Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 156
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (18)

❊ ❊ ❊

Đường Ám gặm đủ hai quả bánh bao rồi, anh mới hài lòng há miệng buông ra. Thánh Âm hiện giờ đau đến mức động cũng không muốn động luôn, cô chỉ đành để mặc cho tên đàn ông đốn mạt này ôm mình. Lả người thống khổ trong lòng anh.

Vốn là chỉ định nếm qua thử vị máu thơm cho đỡ thòm thèm, nhưng khi tầm mắt lướt đến đống máu tươi đỏ rực tựa như bãi hoa hồng nở rọ trên làn da trắng nõn của đồ ăn...Đường Ám lại thèm rồi...

Anh muốn nuốt cô ấy vào bụng...

"Đau quá đấy." Thánh Âm trợn trừng hai mắt, nhìn Đường biến thái như thể nhìn thấy kẻ thù duy nhất trong đời mình vậy. Đau chết cô! Cha nội khốn đốn này! Nếu cô có siêu năng lực mạnh như anh, cô đã sớm xé banh xác ảnh ra và ném cho chó ăn rồi!

"Nào..." Đường Ám không vui khi cô nhìn mình với con mắt hung dữ đến vậy, anh vươn cái lưỡi dính máu người ra, liếm ướt hai làn mi cô. Môi mỏng nhếch nhẹ, phun ra câu chữ cảnh cáo: "Tôi ăn luôn đôi mắt đẹp này của cô giờ!"

"..." Con cá rùng mình. Hic hic hic, đại ca! Em không dám nữa.

Đưa tay vuốt ve chỗ máu thịt bị xé rách một mảng, nhìn những ngón tay dính máu tươi, người đàn ông khẽ nheo mắt, nhét vào miệng và hưởng thụ. Híp mắt sung sướng vì độ ngon của nó, Đường biến thái nhận ra một điều mới mẻ, hoá ra dư vị của thịt người bạch tạng lại tuyệt vời hơn rất nhiều so với thịt người bình thường. Nhưng...

Anh khiến cô dơ...

Tuy hình ảnh hoa máu nở rộ trên người Thánh Âm rất đẹp, rất lung linh rực rỡ...Nhưng sắc mặt cô ấy lại chẳng đẹp tí nào, tái nhợt và không còn huyết sắc. Đường Ám liếm liếm máu thêm một lúc nữa, sau đó anh ta rầu rĩ thở dài một hơi...

Không hiểu sao khi nhìn thấy biểu cảm u oán trên gương mặt xinh đẹp của đồ ăn, Đường biến thái liền không còn hứng thú ăn nữa. Trước đây anh chưa bao giờ ăn qua thịt người đang sống, toàn bộ đều xiên chết trước rồi mới bắt đầu xé xác ăn. Cá Âm là người đầu tiên vẫn còn sống mà anh ăn, nên anh tự nghĩ. Nếu cô thấy anh ăn mình, đáng ra cô vẻ mặt cô phải vui mừng mới đúng nhỉ?

Đừng nhìn anh với mặt đấy!

Máu trong miệng thực sự mất đi vị ngon rồi!

"Đau lắm sao? Lần sau sẽ không để cô đau nữa." Đưa lưỡi liếm bờ môi dính máu tươi, người đàn ông khẽ khàng thủ thỉ. Anh ta thản nhiên bế cô lên và chỉnh lại tư thế ngồi cho cô. Không biết Đường biến thái lấy đâu ra cái hộp cứu thương, nhanh nhẹn sát trùng và băng bó vết thương nơi ngực cô. Con cá để mặc anh ta chơi đùa thân thể mình, giờ cô đau lắm, nếu còn sức cô sợ cô không nhịn được mà nhảy lên đánh anh. Nỗi lòng bất lực của con mồi, cô hiểu rồi.

Hờ hững nhìn tên yêu quái đang tỉ mỉ lau lau, băng bó vết thương cho mình, Thánh Âm không khỏi cười lạnh trong lòng...

Quả là vừa đấm vừa xoa mà! Anh ta có mục đích gì tốt mới là gặp quỷ ấy.

Ngay vào khoảnh khắc này, tiểu yêu tinh thề. Giải cứu nhân loại cái quần què gì chứ, kẻ sát nhân đằng nào cũng ngủm củ tỏi rồi. Để giữ lại cái mạng nhỏ của mình, cô nhất định phải tìm đường xử chết cái gã yêu quái này. Anh ta cũng không phải Tôn Ngộ Không có bảy mươi hai phép thần thông, có gì mà không xử được?

Không, Tôn Ngộ Không còn có điểm yếu, huống chi đây chỉ là một tên (*)phàm quái tầm thường

(*) Nghĩa gốc "phàm nhân" ( người bình thường), ở đây trẫm ghi "phàm quái".

Khi đã hiểu được những người xung quanh mình nói gì, mọi thứ không còn là vấn đề khó nữa.

"Đang nghĩ gì thế?" Thắt dải băng hình nơ bướm giữa hai bầu ngực tròn trịa của cô, Đường Ám gật gù âm thầm cảm thán, rất đẹp! Đặc biệt chính là kẽ hở giữa đôi đồi núi kia, trông như rãnh sâu tuyệt vời nhất trên thế gian này vậy. Vô thức, Đường quái vật cảm thấy nóng người.

Nhưng anh cũng không bận tâm lắm đến cảm xúc kì quái vừa nãy của bản thân. Dưới chân là một chiếc áo lót màu xanh ngọc, nhân lúc Thánh Âm nhắm mắt dưỡng thần, không để ý đến anh. Đường Ám đã nhặt nó lên, anh đương nhiên hiểu rõ thứ này là gì. Người đàn ông ấy nghĩ bụng...

Cô đang bị thương, chắc không mang thứ này được nữa.

Thế là Đường Ám rất mặt dày đem áo lót Thánh Âm lên miệng ngửi ngửi vài cái. Dùng khứu giác nhạy bén của bản thân hòng cảm thụ rõ mùi hương vương trên đó, Đường biến thái si mê không thôi.

Lưu luyến không dời, Đường Ám đành lén đem chiếc áo lót đó nhét vào vạt áo, để lúc ngủ thì đặt lên đầu gối cho thơm. Dáng vẻ đúng đắn điển trai lạ kì, dù cho lúc này hành vi của anh có bao nhiêu đê tiện.

Anh ta là một tên biến thái đầy ưu nhã.

Giấu áo lót xong, anh nhặt áo dài của Thánh Âm lên mặc lại cho cô. Mặc xong, chỉnh lại mái tóc dài tuyết trắng kia, mơn trớn đôi má người đẹp: "Cô khiến tôi tức giận. Nhưng tôi vẫn không nỡ ăn cô. Âm Âm, tôi đối xử tốt với cô lắm phải không?"

Thánh Âm mặc kệ anh ta. Cùng quái vật biến thái trò chuyện là một hành vi không bình thường. Tên điên này chơi một mình đi, cô tiếp không nổi anh đâu.

Bỗng dưng Đường Ám im bặt. Con cá chán nản mặc kệ, rũ rượi xỉu trong lòng anh. Thân trên cô được người ngoài hành tinh biến thái mặc cho chỉnh tề, nhưng phần dưới thì...vẫn chỉ là chiếc quần lót mỏng tang. Khó tin mở bừng mắt, Thánh Âm đột nhiên quẫy đạp hai chân mãnh liệt...

Đường biến thái mạnh tay khống chế, giam cầm cô trong ngực mình. Một chiếc tay dài loằng ngoằng còn lại của anh ta nhẹ nhàng cuốn lấy chân trái của cô, từ cổ chân mơn trớn đến đùi non...Sau đó là đến...vườn hoa cấm địa.

"Anh làm gì, thả tôi ra! Đường Ám! Cái này không được." Thánh Âm vỗ mạnh vai anh, cố ngăn cản cái việc điên rồ mà anh ta đang làm. Mặc dù lúc này ngón tay của Đường Ám đã lướt nhẹ lên đáy quần lót cô rồi...

"Thế nào là không được?" Đường Ám buồn bực đáp: "Cô chảy nước ướt cả quần tôi."

Khó chịu quá...

Mùi hương mê hoặc ẩn sau lớp quần vải đó thật thơm. Thậm chí nước cô ấy tiết ra dính lên đùi anh, còn thơm hơn mùi áo lót kia...

"Gì hả?" Thánh Âm không hiểu anh ta nói gì: "Tôi chảy nước?"

Mẹ nó, tôi có n*ng với anh ếu đâu mà chảy nước?

Ồ không con cá! Tâm trí cô không đói khát không có nghĩa là thân thể cô cũng thế à nha.

Có câu gì ấy nhỉ? Tâm không muốn nhưng thân thể lại rất thành thục. ??

__

Chương này hơi thiếu sáng =)))))

Mấy đứa làm ơn đừng nghĩ bậy được không? Hai vị diện trẫm cho chúng khanh chọn đều chất chứa tinh hoa kiến thức thế gian đấy. Có phải sếch xiếc gì đâu mà cứ kêu kích thích, trời ạ! =)))))

Đầu óc chúng bay dảk quá, trẫm thiệt thất vọng về chúng khanh. Giang sơn sắp sụp đổ rồi. ??

Nhìn thể loại là đời sống nhân văn và khoa học khám phá cuộc sống động vật là hiểu mà.???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »