Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 154
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (16)

❊ ❊ ❊

"Sao nhiệm vụ phụ tuyến lại là giải cứu mầm giống nhân loại? Bộ mầm giống nhân loại đang dần bị tuyệt chủng à?" Thánh Âm ngồi lầm bà lầm bầm một mình. Rồi bỗng dưng cô ấy bật mình dậy, như thể nhớ đến vấn đề nghiêm trọng khủng hoảng nào đó, cô ấy lại hỏi tiếp hệ thống chủ: "Không phải nhiệm vụ chính của ta là giết kẻ sát nhân sao?"

Gì đấy?

Phò hệ thống đang bóc lột lao động lão nương à?

Cũng may là với câu hỏi có chút thông minh này của túc chủ, con mẻ hệ thống chủ đã đáp ứng trả lời cô: [ Đúng là nhiệm vụ chính tuyến của cô là giết kẻ sát nhân nhưng... ]

Mồm phun nước bọt liến thoắng, hệ thống chiếu lên không gian bằng màn hình di động điện tử cho cá xem. Thánh Âm vừa nhìn đến hình ảnh đầu tiên, nội tâm kinh hãi không ngừng...

Vũ trụ hoang tàn...

Các hành tinh bị hủy diệt trầm trọng, hố đen đã bị xé rách...

Ống trượt vận chuyển đến nhà xác và bệnh viện đã bị phá hỏng, con người đành lái tàu vũ trụ khổng lồ quy mô lớn để đưa xác chết và người bệnh đi. Bao chuyên gia từ Cục hàng không Vũ trụ đang cùng nhau họp bàn tìm cách để vá lỗ hổng đen.

Tiếng khóc lóc, tiếng cầu nguyện, những vì sao đã mất đi ánh sáng. Cảnh tượng tang thương đến chết lặng cõi lòng.

Hệ thống chủ tiếp tục cất lời giải thích: [ Vụ nổ ở Viện nghiên cứu Quốc gia do cô ấn nút tự hủy đã gây ảnh hưởng đến một nửa Hệ Ngân hàng xung quanh. Số lượng sinh vật thương vong đã leo lên đến con số mấy chục triệu. Trong đó có 57% bao gồm nhân loại. Tình thế vẫn đang ở trong mức độ báo động đỏ, thật may cho cô, kẻ sát nhân chưa công bố tên cũng đã ngỏm trong vụ nổ đó. Thế nên...cô làm nhiệm vụ này đi. ]

Thánh Âm tuy hú hồn, nhưng cô không hề cảm thấy có lỗi: "Không phải là ngươi bảo ta ấn nút tự hủy để hoàn thành nhiệm vụ? Giờ ngươi nói vụ nổ do ta là sao? Ý gì?"

[ Tôi bảo chứ tôi đâu ép. Nói chung không dễ dàng cho túc chủ thành công vậy được, cô làm nhiệm vụ chính tuyến mới ban đi. ] Thực chất, nơi túc chủ nên đến phải là quá khứ tận thế, chứ không phải Tinh Tế tương lai. Kẻ sát nhân đã chết thật, nhưng có một người nữa còn nguy hiểm hơn kẻ sát nhân đang ở đây.

Thánh Âm dè bỉu nó vài câu, cũng đành tiếp nhận nhiệm vụ thôi chứ sao giờ?

Cơ mà Đường Ám là tên ất ơ củ chuối nào nhỉ?

...

"Trần tiểu thư, xin lỗi vì đã làm phiền cô mấy ngày nay rồi. Nhưng cô không cần phải đích thân đưa khẩu phần cho tôi thế này đâu. Tôi có thể tự đi đến khu Tự trị lấy mà." Thánh Âm đưa tay nhận lấy nước uống cùng lương khô bánh mì từ Trần Tuyết, mỉm cười ngại ngùng. Không phải cô đang giả vờ ngại ngùng đâu, là cô ông nội nó ngại ngùng thật đấy.

Trần Tuyết! Cô gái này tận tâm đến mức phát rồ, không biết điều này là tốt hay xấu. Nhưng nhiều khi Thánh Âm cảm thấy có chút sợ hãi với sự tận tâm của cô nàng. Kể từ khi Thánh Âm vào ngôi nhà nhỏ này ở, Trần Tuyết ngày ngày đều mang đồ ăn đến cho hai mẹ con cô, rồi quần áo, rồi nước uống và nước tắm các kiểu. Quả là không thiếu thứ nào.

Song trong tận thế thì lấy đâu ra nhiều nguồn dự trữ đến vậy? Cá Âm thẳng thừng từ chối đẩy về, chỉ đồng ý lấy nước uống cùng quần áo. Những thứ khác trong túi xách không gian của cô ấy không thiếu. Thế nhưng không biết vị Trần Tuyết này lại hiểu lầm cái gì, nhìn cô với ánh mắt xót xa khó tả. Sau đó ngày nào cũng như ngày nào, Trần Tuyết lại và lại và lại đến đây đưa cơm, đưa cơm thôi chưa đủ, cô ta còn muốn ngồi ở đây hơn tiếng lận để hàn huyên với Thánh Âm, rồi cuối cùng cổ mới chịu bò ra l ngoài và tiếp tục đi làm việc.

Thật sự là...rất đau đầu. Thánh Âm có hỏi qua Quân Miêu, nhóc bảo trước đây cô Tuyết đâu có như này? Nhóc mèo cũng khó hiểu giống mẹ mình, cô Tuyết càng ngày càng dính mẹ nhóc thì phải?

Chẳng lẽ lúc Thánh Âm đến thì mọi thứ liền trở nên không bình thường?

"Chị à?" Mở hộp lương thực ra, trong đó là chút đồ ăn khô đơn giản, đẩy hộp về phía Thánh Âm ngồi. Ánh mắt lướt xuống hai bàn tay búp măng trắng nõn tinh tế của người phụ nữ đối diện, Trần Tuyết đon đả cười: "Chị gọi em là Tiểu Tuyết đi. Mối quan hệ của chúng ta nhất thiết phải xưng hô xa cách vậy ư?"

Tôi và cô bà nó mới quen nhau được năm ngày mà!

Cá Âm rất muốn phản bác, nhưng mồm cô chỉ đành gọi một tiếng cho có lệ: "Tiểu Tuyết."

"Dạ chị!" Trần Tuyết hí hửng đưa tay che miệng cười cười. Nhìn thế nào dáng vẻ cũng giống thiếu nữ hoài xuân. Thánh Âm cùng Quân Miêu không để ý chi điều này, nhưng hệ thống chủ nhận thức được.

Chậc chậc, cô Trần Tuyết đây thực sự bị túc chủ câu mất ba hồn bảy phách rồi còn đâu.

"Tiểu Tuyết! Buổi trưa em sẽ được nghỉ sao? Chị thấy bên quân đội vẫn làm việc hăng say lắm cơ ấy."

"À! Em không phải là quân nhân, em là nhà nghiên cứu khoa học. Nghiên cứu mấy canh giờ rồi, em đành tìm đến chỗ chị nói chuyện xíu." Thấy Thánh Âm quan tâm hỏi han mình, đáy mắt linh động của Trần Tuyết liền phát sáng, những ánh sao sáng hạnh phúc chỉ có trên người những kẻ nào đang chìm đắm trong bể tình yêu. Nhưng chưa kịp kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới biển hôm nay cho Thánh Âm nghe, ngoài cửa bỗng có một vị khách không mời mà tới.

Ngôi nhà nhỏ này, người đi đi vào vào nhiều nhất chính là Trần Tuyết, còn lại chẳng kẻ nào khác mò đến đây gõ cửa cả. Trần Tuyết thì không cần, cô nàng đã có sẵn khoá nhà trong tay, gõ cửa để làm gì chứ?

À mà Trần Tuyết đang ngồi đây mà nhỉ?

Trong lòng Thánh Âm nảy sinh một nỗi khủng hoảng tột cùng, có thể là do từ khi sống ở ngôi nhà nhỏ này, luôn luôn chết dí ở đây hưởng thụ, cô đã quên mất còn một tên Géc-ma nữa ở bên ngoài.

Gã đội lốt nhân loại, trà trộn vào căn cứ của con người, tinh ranh xảo quyệt khó ai nhận ra. Và đặc biệt là mọi người ở đây đều rất tôn sùng gã.

Tại sao? Tại vì gã là Đường Ám, gã là tiến sĩ đầu não trong công cuộc sáng chế ra vắc xin bảo hộ cho nhân loại chúng sinh!

Gã thật đáng sợ làm sao! Nhưng Thánh Âm khi biết được Đường Ám là ai, cô lại không dám kể ra tất cả sự thật. Qua con mắt nhân loại bấy giờ, những kẻ đáng thương chịu sống trong cảnh tượng u tối, thì tiến sĩ Đường chính là ánh đèn le lói cuối đường hầm. Cứu vớt nhân loại - kẻ phải gánh trên vai một sứ mệnh quá mức cao cả. Nếu cô nói vị thần của bọn họ là yêu quái, bọn họ sẽ cho rằng cô báng bổ niềm hi vọng của họ và đánh cô tơi bời mất.

Nhưng ai lại mong chờ một tên quái vật ăn thịt người đi cứu rỗi nhân loại chứ!

Hệ thống chủ ban phát nhiệm vụ, Đường Ám sẽ hủy diệt nốt mầm mống của nhân loại và Thánh Âm phải ngăn chặn điều đó xảy ra.

Quá khó, gã là một Géc-ma biến dị, và xác suất cô đánh thắng gã chỉ có 15% mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »