Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3767 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 193
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (21)

❊ ❊ ❊

Da gà da vịt của Cá Âm thi nhau nổi lên, nàng đưa tay phủi phủi vai áo, tròn mắt liến thoắng: "Sư phụ, người mau tắt hương hoan hỉ đi nhanh nhanh. Người phun thứ đó làm quỷ gì chứ?"

Tí nữa nhỡ đâu Lý Giác Huyền về phòng lại ngửi thấy cái mùi hương dâm nồng đãng ý này thì dù cho nàng có trăm cái miệng cũng khó giải thích lắm.

Rồi tầm mắt của Thánh Âm lại vô tình lướt đến đám lông nách đen sì thò lò kia, mặt nàng bèn sa sầm. Mò đâu ra cái chăn lông thú màu trắng, nàng ném chúng về phía sư phụ đang ngồi, giọng điệu cáu kỉnh: "Sư phụ, người cũng già rồi, người mau mặc quần áo vô dùm con với ạ. Sư phụ đó, lần sau người có thể dùng phương thức bình thường lên sân khấu được không?"

"Ứ ừ, con nói thế vi sư tổn thương ghê." Tấm chăn lông vừa vặn che đi thân thể. Lão Tú Ông chấm chấm khoé mắt uất ức, y chỉnh lại cổ áo với mái tóc. Ánh mắt nhìn xuống tấm chăn lông ấm áp dưới thân, tính mở mồm khen ngợi chất lượng chăn vài câu. Không ngờ ánh mắt y lại đụng phải một thứ.

Lão Tú Ông hú hồn tung mình lăn khỏi giường, chạy tới chỗ Thánh Âm. Kéo nàng đến nhìn tấm chăn: "Âm Tử, trên chăn lông dính cái gì đây?"

Con cá bị sư phụ kéo tay đến nhìn cái chăn lông, nàng chớp mắt, nhìn theo ngón tay y chỉ...

Nàng không hiểu chớp chớp mắt...

Có gì đâu ta...

Tấm chăn lông này màu trắng nõn, từng sợi lông trông rất bóng loáng mịn màng. Thánh Âm căng mắt xem đi xem lại mấy lần, không hiểu hỏi sư phụ: "Con có thấy gì đâu? Chiếc chăn này bị tà ma nhập ạ?"

Lão Tú Ông nghe nàng phán câu ngớ ngẩn bậy, hằm hè liếc nàng: "Đồ đệ ngốc, vật tà ma con nghĩ đi đâu cũng có à? Với lại..." Y nghiền ngẫm: "Thứ này còn tà môn hơn nhiều nha."

Không phải vật tà ma nhưng lại rất tà môn?

Quỷ gì?

Nhưng sư phụ là một người rất có bản lĩnh, Thánh Âm sao có thể nghi ngờ y được đây. Nàng trỏ ngón tay hướng cái chăn. Vẻ mặt rửa tai lắng nghe: "Là gì? Xin sư phụ chỉ dẫn. Con tự nhận mình ngu dốt nhìn không ra."

"Ôi..." Lão Tú Ông phiền não vuốt ngực, nhìn Thánh Âm như thể đang nhìn một con rùa: "Cái này chẳng liên quan gì đến bản lĩnh hay không bản lĩnh cả. Chủ yếu là do đồ đệ có đôi mắt mù."

Dứt lời, y ta phi thường nhiệt tình, nắm lấy một bàn tay nhỏ của con cá, đặt lên cái chăn lông. Thần bí nở nụ cười, y híp mắt: "Đệ tử ngốc của ta, hãy nhắm mắt lại và cảm nhận."

"Dạ..." Dù khó hiểu, nhưng Thánh Âm vẫn rất nghe lời làm theo. Nàng không có nhắm mắt song vẫn rất chăm chú cảm thụ...

Dưới lớp lông trắng, vùi lòng tay sâu vào đó, con cá liền thấy buồn nôn...Tại vì xúc cảm của thứ mà tay nàng sờ được rất không tốt. Nó nhớp nháp, ươn ướt và nhầy nhụa, cứ như đang sờ nước mũi ấy...

Thánh Âm sờ không quá hai giây, bèn nhanh chóng thu hồi tay về. Nhưng vẫn không kịp, ngón tay lẫn lòng bàn tay nàng đều bị dính phải thứ nhớp nháp đó.

Kinh hãi đưa tay lên mặt để nhìn, song Thánh Âm chung quy lại không dám giơ mũi ngửi chất nhầy màu trắng đục này. Nó có màu trùng với màu cái chăn, bảo sao nàng đưa mắt mãi mà không thấy nổi.

Màu trắng đục...Sao cái chất dịch nhầy này giống...cái thứ mà sáng nào nàng súc miệng cũng phun ra vậy?

"Sư phụ..." Gương mặt nhăn nhó lại biểu lộ sự chán ghét, Thánh Âm dí cái tay dính thứ dịch kinh tởm này vô thẳng mặt Lão Tú Ông. Y ta hú hồn tránh né. Con cá bực bội cực kì, giọng điệu dĩ nhiên rất không tốt. Hình như Lão Tú Ông lừa nàng rồi, cái thứ này tuy buồn nôn nhưng sao có thể tà môn? Xem xét lại, nếu không phải do Lão Tú Ông là sư phụ nàng, có khi con cá đã xông vào đá cho y một cú rồi đấy. Mặt nàng tái mét: "Cái này là gì thế?"

"Ta cảnh cáo nó rất tà môn. Con thực sự muốn biết sao?"

"Vâng." Thánh Âm hít sâu một hơi, kiên định gật đầu. Nàng rất rất muốn biết coi cái thứ luôn xuất hiện ở trong miệng nàng mỗi ban sáng là thứ ma quỷ gì.

"Ồ, cũng không có gì đặc biệt." Như thể làm ảo thuật, trên tay của Lão Tú Ông đột ngột tòi ra cái khăn nhung. Y dùng cái khăn đó lau sạch tay cho Thánh Âm. Lau xong xuôi, y ném cái khăn ra ngoài cửa sổ, bâng quơ đáp: "Là dương dịch của đàn ông."

"Hả?" Con cá tròn mắt: "Dương...gì cơ?"

"Hửm, con không hiểu sao? Có lẽ cách giải thích này hơi khó hiểu." Lão Tú Ông đi đến cài bàn trà bên góc và ngồi. Sau đó y ta rất kiên nhẫn giải thích cho đồ đệ ngố: "Sau khi có biểu hiện hưng phấn tột cùng, nam nhân sẽ khiến cho nữ nhân có thai bằng cách phun thứ này vào người nữ nhân đó. Nói thế nào nhỉ, giống như là sự hoà hợp âm dương ngũ hành giữa hai linh hồn khi..."

Càng nghe đến vế sau, màu sắc trên mặt Thánh Âm càng biến rõ thành màu quả cà. Mà hệ thống chủ trong không gian hệ thống lĩnh hội được những lời mà Lão Tú Ông nói. Nó âm thầm khinh bỉ, trong đầu vô thức đặt cho y ta một biệt danh vô cùng đặc biệt, Lão Tú Ông - Chúa tể chuyên ngành động dục học.

Hờ, lại còn sự hoà hợp giữa âm dương ngũ hành? Đạo gia tu tiên mà nghe thấy lời tên này nói nhăng nói cuội đảm bảo sẽ tức hộc máu cho mà coi!

"Thôi được rồi sư phụ, ngài nói thế con tự hiểu." Thánh Âm chắp hai tay, thở dài một hơi. Nàng sắp héo quá, sư phụ mà nói nữa khéo nàng xỉu thật mất đấy. Để không cho lão gia hỏa này đào sâu vấn đề âm dương giao hoà, con cá đành phải mau lẹ chuyển hướng buổi trò chuyện. Nàng rót cho Lão Tú Ông một ly trà nguội, than nhẹ: "Giờ không tiện lấy trà ngon để dâng cho ngài. Minh (*)bán tiên, đành để ngài nuốt tạm số trà nguội này vậy."

(*)Bán tiên: nửa là tiên.

Tên thật của Lão Tú Ông là Minh Chấp.

"Ây dà...Lâu lắm mới gặp đệ tử, uống trà nguội hay nóng cũng không quan trọng." Than nhẹ một hơi, y cầm ly trà lên nhấp nhẹ. Sau đó y liếm môi, nhận xét: "Trà này cũng ngon. Nhưng tay nghề pha trà của Âm Tử tệ quá, biến chất vị trà."

"Gì chứ?" Thánh Âm kéo bình trà về lòng mình, trừng mắt liếc sư phụ, nàng tếu giọng: "Không ngon thì lần sau người mang trà của người đến cho con đi."

"Được. Nhưng nếu con làm biến chất vị trà thì dù lá trà có ngon mấy cũng thành hỏng." Lão Tú Ông lại giơ ra cái giọng điệu như thể hận không thể rèn sắt thành thép. ngôn tình hay

Mồm thì chê bôi lên chê bôi xuống nhưng nhìn ly trà đã cạn đáy của sư phụ, Thánh Âm lại phải rót thêm cho người một ly nữa: "Nói cho con xem nào. Sao bỗng dưng một ngày Minh bán tiên bỏ sự nghiệp kinh doanh kỹ nữ lầu xanh bậc nhất của mình để chạy tới đất nước Tây Vệ cằn cỗi khô khan này đây? Không biết ngài có bật mí cho tiểu nhân nghe thấu được không ạ?"

"Gì chứ?" Lão Tú Ông đập mạnh ly trà xuống mặt bàn, thanh âm cạch to lớn vang vọng. Y trừng mắt dựng lông mày, khuyên răn: "Con không thể gọi nghề nghiệp ta là kinh doanh kỹ nữ được. Thật tục tằng!"

"Rồi rồi, thưa bán tiên. Tiểu nhân đúng là kẻ phàm trần tục tằng." Thánh Âm gật đầu có lệ: "Thế người có thể nói cho con vì sao người lại tới đất Tây Vệ không ạ?"

Nàng không tin, không dưng sư phụ lại có mặt ở nơi này. Tuy bề ngoài Lão Tú Ông trông rất cợt nhả lả lơi, nhưng y lại là kiểu người tâm tư cực kì kín đáo. Không biết Tây Vệ xuất hiện chuyện gì mà phải khiến người phải chịu khổ lưu lại đây ta?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »