Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 137
phiên ngoại - (*)mộng tưởng tiền kiếp (1)

❊ ❊ ❊

(*) **Mộng tưởng tiền kiếp: Trẫm ghi là "mộng tưởng" chứ không phải "mộng cảnh" bởi vì, trong tiềm thức của Thánh Âm, cô ấy không coi rằng khung cảnh hiển hiện trước mắt từng là sự thật. Con cá ngu ngốc đây chỉ là đơn thuần nghĩ, đấy là ảo ảnh mà thôi**.

**Mời đọc phiên ngoại**.

______

"Ô-mô! Đầu thai luôn rồi á?" Thánh Âm ngây ngốc nhìn bộ trang phục đỏ hoa lệ đang khoác lên người ừm...có gì đấy không thích hợp lắm. Thế là cô lại dùng tới đại chiêu thuần thục nhất, trí não bắt đầu rung chuông gọi tên con mẻ hệ thống chủ.

Ok, mãi chưa thấy nó trả lời. Khả năng cao là lão nương...

Lại rơi vào ảo cảnh rồi à?

Tình huống dư lày có chút quen quen nha.

Tùy ý lắc lắc ống tay áo thêu những hoa văn tường vân đỏ xinh đẹp kì lạ, Thánh Âm cúi đầu. Tới lúc này cô mới để ý thấy một điều không bình thường khác nữa, mái tóc trắng dài tới eo của cô đã không còn. Thay vào đó, là suối tóc đen mềm uốn lượn xoã tung tựa thác nước. Tóc cô bấy giờ dài đến thế, song đầu cô lại không hề có cảm giác nặng nề nào. Không, không đúng...Vốn dĩ là tất cả những điều đang xuất hiện ở đây đều đã không bình thường rồi.

Cô nhớ là...mình đáng ra phải sắp chết dưới đáy biển mới đúng chứ.

Xung quanh bốn bề sương mù dày đặc uốn lượn bao phủ. Thánh Âm không thể nào thấy được bất kỳ cây cỏ nào khác ngoại trừ sương mù. Nhìn mảnh đất khô bé cỏn con này mà mình đang đứng, con cá cực kì phân vân coi, nếu như cô ấy có gan bước khỏi ô đất nhỏ này, đạp chân lên lớp sương mù kia thì liệu cô có bị làm sao không ta?

Không chắc chắn thì tốt nhất đừng làm. Nhưng nếu không làm thì thật khó để thoát khỏi tình thế kì dị như này.

Đinh đinh linh linh đinh đinh đang...

Đinh đinh đang đang đinh linh linh...

Thanh âm tiếng chuông êm tai dịu nhẹ từ phía xa bay đến như thể rót mật vào tai. Bất chợt một bên sương mù rẽ làm hai nửa, tạo thành một lối đường mòn dài dằng dặc. Hết cách, Thánh Âm cũng chẳng buồn suy nghĩ gì nhiều nữa, âm thầm nhún nhún hai vai, cô bắt đầu bước từng bước chân đi theo lối đường dẫn dắt của sương mù. Bóng dáng hồng y nổi bật phiêu ảo trong đống hơi sương mờ mịt dần dần lặn khuất.

Đi mãi đi mãi, cuối cùng cũng thấy có bóng người.

Sương mù gần như nhạt nhòa biến mất.

Ngay sau đó, Thánh Âm liền bị cảnh tượng trước mặt dọa cho ngu người.

Bầu trời trên đỉnh đầu là một màu xám xịt âm u, tầng tầng lớp lớp các đám mây chen chúc che đi một xíu tia nắng cuối cùng. Chiếc cây cổ thụ to lớn trước mặt tràn ngập hương vị héo úa, cành lá đen xì trơ trụi được vắt lên bởi hàng đống dải lụa đỏ pay phất phơ trong làn gió lạnh.

Đinh đinh đang đang đang...

Chuông gió...Có quả cầu chuông gió treo ở đây.

Đến gần gốc cây cổ thụ đó hơn nữa, Thánh Âm khẽ vươn tay. Ngón tay mềm mại mới chỉ chạm nhẹ vào dải lụa chuông thôi, bầu trời trên đỉnh đầu cô đã chuyển thành ban sáng. Mây mù tan biến, nền xanh ngọt ngào rạng rỡ.

Gió vẫn cứ nhè nhẹ thổi, dải lụa quấn quanh cành cây bay bay, cổ thụ u ám vừa rồi giờ đây lại thoang thoảng sức sống tươi trẻ.

Ừm...Tuy nó vẫn là một chiếc cây trụi lủi.

"Yến vương, mọi sự đã thành. Thời gian của Người chỉ đủ nán lại đây một nén nhang mà thôi."

Nghe thấy giọng nói già nua chậm chạp cổ quái, tiểu yêu tinh hoảng hốt quay đầu nhìn quanh...Lão già có chòm râu trắng dài bạc phếch bạc phơ còng lưng cúi mình, sau đó đạp bước đi vượt qua Thánh Âm cực nhanh. Lão không hề quay đầu lại, cô cũng không thể trông thấy mặt lão.

Cơ mà dáng vẻ lão sao giống cao nhân trông mấy bộ phim kiếm hiệp thế chứ.

Thoắt cái, Thánh Âm đã không thể nào trông thấy được lão nhân kì lạ đó nữa.

Nội tâm cô mọc hàng đống dấu chấm hỏi, ngớ ngẩn đứng yên tại chỗ, con cá thật sự không biết được đây là...cô đang rơi vào trường hợp gì thế?

"Á..." Thân thể đang đứng thẳng, bất chợt ngã vào vòng ôm ấp áp của một người đàn ông xa lạ. Cằm bị kẻ này siết chặt nâng mạnh, tức khắc, đôi môi cô đã bị tiến công.

"Ưm...ưm..." Thánh Âm trợn tròn mắt, người cô đã được kẻ lạ này xoay lại. Gã đè cô lên mặt đất, hai tay nhỏ muốn vùng vẫy chống cự bị đè chặt. Cô gắng căng mắt nhìn lại thật kĩ càng, con cá cảm thấy trong mộng tưởng này của mình có quá nhiều điều kì dị diễn ra.

Cố gắng từ chối màn cháo lưỡi nồng nhiệt của người này, Thánh Âm lắc đầu nguầy nguậy. Hôn hít được một hồi lâu nữa, gã mới cam tâm buông nhẹ cô ra. Tuy nhẹ song vẫn đủ mạnh để khống chế cô. Từng lọn tóc dài của gã rớt nhẹ trên ngực con cá, vuốt ve gò má mềm mại xinh đẹp của ái nhân năm xưa, Yến Đà Lôi nghèn ngẹn: "Âm Âm..."

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Kình đại lão nay bỗng trở nên xúc động khôn nguôi, Thánh Âm cảm thấy quá mức bối rối. Trời ạ! Sao trong mộng cảnh, Bố Đường nhà cô lại mặc đồ cổ trang, ôm hôn cô và khóc thống thiết vậy chứ?

Được rồi, anh ta không có khóc thống thiết mà chỉ cảm động gớt vài giọt lệ sầu thôi. Cơ mà bộ dạng Kình Viễn để tóc dài mặc hắc phục đẹp trai thiệt chớ! Quá xá luôn trời ạ!!!

Ôi! Bố Đường của em, anh khóc gì lắm nước mắt vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »