Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 111
nhật ký làm bé đường của hải yêu (15)

❊ ❊ ❊

"Thế...giờ em xuống nhà nhé?" Thánh Âm mang vẻ mặt mong đợi hỏi Kình Viễn. Cô muốn ra khỏi cái phòng ma quỷ này lắm rồi. Không đúng, phải là cô muốn dời khỏi người đàn ông ma quỷ này lắm rồi.

Bàn tay của Kình biến thái vô cùng bỡn cợt, véo nhẹ một cái lên đỉnh ngực nhỏ hồng tiểu yêu tinh, khiến cô nhăn mày vì đau. Anh dùng giọng điệu đúng đắn phán quyết: "Còn hai ngày."

Cô tự ý chạy khỏi anh tận một tuần lận cơ mà. Nhốt cô vào căn phòng này đủ bảy ngày, có thể lúc đó anh sẽ suy xét xem có nên thả cô đi không.

Thánh Âm lập tức hiểu ý Kình Viễn, anh...anh cái đồ cầm thú này!

Còn đòi thêm hai ngày?

Không đâu.

Thế là cô lại khóc um xùm lên, mặc kệ cho cái tay của Kình Viễn đang trượt dần xuống đùi non của mình. Cô vừa khóc, vừa lấy vạt áo của anh mà lau nước mắt nước mũi. Bộ dạng y hệt tiểu tức phụ bị phu quân bắt nạt, đáng thương khôn cùng: "Daddy, em hứa mà. Lần sau làm việc gì em hứa sẽ nhớ đến anh đầu tiên. Đặt anh trong lòng đề thời thời khắc khắc không thể lãng quên. Em hứa mà, em sẽ luôn luôn nhớ đến anh. Anh chính là niềm hi vọng sống của em. Là nỗi niềm hạnh phúc của em. Em tựa ánh trăng sáng còn anh lại là bãi bùn dưới gốc cây..."

"Em là niềm hi vọng sống của tôi. Là nỗi niềm hạnh phúc của tôi. Em tựa ánh trăng sáng còn tôi lại là bãi bùn dưới gốc cây~~~."

Chết mẹ! Bị ám ảnh nghề nghiệp rồi. Cô lại lỡ nói ra một lời bài hát mà mình từng viết...Chỉ là ý nghĩa câu cuối hơi vặn vẹo xíu...

Giọng điệu ỉ ôi của Thánh Âm ban đầu còn rõ rệt, song càng về sau càng mất tiếng dần dần. Cuối cùng cô ấy không nói gì nữa mà chỉ lau lau bớt giọt lệ dính trên mặt vào áo ngực Kình Viễn.

Thôi, trong trường hợp này thì im lặng là vàng.

Người đàn ông cũng đành buông tha cho con cá ngu ngốc đáng thương. Chỉ là anh ta không dễ dàng thỏa hiệp đến vậy. Anh buông tay khỏi người cô, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn của cô, đặt mạnh lên nơi sưng phồng của mình. Khàn giọng ra lệnh: "Dùng tay đi."

Tiểu yêu tinh cảm thấy sung sướng đến nỗi muốn khóc thêm lần nữa. Cô ngay tức khắc ngoan ngoãn làm theo.

Lúc này cô thà ngồi quay tay cho anh một giờ đồng hồ còn hơn là dạng hàng ra để phục vụ anh giao phối.

... ngôn tình tổng tài

Sáng hôm sau Thánh Âm hạnh phúc phát ngất đi ra khỏi phòng ngủ riêng của Kình Viễn, bò xuống tầng dưới. Tâm trí tràn ngập phấn khởi, giang cánh bay xa khỏi căn biệt thự đầy ngột ngạt này.

Cô muốn về nhà mình.

Cô muốn về nhà mình cơ.

Nhà ở đây là có mình cô với Đũy Mèo ấy. Không có Kình Viễn đâu.

Nhưng trời xanh luôn luôn biết cách để phụ lòng người.

Buồn của cá.

Khi mà Thánh Âm thành công lết cái xác tới nổi tầng một, cô giật mình phát hiện ra. Ở trong phòng khách có rất nhiều đồ nữ, đa số đều là mỹ phẩm cùng quần áo. Đặc biệt hơn cả là trên bàn ăn, mèo đen nhỏ từ đâu ra đang đứng trên ghế xin uống sữa. Bà giúp việc thấy mèo ta đáng yêu khôn xiết, liền rất từ ái đưa cho Mồn Lèo cốc sữa nóng. Còn Kình Viễn đang ngồi trên ghế sofa nghe điện thoại, hai chân vắt vẻo rung rung nhè nhẹ. Thấy được thiếu nữ xinh đẹp rụt rè ngó đầu từ lầu hai xuống, anh bèn cúp máy luôn. Hướng ánh mắt đến đống đồ mỹ phẩm, áo lụa trước mặt, anh nhạt nhẽo mở miệng: "Đây là đồ của em."

Thánh Âm không hiểu anh có ý gì, chỉ biết e ngại đưa tay gãi mũi gật đầu: "Vâng ạ."

Nhưng sao anh ta không chuyển đến nhà cô luôn, còn kêu cô mang về nhà chi vậy?

Như thể nhìn thấu được ý nghĩ trong đầu cô, Kình Viễn còn bồi thêm một câu: "Ở lại đây đi. Đây là đồ dùng của em."

Thánh Âm: "..."

Cô phản đối!

"Em có thể từ chối. Đi thì đi đi, nhưng con mèo này anh sẽ nuôi." Người đàn ông nhếch một bên mày, dùng ánh mắt thâm thúy tựa màn đêm liếc đến con Hải yêu.

Anh ta biết rõ, cô yêu thích con mèo đen nhỏ kia tới mức nào. Lúc nào cô ấy cũng đem theo nó bên người. Quay live, quay MV, đi tham dự show, đi dự tiệc, đi cùng anh, cái con mèo này có mặt ở khắp muôn nơi.

Nó xuất hiện nhiều tới mức, giới truyền thông còn gọi nó là "con cưng của Thiên hậu".

Thậm chí nó còn có một đội fanti siêu cấp hùng hậu.

Anh ghen tị với con mèo này.

Chi bằng...cứ để cô đi về nhà một mình cũng được. Còn con mèo đen mất dạy này cứ để anh ném vô nồi làm một bữa lẩu mèo thập cẩm.

Đầu óc Kình Viễn nghĩ ra 101 phương pháp tiểu nhân thiến chết Mồn Lèo, vừa nghĩ vừa nở nụ cười khửa khửa quỷ dị tột độ. Song ngoài mặt anh vẫn sẽ duy trì phong phạm cao lãnh hoa quý của một người đàn ông "nạnh nùng". Anh ta chăm chú dán mắt lên gương mặt cáu giận của Thánh Âm, mong chờ một câu trả lời.

Tiểu yêu tinh đưa mắt nhìn lén con Đũy Mèo đang mải mê uống sữa kia. Dường như cảm nhận được tầm nhìn tha thiết của Sen, nó bèn ngẩng đầu. Liếm nhẹ bản mặt lông dính đầy sữa, mèo ta vui vẻ kêu meow meow hai ba tiếng.

Sen, sữa thật ngon. Trẫm muốn uống sữa và ăn cá hồi sống.

Nhăm nhăm nhăm.

Ôi trời ạ, coi cái tướng mèo đáng yêu chưa kìa!

Phòng tuyến kháng cự của Thánh Âm trực tiếp bị đánh đổ ầm ầm. Cô không muốn để cho Kình biến thái nuôi con mình tí nào hết. Nhỡ đâu anh ta lại lên cơn động kinh, không kìm chế được mà bóp chết Mồn Lèo thì sao giờ?

Hay là cô trốn trước, mèo đen nhỏ trốn sau?

"Anh tính nuôi nó như thế nào?" Đũy Mèo thật không dễ nuôi. Nó không chỉ dính người mà còn...rất rất ư là cute!

"Nuôi nó thế nào? Mỗi ngày nhốt nó bên mình là được."

"Thôi được rồi." Thánh Âm bất lực: "Em ở đây cùng anh đi."

Còn hai tháng nữa thôi.

Cố chịu hai tháng nữa là ổn.

Kình Viễn làm lỡ dở bao thời gian làm nhiệm vụ của cô rồi.

____

< **Góc khuyên nhủ** >

Viết đến chương truyện này rồi, trẫm có đôi điều cảnh cáo trước với chúng độc giả.

( **Đổi xưng hô**:)))))

Cái thứ nhất là, nếu bạn nào cảm thấy không có thiện cảm với nam9 vị diện này hoặc cảm thấy khó nuốt, kinh dị, ghê tởm...v...v...các thứ. Thì bạn không cần phải đọc truyện mình nữa. Tại vì đây mới chỉ là một tiểu thế giới thôi, không phải thế giới thật. Bản tính yêu ma quỷ quái của anh ta cũng chỉ thể hiện ra một phần mà thôi. Về sau còn vặn vẹo hơn sợ mấy bạn đỡ không nổi á.

Tính cách của nhân vật không phải tự dưng mà hình thành, cái gì cũng có nguyên do của nó. Anh chàng chỉ là quá mức yêu Âm Âm, yêu điên cuồng tới nỗi nếu anh ta chết chắc cũng đòi kéo cô xuống địa ngục mất.

Truyện của mình tam quan rất ư đổ nát, những ai không có nhu cầu ăn mặn thì đừng có lội sâu nữa. =)))) Mình rất không thích những bình luận chê nhân vật chính của mình lắm đâu, tại vì cái gì cũng có nguyên nhân cả mà. Nếu kiên nhẫn đọc thì đừng chê, cốt truyện nó hình thành trong đầu mình hết rồi. Và mình sẽ hoàn thiện trong những chương truyện về sau.

Thế nhá, mẹ nó! Trẫm cảnh cáo trước cả rồi. Chúng bay cứ không nghe lời mà vùi đầu vào, lúc khóc đừng chửi trẫm. Trẫm đấm cho đấy ??????.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »