái miệng mình ngừng cũng không nổi. Nàng giơ một tay siết chặt cổ họng, mặt mày đầy vẻ khó coi...

"Oẹ...Oẹ..." Đang mải hộc máu, tự dưng Thánh Âm kinh hoàng trợn hai mắt. Nàng cảm nhận được, trong cổ họng nàng, có thứ quái quỷ gì đó đang thầm ngoe nguẩy. Eo ơi! Trong đầu lại nghĩ đó là con sâu con giun gì đấy, con cá không thể tránh khỏi buồn nôn, nôn càng thêm hăng.

Quả nhiên...Cá Âm nôn đến đỏ cả hai mắt. Nàng ngây người trông thấy, trong bãi máu nôn mà mình vừa ói ra...Có một thứ gì đấy rất nhỏ bé đang lúc nhúc. Thứ này vừa chui khỏi miệng, Thánh Âm bèn hết buồn nôn luôn rồi. Nhưng trời ơi! Coi kìa! Cái thứ mà vừa tuôn khỏi mồm nàng...Nàng muốn ói xỉu quá đi thôi!

Con sâu nhỏ chìm trong bãi máu đang thoả thích lăn lộn. Nhưng chỗ máu này hơi bẩn, mà nó lại thích máu thịt tươi ngon hơn. Thế là sâu ta bèn tung mình, nhảy tiếp vào mồm cá để kí sinh. Nhưng Lão Tú Ông sao có thể để cho mọi chuyện sắp thành rồi còn bị phá bĩnh. Y phất tay, đẩy mèo đen nhỏ ra. Mà Mồn Lèo cũng chạy rất lẹ, nó tựa như siêu nhân gao tung móng vuốt. Đập bẹp con sâu mập mạp xấu xía nọ.

Đập một lần chưa đủ, mèo đen nhỏ còn đập đập thêm mấy cái nữa. Nó dùng móng vuốt đẩy sâu ta ra ngoài, rồi trực tiếp dùng cái đuôi đầy lông hành hạ sâu nhỏ đến thoả thích. Mèo đen nhỏ không hổ là mèo thần mà. Chứ nếu đây là một con meo bình thường thì đã sớm bị sâu ta quật cho rồi.

"Con cảm thấy thế nào? Tỉnh chưa?" Lão Tú Ông xé một mảng lớn góc váy của nàng Xương Rồng đang xỉu dưới đất. Dùng nó để thấm máu đen trên sàn, nhìn sắc mặt trắng như ma của đồ đệ ngốc, y quan tâm hỏi.

Thánh Âm kinh hoàng trợn mắt vuốt ngực, lồm cồm bò lên giường. Nàng nhìn con sâu béo múp míp đang bị mèo cưng chơi đùa, vẫn chưa thể tin nổi: "Con sâu đó là tình cổ?"

"Ừ. Một khi con bị hạ cổ rồi. Nếu con muốn dời xa người hạ cổ, con sẽ bị nó cắn nuốt. Nếu con nhớ nhung người hạ cổ, sâu sẽ uống máu con. Dần dần, con sẽ yêu người hạ cổ đến chết đi sống lại. Mạng sống con dần dần phụ thuộc vào kẻ hạ cổ. Con sẽ không còn là chính mình nữa." Nói tới đây, nhìn con sâu béo đang bị Mồn Lèo chơi đùa kia, Lão Tú Ông mỉm cười: "May thay tay nghề hạ cổ của đối phương lần này còn non nớt. Chứ nếu mà cao thâm hơn nữa, e là vi sư sẽ phải tốn sức một thời gian dài đấy."

"Là Lý Giác Huyền..." Nghĩ đến cái cảnh tượng mà bản thân khóc ầm lên gọi tên Lý Giác Huyền, mặt Thánh Âm bèn thối hoắc như phân chim. Mẹ nó! Nói lại khi ấy nàng nhớ họ Lý kia tới phát điên! Quả là kì quặc quá mà! Ra là bị chàng đụng tay đụng chân!

Nhưng tại sao lại vậy nhỉ? Lý Giác Huyền này...hạ tình cổ lên người nàng thì có lợi lộc gì với chàng đâu chứ?

Nhận thấy ánh mắt hoài nghi cá dành cho mình, Lão Tú Ông dậm chân: "Đừng nhìn ta. Bà đây sao biết được lý do phu quân con hạ cổ con chứ." Đoạn, y hềnh hệch cười cười liếc Thánh Âm, giọng điệu nghe rất ngả ngớn: "Đừng nói với ta là con không chung tình nha~."

"Người đừng nói nữa." Sau khi tỉnh táo, Thánh Âm u sầu không thôi. Nhìn sang con sâu đang bị mèo đen nhỏ đùa nghịch, nàng hỏi: "Sẽ như thế nào nếu như...con sâu kia chết."

"Chết thì chết thôi." Lão Tú Ông nhún vai đáp: "Người hạ cổ đương nhiên phải chịu báo ứng bị phản phệ."

"Phản phệ như thế nào?"

"Mất mạng nha."

"Ác vậy luôn?"

"Tự gây nghiệt, không thể sống. Nếu con mà không được ta giúp, con còn chịu nhiều cảnh khổ hơn ấy. Ngồi đấy mà thương tiếc."

"Được rồi. Sư phụ đừng mắng con." Thánh Âm gật gù: "Nghĩ đến cảnh tim con sẽ bị con sâu kia cắn nuôt..." Cá rùng mình: "Quá đáng sợ rồi, hu hu..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »