Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 170
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (end)

❊ ❊ ❊

"Đều tại anh..." Thánh Âm nằm trên bàn mổ, cả người cô được tấm chăn dày cuốn lấy. Con cá suy yếu, miệng nhỏ khẽ lầm bà lầm bầm trách mắng Đường Ám. Đây là ngày thứ hai cô đổ bệnh rồi, cảm xúc thật không dễ chịu gì.

Không hiểu sao, lần lâm bệnh này lại có gì đó không đúng.

"Ừ, ừ. Là tại tôi." Đường Ám đỡ cô dậy, nâng bát lên và đút nước thuốc cho cô, ân cần hỏi: "Còn đau chỗ nào không?"

"Đỡ hơn rồi. Nhưng..." Cá Âm nhíu mày, đưa một tay lên ấn ấn ngực. Sắc mặt vốn không được tốt nay nhìn càng thêm xấu hơn. Trông vẻ mặt cô tái nhợt, anh vội đặt bát thuốc xuống, nắm lấy bàn tay cô đặt trên ngực, lo lắng hỏi: "Sao thế? Sức khỏe em không ổn?"

"Không có gì." Thánh Âm khô khốc lắc đầu, uống nốt chỗ thuốc trong bát, cô nằm xuống, nhắm mắt: "Em buồn ngủ.". Truyện mới cập nhật

"Ừ. Tôi ở đây." Đường Ám gật đầu, thẳng lưng ngồi yên một chỗ. Gương mặt điển trai thoáng chút vẻ nặng nề...

Tầm năm sáu phút sau, anh khẽ đưa ngón tay, vuốt nhẹ mi mắt cô. Xác định Cá Âm đã ngủ say rồi, người đàn ông ưu nhã đứng dậy, đến bên một chiếc tủ đựng đồ thí nghiệm. Anh giơ tay mở ngăn kéo ở dưới ra, đeo găng tay y tế vào, rồi anh lấy một chiếc ống kim tiêm.

Đường Ám chuyển hướng, từ cánh tủ trên, lấy ra một lọ dung dịch thuốc màu trong suốt. Dùng ống kim hút thứ dung dịch đó vào, anh ta nhẹ chân tiến lại gần bàn mổ chỗ mà Thánh Âm đương say giấc nồng. Kéo một cánh tay cô ra khỏi lớp chăn, tìm vị trí thích hợp, anh ta cầm bút mực đánh dấu. Sau đó nhanh nhẹn giơ ống kim lên, đâm vào da thịt cô...

Con cá hơi rùng mình, dù cho đang ngủ. Mày đẹp của cô ấy khẽ chau.

Nhưng lúc này, Đường biến thái nào có quan tâm xem vẻ mặt cô thế nào. Anh ta thực hiện một loạt thao tác thật nhanh nhẹn, chỉ khi nhìn được hết số chất lỏng kia đã được bơm vào người cô. Anh mới thở phào nhẹ nhõm, đáy mắt thoáng qua tia hưng phấn kì dị...

Vứt kim tiêm cùng găng tay cao su đi, cởi chiếc áo bờ lu trắng tinh ném lên mặt bàn. Đường Ám ngồi trở lại bên giường. Vươn tay nắm trọn bàn tay bị kim tiêm của người yêu, vui vẻ đặt lên đó một nụ hôn...

Trong bóng đêm tĩnh mịch, giọng người đàn ông vang vọng trầm thấp, nỉ non da diết khôn cùng. Anh ta gọi đi gọi lại, hận không thể cứ thế đem cô ấy...ăn vào bụng: "Âm Âm..."

Âm Âm của tôi...

...

Đường Ám đã sai...

Sai trầm trọng...

Anh cho rằng bản thân mình chính là vậy...

Hình như...anh thất bại rồi.

Thánh Âm chỉ cảm thấy thân thể này của cô có vấn đề gì đó thì phải. Cô không thể xuống bàn mổ được nữa, bữa nào bữa nấy cũng ngủ say như chết. Nhiều khi tỉnh dậy, lại thấy Đường Ám dùng vẻ mặt u ám nhìn mình, thật là doạ cô sợ muốn xỉu mà.

"A Đường, anh có tâm sự gì ư?" Ngoại trừ những lúc trên giường, thì Đường Ám là một người đặc biệt nói ít. Nhưng dạo gần đây, anh ta càng kín tiếng hơn, thậm chí anh không còn để ý đến cô nữa thì phải? Mỗi khi mở mắt, cô luôn luôn thấy anh loay hoay gì đấy chỗ bàn thí nghiệm...

Anh đang thực hiện nghiên cứu gì sao?

"Không." Thấy người yêu đã tỉnh lại, Đường Ám bèn buông bỏ hết công việc trong tay, tới ngồi cùng cô. Anh vòng tay, ôm thân hình gầy yếu của người phụ nữ vào lòng, để đầu cô ấy tựa vào lồng ngực mình: "Em là mối bận tâm duy nhất của tôi rồi mà."

"Vâng ạ." Thánh Âm phì cười, đưa một tay lên bứt bứt vài sợi râu mọc lởm chởm trên cằm biến thái, chọc anh đau: "Anh không muốn nói chuyện với tôi nữa?"

"Em đang bị bệnh." Nói xong câu này, tự dưng giọng điệu Đường Ám có thêm chút...Thánh Âm không biết phải dùng từ nào để diễn tả cảm xúc của anh ta lúc này. Cô chỉ thấy...buồn.

Sao lúc này cô lại thấy buồn nhỉ?

Một chữ "buồn" này có vẻ không thích hợp để gắn lên người biến thái.

Dịu dàng vén một lọn tóc mai ra sau tai cho Thánh Âm, Đường Ám hôn nhẹ lên môi cô một cái. Môi cô ấy đã sớm mất đi huyết sắc do bệnh tật, nhưng ý cười trong mắt cô, vĩnh viễn đẹp như ngày đầu. Đường Ám bỗng nhiên ngẩng cao đầu, hít sâu một hơi thật kìm nén: "Âm Âm, nói với tôi em sẽ sống đi."

"Tôi sẽ..." Thánh Âm tuy hơi sững sờ, song cô vẫn nói cho anh nghe: "Tôi sẽ sống."

"Đúng vậy. Em sẽ sống, sống thật tốt." Nghe được câu khẳng định này của cô, quả nhiên biến thái dễ chịu hơn nhiều. Như thể đã uống được một liều thuốc an thần, giọng điệu anh cũng trở nên bình thản trở lại. Nhẹ nhàng đặt cô nằm trên bàn, hôn lên trán cô vài cái, anh dịu giọng: "Đợi tôi. Tôi sắp xong rồi."

Sau đó anh quay lưng, trở lại bàn thí nghiệm ngồi...

Ánh đèn vàng chiếu, cũng không thể nào che giấu được sự gấp gáp nơi bóng lưng anh...

Là điều gì có thể khiến Đường Ám gấp gáp đến vậy?

"Em là mối bận tâm duy nhất của tôi rồi mà."

"Âm Âm, nói với tôi em sẽ sống đi."

Thánh Âm không thể nào chợp mắt ngủ được nữa. Mắt cô không dứt khỏi người đàn ông kia, cứ thế đăm đăm nhìn anh làm việc. Trong đầu, cô âm thầm gọi tên hệ thống chủ: "Hệ thống chủ! Bao giờ tôi chết?"

Tâm trí vẫn là một mảnh im lặng, một hồi sau, mới thấy thanh âm của nó lạnh nhạt trả lời: [ Đêm nay. ]

Cùng với câu trả lời vừa gửi đến của nó, Đường Ám đang cúi đầu làm việc chợt ngẩng đầu lên nhìn cô...

Thâm tình trong đáy mắt anh, gần như khiến cô tuyệt vọng.

Cá Âm xoay người nằm sang hướng khác, một giọt lệ châu từ khoé mắt cô khẽ rơi xuống, chấm ướt gối đầu...

Cửa sổ trong căn phòng, một chút nắng nóng chiếu rọi. Thế giới bên ngoài vắng vẻ đến thế, hiu quạnh đến thế. Hơi thở của sự sống đã sớm héo úa từ lâu. Nghĩ đến khi cô chết rồi, sẽ không còn ai bên anh nữa...Một mình anh, một mảnh đất, một vùng trời...

[ Ảnh sẽ trở lại là một tên quái vật độc lập trước kia. ]

"Nếu ta chết, ảnh có đi hủy diệt mầm giống nhân loại không?" Còn vài khu căn cứ khác trên thế giới nữa. Căn cứ bị Đường Ám hủy diệt chỉ là một trong số chúng mà thôi.

[ Sẽ không. Tôi cam đoan. ]

Thánh Âm không có hỏi vì sao hệ thống chủ lại đưa ra cái giọng cam đoan chắc nịch đến vậy, cô chỉ thấy lòng mình nặng trĩu đến lạ kì. Cảm giác đó đè nặng trái tim cô, như thể muốn ép vỡ lục phủ ngũ tạng cô vậy...

Ngay lúc này, trong đầu Thánh Âm nảy lên một ý nghĩ...

Nếu như ban đầu gặp mặt, Đường Ám ăn thịt cô luôn, thì có lẽ hôm nay ra đi, cô sẽ không cảm thấy khó chịu đến thế...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »