Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 187
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (15)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm vẫn nhờ cậy con mèo mặt lol đi theo dõi Hoa Mai xem. Nếu cô nàng đấy có biểu hiện gì kì lạ thì ngay tức khắc báo lại với nàng. Nhưng mọi vấn đề không bình thường như thể hoàn toàn biến mất kể từ ngày hôm đó, Mồn Lèo sau bảy ngày đóng vai (*)mèo nhỏ leo xà nhà, chịu đựng cảnh thời tiết rét run đói ăn đói ngủ. Nó thực bất mãn quá đi thôi, bèn bực bội chạy về tố tội Sen.

(*) Nguyên gốc là "Công tử leo xà nhà": Ám chỉ người chuyên đi nhìn trộm.

Thánh Âm hiểu thấu nỗi khổ của Đũy Mèo, cũng chán ngán phất tay, ra hiệu nó không cần đi bám váy Hoa Mai nữa. Tại vì không chỉ mèo đen nhỏ, đến cả con cá cũng để ý một điều rằng, dạo gần đây tính tình Hoa Mai lại trở về như cũ rồi. Như cũ ở đây là giống ngày xưa ấy, song điều đó không hề khiến Thánh Âm giảm bớt nỗi nghi ngờ với nàng ta. Tại vì sức khỏe của nàng ta đang dần dần suy tàn. Mỗi khi nhìn gương mặt vàng như nến của Hoa Mai đang cười cười với mình, nàng không khỏi cảm thấy quá mức sởn da gà và buồn nôn. Cá Âm không dám gọi Hoa Mai vào nội thất phục vụ nữa. Nhìn đến cái mặt nàng ta là nàng lại thấy không khoẻ. Cơ mà vấn đề về cô nàng Hoa Mai này còn chưa kịp tìm ra biện pháp giải quyết thì chuyện khác lại ập đến.

Vào một buổi trưa đẹp trời nọ, Lý Giác Huyền từ buổi thiết triều lăn về vương phủ thay quần áo cho thế tử phi của mình. Sau khi xong xuôi mọi việc, chàng ta nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, nhàn nhạt mở miệng: "Âm Âm, sắp đến lễ cập kê của muội muội ta rồi."

"Ừm..." Ban đầu con cá không thèm để việc này vào tai, thản nhiên đáp cho có lệ.

Nhưng thái độ thản nhiên có lệ này của nàng cũng không hề khiến cho Lý Giác Huyền dừng miệng, chàng ta lại tiếp tục: "Việc chọn muội tế cho muội muội, ta giao cho nàng nhé?"

Thánh Âm nghe tới câu cuối liền tỉnh cả người. Nàng rút cái tay nhỏ của mình đang bị tên đàn ông này xoa xoa bóp bóp bậy bạ, nhíu mày đẹp nhìn chàng: "Thiếp thân? A Huyền... thế này nghe có vẻ không ổn đâu. Hay là..."

Nhưng không để cá nói hết câu, biến thái đã ngắt lời: "Nàng là thê tử của ta, là chủ mẫu của phủ Khắc Cầu Quận vương. Có gì không được?"

"Nhưng có thể cho Lan di..."

"Không được." Lý Giác Huyền lắc đầu xua tay, giọng điệu nồng đậm vẻ khinh thường: "Một di nương nhỏ bé mà cũng có đủ tư cách?"

"Vậy thì đích thân chàng chọn..."

"Ta không làm." Biết nàng đang chối bỏ công việc, chàng càng kiên quyết bắt ép nàng nhận: "Nàng phải làm."

Thánh Âm xụ mặt xuống, lầu bầu: "Nhưng thiếp không có biết nhiều về các công tử thế gia ở Tây Vệ?"

Lý Giác Huyền liếm cái lên má nàng, mềm giọng bảo: "Mai ta đưa vài bức hoạ đến chỗ nàng. Nàng ưng ai liền chọn người đó đi."

Con cá nghe qua cái điệu nói thờ ơ của Lý Giác Huyền, thầm chửi tục trong lòng. Mẹ nó! Cái quỷ gì mà "Nàng ưng ai liền chọn người đó đi". Tên này đang nghĩ nàng đi mua củ cải rau dưa ngoài chợ đấy à?

"Vâng ạ." Thánh Âm hết cách, cũng chỉ đành gật đầu nhận chuyện. Nhưng trong lòng nàng cũng có chút hoài nghi, Lý Giác Huyền trong kịch bản không phải tự tay chọn chồng cho em gái à? Sao ngoài đời thực...lại không giống?

Hai người ngồi trên đình nghỉ mát nói chuyện hồi lâu, Lý Giác Huyền vẫn theo bản năng hở tí là động tay động chân với nàng. Thánh Âm ban đầu còn cảm thấy kì dị, nhưng lâu dần thành quen, nàng cũng không có bài xích gì những hành vi ôm hôn liếm láp của chàng ta. Trong lòng sẽ mặc niệm coi Lý Giác Huyền là chú chó to xác. Tại vì ngoại trừ liếm liếm chụt chụt nàng, chàng ta sẽ không làm ra chuyện gì đi quá giới hạn cả.

"Chiều nay thiếp thân muốn gặp mặt An Na." Thánh Âm tự dưng đề xuất việc này. Từ lúc gả vào cái vương phủ này sinh sống, nàng chưa thấy qua bóng dáng Lý An Na một lần nào hết, đến cả hơi thở của nàng ta cũng chẳng thấy đâu.

Đây không phải là vấn đề khó, muốn gặp thì gặp. Nhưng không hiểu sao lúc này Lý Giác Huyền bất chợt mày nặng mặt nhẹ với nàng, mím môi nhìn Thánh Âm với ánh mắt không hài lòng. Nàng nhất thời còn chưa hiểu được ý tên đàn ông này bị làm sao. Lý Giác Huyền lạnh mặt: "Nàng vừa gọi muội muội là An Na?"

Hả?

"Thì sao ạ?"

Đưa một tay lên vuốt vuốt tóc đen dài của Thánh Âm, Lý Giác Huyền nghiêm túc nói: "Không được gọi thế. Gọi muội phu hoặc muội muội được rồi."

Thánh Âm: "..." Có bệnh à!

Gọi cái tên thôi...Thôi được, không gọi An Na thì không gọi An Na.

"Ngoan lắm." Nàng ấy lúc nào cũng một dáng vẻ ngoan ngoãn như vậy thì tốt. Lý Giác Huyền lại kìm lòng không nổi, nâng mặt Thánh Âm lệ mà hôn bừa hôn bãi. Con cá cũng không né tránh, thụ động tiếp nhận màn cháo lưỡi nồng nhiệt ướt át ngọt ngào của chàng ta. Rất nhanh, trong đình viện lại xuất hiện cảnh tượng nam nữ đè nhau ra mà chụt chụt chụt. Hình ảnh hương diễm tột cùng, mùi vị bong bóng màu hồng tung bay...

...

Chiều hôm đó, ngồi trong lương đình hóng gió mát, vẻ mặt Thánh Âm trầm lặng đến lạ kì.

Nàng đang chờ Lý An Na lăn tới đây.

Trong khoảng thời gian đợi chờ, thế là con cá lại có một vài vấn đề muốn hàn huyên với hệ thống chủ.

"Ngươi nói xem. Nếu như ta chỉ hôn Lý An Na với người nam nhân khác thì kịch bản có gì khác sẽ xảy ra không?"

[ Đừng làm bậy. ] Hệ thống chủ cao ngạo mất dạy nay bỗng tốt tính lạ kì. Nó đưa ra lời khuyên nhủ cho nàng: [ Kịch bản là do Thiên Đạo chỉ định. Tuy việc cô gả đến đây thay Hoàng Mộng Nhã là do tôi đụng tay đụng chân. Nhưng Đoan Thanh Ngọc là khí vận chi tử của thế giới cùng với Lý Giác Huyền. Thế nên cuộc đời của gã...tốt nhất chúng ta không nên phá hỏng trình tự kịch bản. ]

"Ò, ra vậy..." Thánh Âm buồn bực đáp. Nhưng không hiểu sao cứ nghĩ đến vấn đề về sau Đoan Thanh Ngọc và Lý Giác Huyền phịch nhau là nàng lại cảm thấy tức ngực. Đây không phải là một loại cảm xúc, đây...giống như một loại phản ứng thân thể thì đúng hơn. Đau thương thì không có, nhưng cơn nhức nhối trong tim Thánh Âm lại tràn lan cực nhiều. Thậm chí cơn đau vô thức quỷ dị này còn khiến nàng muốn xỉu.

Nhưng khi đầu óc không nghĩ tới chuyện đó nữa, thân thể lại trở về bình thường rồi.

Trông sắc mặt nàng không tốt, hệ thống chủ dò hỏi: [ Cô làm sao thế? ]

Thánh Âm đưa một tay lên vuốt ngực, khẽ hỏi nó: "Ngươi nói xem. Ngực ta đau quá, có lẽ nào ta sắp tèo rồi ư?"

Hệ thống chủ đương nhiên không tin lời cá rồi. Có nó là bùa hộ mệnh ở đây, chỉ khi nào Thánh Âm bị Thiên Đạo truy sát thì nó mới không bảo hộ nàng được thôi. Chứ đang yên đang lành vuốt ngực kêu sắp chết để hù ai? Đem ra đa quét thân thể Thánh Âm một lượt, hệ thống chủ chắc như đinh đóng cột đáp: [ Đừng lo, cô còn trâu bò lắm, không chết sớm vậy đâu. ]

"Ừ." Thánh Âm hạ giọng: "Mong là vậy."

Đang mải trò chuyện thêm vài vấn đề nữa với con mẻ hệ thống chủ, a hoàn bên ngoài đột ngột đi vào thông báo cho thế tử phi.

Ồ, tiểu thư An Na tới!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »