Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3885 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 164
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (26)

❊ ❊ ❊

Sân ngoài ngôi nhà nhỏ. Quân Miêu nhàm chán ngồi trên đất chơi trò tự kỷ một mình. Thực ra thì, trong lòng nhóc ta đang âm thầm trò chuyện với con mẻ hệ thống chủ.

[ Ngày mai sinh nhật bảy tuổi của cậu rồi. ] Hệ thống chủ nhắc nhở, Quân Miêu, thời gian của cậu ở bên cạnh cô ta không còn nữa đâu.

Nhóc mèo đem nhành cỏ trong tay vò nát, buồn bã hướng ánh mắt vào cửa nhà: "Cậu nghĩ xem? Nếu tôi biến mất mẹ tôi sẽ buồn không?"

[ Sẽ buồn. ] Thành thực trả lời, hệ thống chủ còn bổ thêm một đao nữa: [ Nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn. ]

"Ừ." Nhạt nhẽo đáp, nhóc mèo thở dài, quay lưng bước vào trong nhà.

Không phải ở thế giới nào nhóc cũng có thể hoá hình người được. Mà nếu như nhóc hoá hình người, thì thời hạn sống của nhóc chỉ còn vẻn vẹn có bảy năm. Bảy năm ở bên mẹ cá, nhóc chỉ đơn thuần là một lãng khách nhỏ bé đi qua bao kiếp luân hồi của mẹ.

Mẹ sẽ lãng quên nhóc, lãng quên một Mập Địch mà mẹ từng hết lòng yêu thương ở thế giới này.

Quân Miêu cảm thấy, vẫn là làm Mồn Lèo sướng hơn nhiều nhiều.

Hệ thống chủ đọc được suy nghĩ của nhóc ta, âm thầm bĩu môi.

Ái chà chà, thứ cho nó ác độc, nhưng nó thật tò mò coi. Liệu con cá sẽ có phản ứng gì trước sự mất tích đột ngột của Quân Miêu đây ta?

...

Đêm đêm ôm bé cưng vào lòng ngủ, sáng sớm tinh mơ tỉnh dậy, lịch điện tử trong túi xách không gian liền báo tin, hôm nay chính là sinh nhật lần thứ bảy của Quân Miêu.

Ồ, thời gian trôi nhanh quá, cục bột nhỏ ngắn ngắn ngủn ngủn nhà cô thoắt cái đã bảy tuổi rồi cơ đấy. Thánh Âm mơ mơ màng màng giơ tay tắt cuốn lịch điện tử, nằm xuống, ôm lấy cái gối bên cạnh để ngủ tiếp. Nhưng mắt còn chưa kịp khép hoàn toàn, như thể cảm nhận được rằng có điều gì đó không đúng. Cá Âm giật mình tỉnh dậy. Đưa tay quờ quạng sang chỗ nằm của người bên cạnh...

Lạnh...lạnh ngắt!

Mập Địch bé bỏng của cô mới sáng sớm đã chạy đâu mất rồi?

Chuyện này vốn dĩ chưa bao giờ xảy ra!

Con yêu...

Thánh Âm kinh hãi, bật dậy khỏi chăn, đi đến sân sau, mở cửa...

Ngoài sân vẫn là một khoảng lặng, bóng dáng tròn tròn ngắn ngủn quen thuộc đó chẳng thể thấy đâu...

...

Hai ngày sau kể từ khi Quân Miêu mất tích. Thánh Âm chán nản đến độ phát bệnh, trực tiếp đóng cửa nhà, nằm trên giường ăn no chờ chết. Mà đúng là hợp lý quá mà, trong hai ngày như thế này, lại chẳng có ai đến tìm cô cả. Trần Tuyết không đến, Đường Ám lại càng không.

Không điều gì có thể khiến Thánh Âm từ bỏ Quân Miêu, nhóc tì biến mất một cách đột ngột. Ngồi trong nhà, con cá lật tung túi xách không gian của mình ra, moi móc thật nhiều vật dụng kì quái. Nhưng mọi thứ đều không có tiến triển, cô vẫn không tìm thấy dấu tích biến mất của nhóc mèo. Mặc dù Thánh Âm đã sử dụng thiết bị định vị gắn trên người thằng bé, song điều đấy dường như chẳng có tác dụng gì cả.

Đến cuối cùng của sự tuyệt vọng, cô chán chường hỏi hệ thống chủ. Nước mắt khóc trong hai ngày thật quá nhiều, cái gối dưới đầu đã sớm bị thấm ướt. Mi mắt đẹp hơi sưng, miệng nhỏ của khẽ mếu: "Hệ thống chủ, con tôi mất tích rồi."

[ Cô không định làm nhiệm vụ ư? ] Hệ thống trông dáng vẻ tàn tạ của con cá, rồi lại nhìn sang tiến độ hỗn loạn của thế giới bên ngoài, cổ quái hỏi.

Nhân loại đang trong quá trình tuyệt chủng kìa. Sao cô ta còn có thể ngồi đó khóc tu tu được chứ?

"Làm cái quần..." Ném thiết bị dò tìm không gian trong tay đi, Thánh Âm úp mặt vào gối. Lấy chăn trùm lên đầu. Trông dáng vẻ của cô ấy chính là không muốn bận tâm đến mọi chuyện trên thế này rồi: "Ta chờ chết đây."

Tại vì tiểu yêu tinh đã gắn con chip không gian trên cửa nhà, nên mọi tiếng động hay khung cảnh chết chóc bên ngoài cô ấy đều không nhìn thấy hay nghe được. Cũng ngược lại, người bên ngoài sẽ không thể nào tác động được đến cô.

Thật tuyệt khi có một ngôi nhà của riêng mình vào ngày tận thế! Cái chết của cô ấy, không kẻ nào có thể làm phiền được nữa.

Hệ thống chủ: [... ] Nó sống đến ngần ấy tuổi rồi, cũng chưa thấy qua trường hợp này.

Nói đúng hơn thì, nó chưa bao giờ thấy qua một Thánh Âm như thế này...

Chán nản, sinh ra tuyệt vọng, khóc ròng khóc rã, từ bỏ nhiệm vụ...chỉ vì một thằng bé sao?

Trước đây, cô ấy đâu có như vậy với (*)Yến Hành nhỉ?

(*) Yến Hành: Là tiểu hoàng tử nhỏ tuổi trong vị diện 'Hoàng hậu hồng hạnh xuất tường'.

Yến Hành với Quân Miêu đều là con của Hải yêu ở mỗi vị diện riêng. Tại sao tình cảm của cô ta dành cho nhóc mèo lại sâu nặng hơn thế? Hay chỉ vì nhóc ta chính là mèo đen nhỏ từng ở cùng cổ trong động phong ấn một khoảng thời gian dài, nên tinh thần liên kết giữa hai người họ rất cao?

Hệ thống chủ ngồi băn khoăn một hồi, cuối cùng nó...chẳng buồn băn khoăn nữa. Cái gì ở thế giới thực đến rồi sẽ đến, nó nghĩ nhiều mệt não lắm. Việc quan trọng bấy giờ là phải làm công tác tư tưởng cho con cá, vực cô ta dậy đi làm nhiệm vụ mới được. Nếu con người thực sự bị hủy diệt hết, (**)chủ tuyến quá đi lệch so với thế giới gốc, vậy thì Thiên đạo sẽ phát hiện ra nó và gửi thư tố cáo lên (***)Toà án mất.

(**) Ý của hệ thống chủ ở đây là, thế giới sắp đi quá so với nguyên kịch bản mà Thiên Đạo đã định ra.

(***) Toà án nằm ở tầng thứ nhất Cửu Trùng Thiên. Do thần Vận Mệnh và thần Thời Gian cai quản, nhiệm vụ của hai vị thần này là giữ nguyên quỹ đạo của mọi thế giới. Mỗi thế giới sẽ có Chủ Thiên Đạo gửi thư lên để báo cáo tình hình cho hai vị đó. ( Báo cáo kiểu thế giới này có ổn không, có chuyện gì diễn ra bất thường không, có kẻ ngoại lai từ thời không khác xâm nhập đến không,...v...v...v.)

[ Thánh Âm! ]

Đây là lần đầu tiên hệ thống chủ to giọng gọi tên cô. Lực chú ý của con cá liền chuyển hướng sang nó, sụt sụt lau lau nước mắt, cô hỏi: "Sao thế?"

[ Cô từ bỏ đi cũng được, nhưng hãy nghĩ đến lý do và khát vọng của cô khi bắt đầu. Đừng vì một kẻ vãng lai mà ảnh hưởng đến bản thân. Cô muốn quay về động phong ấn và sống cô đơn trong đó ngàn năm nữa sao? ]

Nó nói rất đúng, đây chính là sự thật. Mà sự thật thì luôn tàn khốc.

Thánh Âm, nơi dừng chân của cô không phải vị diện này. Cô khóc cái gì?

Ước mơ phi thăng thành thần vẫn luôn còn đó. Cô thực sự muốn từ bỏ tất cả sao? Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội thứ hai cho cô tiếp nhận chứ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »