Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 107
nhật ký làm bé đường của hải yêu (11)

❊ ❊ ❊

"Đương nhiên là tôi biết." Ma nữ thều thào lẩm bẩm, ánh mắt cô ả dại ra. Chân cô ta đưa đẩy chiếc xích đu, hai tay ôm lấy thân mình gầy gò. Cô ả cúi đầu, một đầu tóc dài run rẩy đầy tang thương: "Thằng bé bảo nó rất thích sang Trung Quốc chơi. Tôi cũng đã đáp ứng nó. Nhưng không hiểu...không hiểu sao..."

Khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào nặng nề, ma nữ nhìn đến hai bàn tay trắng xanh gầy gò của mình. Hướng đôi tay đó về chỗ Thánh Âm đứng. Trong không trung, gió thổi nhẹ, lời nói ma nữ bay đến tai tiểu yêu tinh: "Tay tôi dính rất nhiều máu...Tôi đã bóp chết thằng bé...Con tôi! Ôi, chính tôi đã tước đi quyền sống của nó!"

Thánh Âm có chút ghê người vì lời nói của ả ta: "Cô đã bóp chết con mình ư? Sao cô lại ở đây?"

2024 sao lại ở trong ngôi nhà của 2023?

Ma nữ không nghe lọt tai lời Thánh Âm hỏi. Cứ thế mà ôm đầu khóc lóc không thành lời. Cô ả điên cuồng dùng răng gặm cắn bàn tay gầy vò trơ xương của mình. Khí đen quanh đó phảng phất càng thêm dày đặc...

Mày đẹp của Thánh Âm bèn chau lại, cô cầm chùm chuông, lại lắc nhẹ, rung ra những tiếng đinh đa đinh linh êm tai khôn cùng...

Nghe được âm thanh êm dịu đó, thần trí ma nữ hồi phục đôi chút. Há mồm dừng nhai nhai cánh tay xương xẩu của mình, ánh mắt ả ta phát sáng nhìn chòng chọc Thánh Âm: "Thằng bé có năng khiếu cảm thụ âm nhạc rất tốt. Nó rất thích nghe nhạc của cô. Cả tôi cũng thích nghe nhạc của cô nốt."

Được con ma thể hiện sự yêu thích với tài năng của mình, Thiên hậu đại nhân vênh váo tỏ ra, thường thôi, thường thôi! Bà đây tên là Thánh Âm mà lị!

Mẹ kiếp! Đầu óc lại bay đâu đâu!

Để phòng tránh cho con ma nữ này bị kích động tinh thần, tiểu yêu tinh đành phải vừa đứng rung chuông vừa hàn huyên với con ma.

"Sao cô lại ở đây, nói tôi nghe được không?"

"Tôi khi ấy muốn đi tìm lại tín ngưỡng của mình. Hắn đã hứa, nếu tôi tìm được hắn, hắn sẽ trả con trai cho tôi."

"Chính cô là người đã giết chết nó, hiến dâng linh hồn nó cho quỷ dữ. Giờ cô rất hối hận sao?"

Có tiếng chuông của Thánh Âm trấn an thân tâm, ma nữ có suy nghĩ thấu đáo hơn nhiều so với lúc bị lên cơn tăng động: "Hối hận, khi đó tôi đã quá tin tưởng hắn. Sau khi tôi chết, tôi bèn tìm đến đây để gặp hắn."

Hải yêu nghĩ, đồ án sao năm cánh đầu dê có lẽ chính là tà thuật triệu hồi quỷ: "Cô gặp được không? Tin tưởng vào lời nói của quỷ dữ mà bóp chết con mình. Tôi thật sự muốn quỳ phục cô đấy."

"Tôi đã gặp được..." Thần sắc ma nữ mơ hồ hoảng loạn: "Hắn thất hứa, còn tôi mất tất cả rồi."

Chỉ trách lúc đó ác quỷ đã quá dụ dỗ lòng người. Hắn hứa cho ả quyền lực, cho ả hạnh phúc, cho ả tiền bạc. Bao nhiêu điều kiện mê người đến vậy, đối với một người mẹ đơn thân sống trong hoàn cảnh áp lực là hết sức thu hút. Nghĩ đến viễn cảnh hạnh phúc với dục vọng trong tương lai, ma nữ đã lập tức gật đầu đồng ý...Ả sẽ giết con mình và trao cho nó một cuộc sống mới, một cuộc sống tươi đẹp gấp vạn lần so với bây giờ.

Tâm không vững, dễ bị ma quỷ dẫn dắt.

Cái giá phải trả quá đắt. Sau khi chết, biết mình bị lừa, ả ta hối hận lắm rồi.

"Cô hận hắn không?" Vừa mới hỏi đến câu này, ma nữ bèn ngẩng phắt đầu, xoay cổ 360 độ nhìn ra đằng sau. Thanh âm cười khè khè quái dị từ sân sau của ngôi nhà vang vọng dữ dội. Gió chợt ngừng thổi, thời không như thể bị ngưng trệ. Mèo đen nhỏ ló đầu ra khỏi túi xách, trợn mắt dựng râu rít mạnh thành tiếng thực hung dữ...

"HẬN! TA RẤT HẬN HẮN! MỖI NGÀY TA ĐỀU Ở ĐÂY MÀ GẶM NHẤM NỖI HẬN...A A A A!!!"

Ma nữ vặn vẹo cái cổ, điên cuồng gào thét. Tay chân ả ta chợt xiêu xiêu vẹo vẹo đầy quỷ dị. Ả vừa dứt xong câu nói, bèn căm phẫn gào nốt câu cuối cùng. Sau đó hoá thành khí đen nhập vào cái cây: "CHẲNG CÓ GÌ SAI CẢ...KHI MÀ TA MUỐN ĐƯA HẮN NÉM VÀO ĐỊA NGỤC..."

"Cái quái gì?" Bị lời nói kinh khủng của ma nữ dọa cho hú hồn, Thánh Âm không nhịn được mà nhảy phắt xuống lề đường, hận không thể chạy xa ra một chút...

Ngẩng đầu nhìn lại lên tầng hai, cửa sổ đóng mất rồi...

Bầu trời ban nãy tuy bị bao trùm bởi lớp sương mù, nhưng ít ra nhìn nó cũng không có u ám tột độ như bấy giờ. Mây đen từ đâu ra ùn ùn kéo về, thay thế sương lạnh, che đi một chút ánh nắng yếu ớt cuối cùng của mặt trời chiếu xuống mặt đất.

Cả mảng trời tăm tối dị thường.

Đũy Mèo rít gào càng thêm mãnh liệt, đầu nhỏ điên cuồng ngoe nguẩy...

"Sen! Sen..."

"Sao cơ....Hả?" Mở miệng đáp lời mèo đen nhỏ, Thánh Âm thoáng chốc sững người...Tại vì cô trông thấy một tờ giấy đỏ, giấy đỏ phất phơ giữa thảm cỏ điêu tàn, khẽ lung lay nhè nhẹ. Trên mặt giấy ghi chữ Phạn bằng mực đen...

Điền thị - Đích nữ Điền gia Thâm Quyến...

Sao lại??? Không hợp lý!

Tiểu yêu tinh đang mải mê hoài nghi vì sao bên Anh quốc bỗng dưng xuất hiện một mảnh giấy quái lạ ghi chữ Trung Quốc này. Tự nhiên dưới chân cô, truyền đến một giọng nói khè khè đấy ý cười: "Bắt được ngươi rồi nhé!"

Cổ chân bị một bàn tay lạnh ngắt tóm lấy, Hải yêu ngốc lăng. Cùng mèo đen nhỏ nhìn xuống...

Cô rất rất không muốn xem xem đó là tay ai. Nhưng nó đang tóm chân cô kìa....

"A A A! Mẹ kiếp, thả chân ta ra..." Giật mình tung chăn, lăn ra khỏi nệm giường. Thánh Âm trực tiếp ngã xuống mặt sàn. Cú đau êm ẩm từ mảnh mông khiến cô hồi thần dần dần...

Ngoảnh cổ nhìn quanh, nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải...Hoá ra cô đang ở trong khách sạn...

Cái con ma kia...Chỉ đơn thuần là một ác mộng thôi sao?

Hải yêu hoang mang vươn tay sờ đến cổ chân mà bị con ma tóm trong mộng vừa rồi...

Giấc mơ...quá đỗi chân thực.

Đúng là lúc ban sáng Thánh Âm đã mò đến nhà của 2023 thật. Tuy khi đó cô đã đi dạo cả khu nhà nhưng chẳng khám phá ra manh mối gì cả. Cô nàng đành ôm mối thất vọng trở về khách sạn nghỉ ngơi. Thật không ngờ được, đi ngủ thế mà lại mơ về con quỷ đó.

Điền thị - Đích nữ Điền gia Thâm Quyến?

Màn đêm u tối tĩnh lặng, tiếng cửa sổ khẽ rung hoà cùng tiếng đồng hồ kêu tích ta tích tắc đầy tĩnh mịch. Gió đêm thổi lành lạnh, Thánh Âm run mình quay đầu, chỉ thấy Mồn Lèo đang lấp ló đứng ở bệ cửa sổ tầng bảy của khách sạn. Lo sợ cho nó ngã xuống, cô bèn lại gần kéo mèo đen nhỏ vào phòng. Tiện tay chốt luôn cánh cửa gỗ.

"Miao."

"Con yêu, ngủ tiếp với mẹ nào."

May thay cho tiểu yêu tinh, khi đóng cửa sổ, cô nàng đã không nhìn thấy rằng. Ở bên toà nhà cao tầng đối diện, cũng ngay vị trí tầng bảy, đang có một bóng hình đứng ở ô cửa sổ vẫy tay chào cô...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »